Tôi vốn là người rất "kỵ" thuốc, thuốc Tây, thuốc Nam hay thuốc
Bắc gì cũng vậy. Có lẽ cũng vì ấn tượng hồi nhỏ để lại, mỗi lần
tôi bị cảm mẹ tôi thường hay nghiền những viên aspirin vừa đắng,
vừa chua pha vào nước đường đưa cho tôi uống, vì tôi không biết
uống thuốc viên. Mỗi lần như vậy tôi phải nhăn mặt nhíu mày, lấy
hết can đảm mới nuốt hết được thứ nước vừa đắng, vừa chua, lại
vừa ngọt đó. Cũng may là một năm mưa nắng hai mùa tôi ít khi bị
cảm gió, cảm nắng gì nhiều. Đến khi lớn lên, cũng không biết từ
lúc nào tôi bắt đầu tập uống thuốc viên, cũng phải "trầy da tróc
vẩy" lắm, mỗi lần để viên thuốc vào cổ là mỗi lần hồi hộp, chỉ
sợ nó không chịu trôi đi theo ngụm nước lọc mà cứ nằm ăn vạ,
đình công ở đó để cái lưỡi phải nếm đủ vị cay đắng mùi đời cho
thêm tê tái. "Tốt nghiệp" được màn uống thuốc viên thì một ngày
đẹp trời trong khi đang du học ở Nhật, tôi khám phá ra một chứng
bệnh đau bụng, không biết là thật hay là giả, nhưng nghe chị bạn
cùng cư xá dọa non dọa già về chứng đau gan, tôi sợ quá đành
đánh liều đi nhà thương xin khám cho chắc ăn. Thế là một màn thử
test được diễn ra, tôi phải nhịn một số thức ăn trong một tuần
để bụng dạ được sạch sẽ trước khi thử nghiệm. Vừa mới qua Nhật
không được bao lâu, tài nấu ăn rất là giới hạn nên tôi làm luôn
một tuần mì gói và trứng gà.
Kết quả là "lợn lành chữa thành lợn què", thử nghiệm không thấy
đau gan đâu, mà sau một tuần ăn mì gói trứng gà tôi đã "kết"
được một chứng bệnh rất khó chịu nhưng cũng có cái tên rất thơ
mộng là "gẩy đàn" mỗi khi cơn bệnh nổi lên. Tưởng đã giã từ được
nhà thương với bác sĩ, nay tôi lại phải đều đều đến phòng mạch
của bác sĩ gần nhà lấy thuốc mỗi tuần.
Bác sĩ này cũng nhất định bác bỏ cái thuyết "đau gan" của tôi,
mà chỉ nói một cách mơ hồ là bệnh allergy này không có nguyên
nhân rõ ràng, hoặc có lẽ do một nguyên nhân rất khó hiểu là
stress, có thể vì một "nỗi buồn xa xứ" nào chăng. Nhưng dù
nguyên do gì đi nữa, kinh hoàng nhất vẫn là đám thuốc bột mà vị
bác sĩ đó đã âu yếm kê toa cho tôi.
Thứ thuốc bột mà ngửi mùi cũng đã thấy hơi hơi muốn xây xẩm rồi,
mỗi lần uống lại phải gói ghém vào một loại giấy bóng gói kẹo,
mà với tài gói ghém của tôi thì có lẽ cái bọc thuốc đó cũng
không nhỏ hơn cổ họng của tôi bao nhiêu, và khi đưa vào trong
miệng là tất cả mọi thứ đã có vẻ muốn rã rời ra hết rồi. Nhưng
rồi, "trăm hay không bằng tay quen", rốt cuộc tôi cũng đã uống
được gói thuốc bột đó một cách thành thạo, sau những ngày
"training" rất là gay go.
