|
CÂU TRẢ LỜI CỦA PHẬT GIÁO ĐỐI VỚI
CÁC THÁCH THỨC VỀ VẤN ĐỀ KHÍ HẬU
Tiến
sĩ Manpreet Sigh
Diệu Thủy – Đặng Thị
Hồng dịch
Sự biến đổi khí hậu
nhanh chóng đang là điều đáng kinh sợ cho hành tinh và mọi sinh
linh. Lúc đầu do thiếu hiểu biết, chúng ta chỉ muốn phủ nhận khả
năng hiện hữu của nó. Sự đe dọa của các thiên tai toàn cầu đang
được chờ đợi tăng lên mỗi ngày. Một trong những thảm họa do con
người gây ra là sự hủy hoại hệ sinh thái tự nhiên của hành tinh.
Nếu một giải pháp khôn ngoan nào đó không được áp dụng ngay, thì
vấn nạn này coi như là sự đe dọa to lớn hơn cả nạn khủng bố và
chiến tranh hạt nhân.
Ai còn sống được nếu hệ sinh thái bị hủy diệt ? Đây là câu
hỏi phải được giải đáp và truyền thông cho mọi cư dân trên trái
đất. Sự biến đổi khí hậu và môi sinh có phản ứng tiêu cực đến xã
hội kinh tế và đạo đức làm ảnh hưởng đến sự sống lành mạnh và
hòa hợp trên hành tinh này.
VẤN NẠN KHÍ HẬU
Cụm từ “Biến Đổi Khí Hậu” theo từ điển nó có nghĩa là sự thay
đổi các cấu trúc thời tiết trên địa cầu. Sự thay đổi dài hạn của
các vùng khí hậu, đặc biệt là sự gia tăng nhiệt độ và các hoạt
động của gió bão được coi như là hiệu quả tiềm ẩn của hiệu ứng
nhà kính. Tuy nhiên từ tầm nhìn thực tế, vấn nạn này có sự phức
tạp và có ý nghĩa lớn hơn cho tất cả sự sống trên trái đất cũng
như cho mọi sinh linh và thế giới tự nhiên. Các nhà khoa học
cảnh báo chúng ta rằng: Sự biến đổi khí hậu như là sự gia tăng
sức nóng địa cầu sẽ báo hiệu thời tiết khắc nghiệt. Sẽ có nhiều
hơn các trận mưa A-xít các trận lục lội. Nó sẽ châm ngòi cho sự
hủy diệt các chủng loài khắp hành tinh. Các sự cố động đất bão
tố, hạn hán, đói kém và các bệnh truyền nhiễm sẽ tăng lên rất
nhiều. Chứng cứ đầu tiên của sự biến đổi khí hậu là sự gia tăng
các luồng không khí và nhiệt độ đại dương, sự tan chảy lan rộng
của băng tuyết hai đầu cực và sự gia tăng mực nước biển. Đang là
sự đe dọa không còn nghi ngờ và không lối thoát cho môi sinh của
chúng ta.
Thảm họa môi trường tiếp tục tăng lên đối trước tham vọng của
con người khi mà các chính phủ khác nhau khắp thế giới đang hăng
say phấn đấu bằng mọi giá để cạnh tranh tăng trưởng kinh tế. Đối
với đời sống tự nhiên thì nền văn hóa tiêu dùng đang chứng tỏ là
một trong những thủ phạm chính. Các hoạt động con người như phá
rừng và công nghiệp hóa đang gia tăng, sự đe dọa vì làm cô đặc
các loại khí nhà kính, cảnh tượng này chắc chắn đang gây sốc
mạnh.
PHẬT GIÁO VÀ HỆ SINH
THÁI
Bởi vì tôn giáo hướng dẫn con người đến lối sống lành mạnh
cho nên để đối diện với mọi thách thức, Phật giáo hiến tặng cho
chúng ta các giải pháp dễ dàng và có hiệu lực bằng hình ảnh của
sự giản đơn và tính khả dĩ cho vấn đề. Ngày nay số lớn các nhà
môi trường học và các nhà trí thức coi Phật giáo là tôn giáo của
môi sinh, rất sâu sắc trong khi tìm kiếm giải pháp để chấm dứt
sự bóc lột có chủ định các nguồn tài nguyên của hành tinh. Một
trong những mặt nổi bật của Phật giáo là làm tiên phong cho một
tình huống là sự diễn đạt mạnh mẽ mối liên hệ của con người với
thiên nhiên.
