Phải sống !
Sưu tầm
Bật
máy tính, lên mạng lướt web, thông tin đầu tiên đập vào mắt là
hàng tít: "Nữ diễn viên X. tự vẫn không rõ nguyên do". Không đủ
can đảm kick vào dòng chữ to in đậm ấy để đọc tiếp, tự dưng thấy
người nôn nao....
Thêm một người nữa tự tìm đến cái chết. Có phải mình đang sống
trong một thế giới đầy hỗn loạn và đau khổ?
Lại nhớ cái giọng choe chóe của QA trong buổi thảo luận về lịch
sử loài người hôm trước. Con bé cứ xuýt xoa: "Không hiểu làm sao
mà ngày xưa người ta ăn lông ở lỗ thế mà cũng sống được chị nhỉ!
Em thì chỉ cần một ngày không có mobile, không máy tính là đã đủ
chết rồi".
Đành cười trừ: "Nhưng mà cái ngày xưa ấy không có nhiều người
chán sống như bây giờ đâu em ạ". Đúng thật, bà nội cũng từng kể
năm 45, cái thời điểm mà mỗi ngày ra đường lại phải nhìn thấy
bao nhiêu xác chết nằm la liệt, con người ta lại muốn sống hơn
bao giờ hết. Lúc đó mọi ước mơ chỉ còn gói gọn trong hai chữ
sinh tồn mà thôi. Chỉ cần mỗi ngày kiếm được thứ gì đó đút vào
miệng, để có thể đủ sức sống thêm một ngày nữa, là đã đủ mãn
nguyện lắm rồi.
Có phải chính cái cuộc sống đầy đủ và thừa mứa bây giờ khiến con
người trở nên yếu đuối, không đủ sức chống đỡ trước những khó
khăn, dù chỉ lả rất nhỏ? Có phải chính những bộ phim thần tượng,
những câu chuyện cổ tích tình yêu ngày ngày được phát trên vô
tuyến khiến bao cô gái tự cắt cổ tay mình khi bị người yêu phản
bội? Và những hình ảnh lộng lẫy trên thế giới ảo là nguyên nhân
khiến nhiều người không thể chấp nhận nổi cuộc sống thật của
mình?
Trong tháp nhu cầu của A.Maslow, nhóm nhu cầu cơ bản - những nhu
cầu để sinh tồn được xếp đầu tiên. Quyền cơ bản nhất của con
người là quyền sống. Vậy mà đôi khi, con người ta lại quá dễ
dàng từ bỏ quyền lợi cơ bản đó, chẳng vì điều gì rõ ràng. Những
người có cuộc sống mà bất kỳ ai cũng phải mơ ước, tại sao lại
phải vội vã đầu hàng như thế?
Chết là hết, hết đau đớn, nhưng cũng hết sạch hi vọng. Dù cho có
bao nhiêu giọt nước mắt xót thương hay bao nhiêu lời oán giận
cũng sẽ tan vào lòng đất, chẳng níu giữ được gì. Và những bài
báo cũng thế, ai có thể viết mãi về một đám ma? Rồi sẽ cũng lãng
quên thôi.
Hôm nay, đi qua đoạn đường quen thuộc, vào một thời điểm quen
thuộc trong ngày. Mình vẫn nhìn vào cái góc quen thuộc ấy, như
một phản xạ có điều kiên, dù biết rằng, từ lâu, mái đầu bù xù,
cái áo khoác mỏng sờn rách, dáng ngồi bó gối với lon sữa bò để
trước mặt, đã không còn ở đó nữa. Mình rất muốn nhìn thấy đôi
mắt luôn lấp lánh thứ ánh sáng kỳ lạ, thứ ánh sáng mà làn da xám
ngắt và đôi môi tím bầm vì giá rét cũng không thể làm mờ đi nổi.
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt với ánh nhìn kiên định hiếm thấy ấy,
mình luôn cảm thấy rất ấm áp, và cuộc sống dường như không có gì
đáng sợ nữa.
Đã nhiều lần, khi thằng bé ngước lên cảm ơn mình vì chút tiền
mình bỏ vào lon sữa, mình chỉ muốn nói với em rằng chính mình
mới là người phải biết ơn. Bé con, dù cho bây giờ em đang ở đâu,
chị vẫn cầu chúc cho em được hạnh phúc, chị tiếc cho những người
đã và đang muốn từ bỏ cuộc sống kia đã không được gặp em. Chỉ
cần một lần nhìn thấy em, chị tin nhất định họ sẽ nghĩ khác...
Mỗi người đều có nỗi buồn riêng, không ai có thể khẳng định nỗi
khổ của mình là lớn hơn của người khác. Nhưng chỉ cần rời mắt
khỏi rắc rối của bản thân một chút để nhìn xem mọi người giải
quyết những rắc rối của họ thế nào, có lẽ sẽ thấy ổn thôi.
Mình tin, không có gì là không thể vượt qua được, với điều kiện....:
Phải sống!
|