Nói dông nói dài, chắc quý bạn cũng không hiểu tại sao tôi lại
kể lể những chuyện chẳng ăn nhập gì đến tựa đề của bài này như
vậy. Số là, tuy rất là không có cảm tình với thuốc tây như vậy,
nhưng tôi lại thích tìm hiểu về dinh dưỡng và những loại thực
phẩm có dược tính chữa bệnh. Tôi dùng thử nào là gạo lức, dấm
táo, mật ong, yeast, wheat germs, thạch đen hà thủ ô, nước xay
đủ loại, canh dưỡng sinh vv... nhưng tất cả đều "bạo phát bạo
tàn", bệnh lười vẫn thắng thế, nhất là thứ nào phải mất công đun
nấu lích kích thì chỉ sau một vài lần đã đi vào dĩ vãng. Một
ngày kia bỗng tôi vớ được một bài đăng trên e-mail của nhóm Đà
lạt, tựa đề "Thanh lọc gan bằng nước gạo lức", thật là "gãi đúng
chỗ ngứa" vì tôi vẫn tin tưởng rằng mình có một cái "duyên" nào
đó với bệnh gan. Quả nhiên đọc xong bài này tôi cảm thấy thích
thú, "hồ hởi phấn khởi" hẳn lên. Nội dung bài đại khái như sau:
Một nhóm thiền sinh họp nhau mỗi tháng trao đổi kinh nghiệm tu
tập và sức khỏe dưỡng sinh, một hôm có mấy người đưa ra kết quả
phân tích máu sau khi đã thử uống nước gạo lức được mấy tháng.
Tất cả mọi người đều lấy làm lạ vì thấy máu họ so sánh với người
khác rất sạch tốt, không có độc tố và ký sinh trùng, huyết cầu
rất tròn không bị méo mó và huyết thanh rất trong. Đó là vì một
người trong nhóm đã theo gương một bạn đạo khác trong vùng
Oregon, bác này bị sạn ở túi mật quá nhiều đã tràn sang gan, mặc
dù đã mổ nhưng không lấy hết ra được, và gan đã bị chai. Túi mật
đã bị mổ lấy ra, bệnh gan cũng không có thuốc chữa nên bác càng
ngày càng sa sút, da và mắt vàng như nghệ, tình trạng thật là
tuyệt vọng. May sao có người ở Việt Nam mách cho phương thuốc
dân gian gia truyền là uống nước gạo lức rang để giải trừ độc tố
và thanh lọc gan. Thôi thì đến lúc cùng đường, ai chỉ gì cũng
thử, bác uống liền tù tì trong ba năm dùng nước gạo lức thay cho
các thứ nước khác như trà, cà phê, nước ngọt v.v... Như một phép
lạ! Da và mắt của bác không còn vàng nữa, trong người không còn
mệt mỏi và bực bội, nước da càng ngày càng tươi sáng hơn bao giờ!
Đi khám bác sĩ lại, tất cả từ bác sĩ cho đến y tá đều ngạc nhiên.
Con người của bác như đã được tái sinh!
Thế là nhóm thiền đó bèn thực tập ngay phương thuốc tuyệt diệu
này, và sau 6 tháng dùng thử so sánh kết quả đã thấy rất nhiều
phấn khởi như sau:
- Sức khỏe tăng gia, làm việc nhiều không thấy mệt.
Thấy có vẻ lý thú quá, tôi bèn thực tập ngay đi mua mấy ký gạo
lức về rang và đun nước uống để bình thủy, "sáng vác ô đi tối
vác về" đem vào sở uống thay nước lọc. Kết quả: không có gì cụ
thể, vì tôi chẳng mấy khi đi bác sĩ nên cũng không có cơ hội thử
máu xem "trước và sau" (before and after) như thế nào, nhưng
thấy có vẻ như có nhiều năng lực, energy để làm việc hơn, và mọi
người khen là trông da dẻ "tươi sáng" hơn trước. Một ngày nọ,
một chị bạn đồng sở bỗng nhiên khám phá ra ung thư ruột già,
phải vào bệnh viện mổ, chị phải ăn uống rất hạn chế, phải uống
nhiều nước trong ngày. Tôi không biết giúp gì cho chị, bèn đem
gạo lức rang đến chỉ cho chị cách nấu uống mỗi ngày. Như một
phép lạ! Chị có đủ sức để chịu đựng hai lần mổ, nhiều lần
chemotherapy mà không bị kiệt sức và không bị mất hồng huyết cầu
nhiều tuy ăn rất ít, hầu như không đủ chất bổ dưỡng. Thấy hay,
chị chỉ lại cho những người quen, nhất là những người bị yếu và
đau gan, kể cả những người bị sơ gan hết thuốc chữa. Tất cả đều
báo cáo kết quả rất tốt, chỉ trong một thời gian ngắn, tình
trạng của họ đã cải thiện hẳn. Sau này, tôi cũng chỉ cho những
người khác ở trong trường hợp tương tự, ngay cả cho "xếp" tôi
trong sở, người thì bị tiểu đường, người thì bị chứng phong thấp
và đau nhức v.v.. Kết quả đều khả quan, và trông ai nấy đều có
vẻ tươi tắn, khỏe khoắn hẳn ra.