Loài người chúng ta đang bị sức ép quá tải bất khả khán lên
các nguồn tài nguyên thiên nhiên chỉ vì lòng tham không đáy đối
với hàng hóa, v.v… Nào là xe hơi, máy móc giải trí và các sản
phẩm điện tử, quần áo thời trang và các đồ trang sức trong đời
sống hàng ngày. Kĩ thuật đang làm cho đời sống trên hành tinh
phức tạp hơn nhiều, do con người luôn truy tìm và mắc kẹt vào
các trò chơi điện tử như: điện thoại, máy vi tính và máy truyền
hình. Xã hội tiêu dùng đã chẳng may nhắm trúng lòng tham và kiểm
sót hành vi con người, bằng cách đốt nóng các đòi hỏi đối với
các sản phẩm tiêu dùng vô bổ.
CHỦ NGHĨA TIÊU DÙNG VÀ
BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU
Người ta có khuynh hướng mua các sản phẩm tiêu dung. Trong
nền văn hóa mua sắm nơi mà sự mua sắm nối kết với lòng kiêu hãnh,
sự thỏa mãn là hạnh phúc, chẳng cần hỏi xem sự mua sắm đó có cần
thiết và hữu dụng không? Đời sống có vẻ hạ thấp thành việc đi
mua sắm. Sự cân bằng lành mạnh giữa các nguồn tài nguyên có sẵn
và việc sử dụng chúng một cách khôn ngoan là nhu cầu bức thiết
bây giờ và sự cân bằng này có thể có được bằng cách áp dụng các
“Giới Luật” của Phật giáo trong đời sống giản dị và tri túc. Các
nguyên lí đạo Phật về lòng từ bi đối với thiên nhiên và chính
mình vấn đề bất bạo động đối với mọi sinh linh ngay cả đối với
núi, sông, cỏ cây và xúc vật, có thể là giải pháp hiệu quả để
ngưng lại việc tàn phá sinh thái.
Tuy nhiên trong bầu không khí tăng lên của chủ nghĩa tiêu
dùng hiện nay không có gì bất thường khi thấy một người dùng tới
ba điện thoại di động để tỏ ra mình hợp thời trang. Một gia đình
có nhiều tivi và máy lạnh cho các phòng riêng và một nhà có trên
ba chiếc xe hơi. Sự say mê đối với hàng hóa vật chất đã vô tình
dẫn tới sự bóc lột các tài nguyên thiên nhiên. Người tiêu dùng
có vẻ không tự hỏi trước khi mua, xem các hành động của họ có
ảnh hưởng tới môi trường không, họ đang góp phần vào việc làm
mất cân bằng môi sinh ra sao và họ sẽ từ từ tỏ thái độ phá hoại
không chỉ đối với chính họ và ngay cả cho các thế hệ mai sau.
Kinh Tăng Chi kể chuyện một người núp dưới táng cây sung ăn
trái của nó, rồi bẻ cành bỏ đi, một tâm linh sống trong cây đó
nghĩ: “kì lạ quá !ngạc nhiên quá! cái ông kia ác quá! ăn no rồi
còn phá hoại. Giả dụ cây không có trái nữa thì có đâu mà ăn.”
GIẢI PHÁP PHẬT GIÁO
Trong bầu không khí tham lam, việc sử dụng vô ý thức các
nguồn tài nguyên đang là vấn đề cấp bách cần giải quyết. Phật
giáo cống hiến vài giải pháp hữu hiệu như là: Chấp nhận đời sống
giản dị, nuôi dưỡng lòng từ đối với muôn vật không đốt phá rừng,
v.v… Đó chính là những giải pháp cần được áp dụng để kiềm chế sự
biến đổi khí hậu. Thách thức là sự đối ứng với văn hóa tiêu dùng,
trong việc làm giảm đi sự lãnh đạo của các quốc gia. Đối với vấn
nạn và sự nhấn mạnh quá mức việc phát triển kinh tế. Nhiều Phật
tử đang phải đối mặt với sự giận dữ của nhà cầm quyền đối với
việc chống chủ nghĩa tiêu dùng của họ.
Các đề nghị về môi trường của phật giáo có thể khó được chấp
nhận trong một thế giới tiêu thụ vật chất. Ngay sau khi kế hoạch
phát triển kinh tế đầu tiên của Thái Lan được phát thảo, chính
quyền Bangkok đã bắt giam nhiều nhà sư Phật giáo, vì các sư dạy
họ sống tri túc. Các nhà cầm quyền sợ rằng: Lí tưởng này của
Phật giáo sẽ gây trở ngại cho sự phát triển kinh tế của họ. Sự
sợ hãi của các trung tâm kinh tế toàn cầu hóa mới, đối với khoa
kinh tế học và tín ngưỡng. Do luôn nhắc tín đồ về những gì là
giá trị cốt lõi. Để hướng dẫn đời sống con người bằng lòng ít
hơn – để chia sẻ với người khác. Thấy rõ rằng: sự tiêu thụ của
mình làm tổn thương các sinh linh khác trong hành tinh và vì
tính không tương quan làm các hình thái biến dạng. Thay vào đó
người ta nên được yêu cầu giữ gìn sự cân bằng giữa con người và
thiên nhiên.