Riêng với tôi, nước gạo lức là một thứ nước uống rất ngon, và
tuy không thấy công hiệu rõ ràng trước mắt như những người có
bệnh và phải đi thử nghiệm định kỳ, nhưng mỗi lần phải làm những
việc nặng nhọc tưởng chừng như không làm được, tôi vẫn có thể
"pass" được như thường. Và như anh bạn tác giả bài viết đó đã
nói, càng uống càng thấy thích, nên tuy phải đun nấu, nhưng món
này đã không đi vào dĩ vãng mà vẫn tồn tại một cách bền bỉ và
chưa có hứa hẹn gì là sẽ bị bỏ rơi trong một tương lai gần đối
với tôi.
Thiết tưởng cũng nên phổ biến phương thuốc thần diệu này rộng
rãi, biết đâu sẽ giúp được nhiều người và có thêm được một vài "phép
lạ" nào nữa.
Cách nấu: Một muỗng canh gạo lức rang cho một lít nước.
Mua gạo lức hột tròn hay dài (brown rice) tại các siêu thị, hay
trong những chợ health food. Không nên rửa gạo trước khi rang,
vì làm như vậy có thể làm cho người bị nóng hơn bình thường.
Dùng chảo rang gạo trên lò, độ nóng medium low. Khi rang nhớ
dùng đũa khuấy đều, vì nếu để yên một chỗ khá lâu hạt gạo sẽ bị
cháy, hoặc nở bung ra. Rang cho đến khi có mùi thơm và gạo có
mầu nâu đậm hay nhạt tùy ý thích. Nên rang mỗi lần vài pounds
rồi để vào trong một cái keo dùng dần.
Nấu theo tỷ lệ một muỗng canh với một lít nước trong nồi Slow
Cooker, độ nóng low, từ 8 đến 10 tiếng. Có thể nấu vào buổi tối
trước khi đi ngủ, như vậy đến sáng trước khi đi làm có thể cho
vào bình thủy mang theo, hoặc nấu buổi sáng và đến chiều tối thì
xong.
Nên uống nước gạo lức rang với độ nóng thích hợp cho mình từ 2
đến 3 lít mỗi ngày. Nước gạo lức rang không nên để lâu trong nồi
quá một ngày, vì sẽ làm nước bị đục và có thể bị thiu. Nếu dùng
không hết, nên sớt ra, để nguội cho vào tủ lạnh. Trước khi uống
chỉ việc hâm nóng là được.
Xác gạo lức khi nấu xong không nên bỏ, vì có thể ăn như cháo và
làm nhẹ bụng. Người mới bệnh dậy, hoặc đầy bụng, hoặc chán không
biết ăn gì (vì quá thừa thãi), cứ ăn vài ngày để giúp bao tử làm
việc nhẹ nhàng, sẽ thấy thèm và thích ăn.
Tốt nhất là nấu bằng Slow cooker, đừng nấu trên bếp lò vì nước
gạo sẽ không được trong.
Được biết, trong gạo lức có nhiều chất fiber có thể làm giảm
lượng đường và cholesterol trong máu, đồng thời cũng có thêm
những chất mineral như magnesium, manganese, zinc. Uống nước gạo
lức phối hợp với thể dục và dưỡng sinh, điều hòa hơi thở bồi
dưỡng thể chất cũng như tâm linh sẽ đem lại một đời sống khỏe
mạnh, an vui cho chúng ta.
Tuy nhiên, nên nhớ rằng gạo lức chỉ giúp chúng ta điều chỉnh
những chất dinh dưỡng cần thiết cho sức khỏe con người, chứ
không phải là "thuốc tiên" có thể đi ngược lại vòng xoay của tạo
hóa mà "cải tử hoàn sinh" hay "cải lão hoàn đồng" được. Con
người sanh ra trong sự biến dịch của vũ trụ, trong quy luật tuần
hoàn sanh lão bệnh tử của kiếp nhân sinh. Điều quan trọng là
sống trong trí tuệ hiểu biết, sẵn sàng chấp nhận những gì đến và
đi và buông bỏ không luyến tiếc những gì không thể giữ được nữa,
kể cả xác thân vật chất này, như vậy ta sẽ có sự bình an dù ở
trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com