Nhân loại qua nhiều thế kỉ đã luôn hăng say tìm cách kiểm
soát và bóc lột thiên nhiên, họ quên mất sự tàn phá đang gây ra
cho hành tinh nơi họ sống. Chúng ta cần bày tỏ từ tâm đối với
trái đất. Đã từ lâu các nhà lãnh đạo Phật giáo luôn coi các vấn
đề môi trường là một trong số các thách thức chính mà loài người
phải đối mặt.
Nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng được giải thưởng Nobel hòa
bình, Đức Đạt Lai Lạt Ma – đã luôn bày tỏ lòng từ bi cho hành
tinh và chúng sinh. Khoảng đầu năm 1986 khi sự biến đổi còn chưa
được nghe nói Ngài đã nhắc: “Nền hòa bình và sự sống trên trái
đất, như chúng ta đã biết, đang bị đe dọa bởi các hoạt động của
con người. Những hành động thiếu sự cống hiến đối với các giá
trị nhân đạo như phá hoại thiên nhiên và các tài nguyên là do si
mê, tham lam và thiếu tôn trọng đối với các sinh linh trên trái
đất”.
Theo như ý nghĩa hiện nay, sự nhận thức về mối nguy hiểm đối
với sự biến đổi khí hậu cần được truyền thông cho con người ý
thức. Cố nhiên cho mọi cá nhân, tôn giáo có thể giúp truyền sự
nhận biết này, Phật giáo và các Phật tử có thể đóng vai trò chủ
động. Khôi nguyên của nền hòa bình và tâm từ bi của thế giới,
Đức Đạt Lai Lạt Ma, thúc đẩy hành động, nhấn mạnh sự thay đồi
thái độ đối với thiên nhiên.
Có rất nhiều thống khổ trên hành tinh này, do đó có nhu cầu
tăng trưởng tình yêu, sự phục vụ của chúng ta đối với trái đất
là góp phần cải thiện đời sống sinh thái. Chúng ta rất sai lầm
khi tưởng là có thể kiểm sót thiên nhiên, Ngài nói “Hành tinh
này là nhà của chúng ta, chăm sóc thế giới của chúng ta, hành
tinh của chúng ta chính là chăm sóc ngôi nhà của chúng ta. Đời
sống của chính chúng ta lệ thuộc vào “Trái Đất” này – môi sinh
của chúng ta.
TÍNH TƯƠNG QUAN
“Tương quan” là từ chính mà Phật giáo hiến tặng để cứu môi
trường. Sự nhấn mạnh tổng quát về môi trường là có tương quan,
Phật tử cần nhận thức. Sự hiện hữu của mọi vật trên trái đất là
lệ thuộc vào nhau không ngoại trừ ai. Bám vào ý nghĩ về sự hiện
hữu riêng biệt là không thực tế. Quan điểm của Phật giáo về tính
tương quan phải được truyền thông khắp thế giới và mỗi cá nhân
cần được cho biết về trách nhiệm của anh ta đối với xã hội và
thiên nhiên.
Tôn trọng thiên thiên là thái độ quan trọng trong triết lí
Phật giáo và tầm nhìn thế giới, bởi do vấn đề biến đổi khí hậu
trở nên nghiêm trọng hơn và sự đe dọa đời sống cũng thế. Thế
giới hướng về Phật giáo để tìm cảm hứng cho các giải pháp. Phật
giáo, người ta được nghe nhiều hơn là tôn giáo thân thiện với
môi trường, thường nghe nói rằng bởi vì Phật giáo nâng cao quan
điểm môi trường đối với mọi sự. Người ta nhấn mạnh sự hòa hợp
cần thiết giữa nhân loại và thế giới tự nhiên. Điều làm cho phật
giáo “Xanh” chính là quan điểm nhân sinh. Sự liên hệ thật sự của
tôn giáo và ý tưởng môi trường được tìm thấy trong các kinh Phật
nói về “Giới Đức”. Các đức tính như: Từ bi, bình đẳng và lòng
nhân ái là tính cách của mỗi cá nhân có đời sống tâm linh sáng
suốt.
NHẬN THỨC TĂNG LÊN
Đang có sự nhận thức tăng lên trong số các học giả và các nhà
sinh môi là Phật giáo, bao gồm mọi trào lưu của đời sống thế tục.
Tôn trọng đất đai và sự giàu có của nó. Đức phật dạy, chúng ta
tôn trọng đời sống trên trái đất cũng như tôn trọng tất cả mọi
sinh linh và môi trường thiên nhiên. Cuộc đời Ngài sống giữa
thiên nhiên.
Các bản kinh về cuộc đời đức Phật luôn được thiên nhiên tô
điểm. Khi Ngài bước những bước đầu tiên, hoa sen bừng nở, trong
thời niên thiếu Ngài thường quán niệm dưới tán cây Hồng Táo.
Ngài chứng đạo ngay dưới gốc cây Bồ Đề – một loại cây rất thiêng
liêng đối với Phật tử Ấn giáo và Kỳ-na giáo, khi Ngài nhập diệt
thì hoa Ta-la nở rộ.
Phật giáo nhấn mạnh sự quan trọng của thiên nhiên đối với mọi
sinh linh. Các kinh sách Phật giáo ngày nay có mối quan tâm về
thế giới tự nhiên. Trong một bản kinh rất sớm Đức Phật dạy: “Các
vị có biết rằng cỏ và cây, sâu bọ, mối và các loài kiến, các vị
có biết rằng ngay cả các loài vật bốn chân to, nhỏ và rắn cá,
chim … các vị có biết rằng các dấu hiệu biểu hiện các loài đó là
của chúng và các chủng loại của chúng là rất đông.”
THIỀN VÀ THẾ GIỚI TỰ
NHIÊN
Hiện nay, đang có sự quan tâm cao, trong số các học giả quan
tâm tới triết lí và các nguyên lí Phật giáo về lòng Từ Bi, sự
giản đơn, lòng bao dung, sự tự bằng lòng và tinh thần tương quan
tỏ rộng giữa thiên nhiên và các sinh vật. Để truyền thông sự
thách thức về sinh thái khi biết rõ về sự biến đổi khí hậu. Có
câu nói triết lí về sinh thái của phật giáo rất hấp dẫn vì có
hiệu quả.
Trên bề mặt thì vấn đề có vẻ là sự nhận thức sâu sắc của Đại
thừa bao gồm cây cối núi non, sông ngòi, tỏ ra đặc biệt muộn đối
với các nhà sinh thái học mới. Thiền chứng tỏ là một niềm cảm
hứng quan trọng cho những người quan tâm đến môi sinh, đặc biệt
đối với những ai hướng tầm nhìn vào màu xanh của cầu vòng ở hai
cực trái đất.
Lịch sử chứng tỏ sự tôn trọng sinh thái sâu xa của Phật giáo.
Sự thật là một số các vị thiền sư đã tiến xa trong việc cho rằng
không chỉ loài người và cả thế giới tự nhiên đều có Phật tính
bao gồm các sinh vật và cỏ cây Chan-jan (711-781) của trường
phái Đại Thừa sau này khuyến khích người ta coi thảo mọc đất đai
đều có Phật tính. Trong hội Hoa Sen tất cả đều hiện diện không
chia giai cấp. Cỏ cây và đất trong đó chúng mọc một số đang duy
chuyển từ từ trong khi số khác đang tiến nhanh trong đường Đạo,
nhưng tất cả sẽ vào Niết-bàn quý giá. Ai có thể thực sự cho rằng
mọi sự không sống động thì quả là thiếu Phật tính.
KẾT LUẬN
Trong các văn bản hiện nay, Phật giáo và các Phật tử khắp thế
giối có thể giúp truyền thông các lí tưởng được tàn trữ trong
giáo lí của Phật để tạo sự nhận biết trong khắp mọi người về
phía thiên nhiên bao quanh ta, bao gồm: cây cối và xúc vật. Sự
nhận thức và trách nhiệm về sinh thái không thể bị tách rời khỏi
con người biết cảm nhận và hiểu biết. Để có cảm nhận về mình và
xung quanh mình, cây cối, sông, núi, rừng, chim muông, xúc vật,
cá v.v… là giải pháp mà Phật giáo có thể đánh thức mọi người và
lí tưởng về cuộc sống giản dị và tâm Từ Bi. Tinh thần trách
nhiệm đối với xã hội, đối với tự nhiên phải được tạo lập trong
cuộc sống và âm vang của từ “Sinh Thái” trong lối sống một sự tự
quan tâm sáng suốt có thể thúc đẩy chúng ta chăm sóc cho thiên
nhiên như thiền sư Nhất Hạnh đã nói:
“Chúng ta phân loại súc sinh và chúng sinh như là tự nhiên là
như vậy, làm như chúng không phải là thành phần của nó. Rồi
chúng ta lại nêu câu hỏi: “Chúng ta đối xử với thiên nhiên ra
sao?” Chúng ta phải đối xử với thiên nhiên như cách chúng ta tự
đối xử với mình. Chúng ta không được làm hại thiên nhiên. Vì con
người và thiên nhiên không thể tách rời.
Source: chuaphathue.com |