|
NÓI VỚI
ANH
(Viết cho anh và người ở lại)
Mỹ Huyền
Cho dù những dòng
cảm xúc này có được viết ra hay không thì người viết ngay từ
đầu đã thầm cảm kích tấm lòng của người ở lại. Vì thế trong khi
viết cũng như mỗi khi đọc lại những dòng tâm tư này, người viết
luôn thấy sự hiện hữu của những người không có mặt.
Toronto, đêm 17
tháng 5 năm 2008.
Tiếng ngáy của
bác trai bên cạnh đánh thức cơn ngủ chập chờn. Anh biết em mà,
khi đi đường xa, mỗi khi anh cầm lái, em không thể nào ngủ được,
chỉ chợp mắt cho đỡ mỏi rồi thì lại mở mắt để cùng anh nhìn về
phía trước và trò chuyện cùng anh để anh đỡ buồn, tỉnh táo mà
lái xe cho an toàn. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên em đi xa mà
không có anh bên cạnh. Một cảm giác thiếu vắng chi lạ khi anh áp
mặt vào gương xe, vẫy tay rồi trở lại xe về nhà một mình giữa
trời đêm. Tự nói với lòng là không nên buồn, vì em biết mình đi
đâu và về đâu...
Nhưng anh ơi có
biết, có một người đã chuẩn bị đầy đủ hành trang cho chuyến đi
nhưng phút cuối vì không đủ chỗ ngồi nên đành phải làm người ở
lại để tiễn đưa. Nhưng không phải ở lại trong tiếc nuối mà bằng
cả sự hân hoan chân thành khi nói lời tiễn biệt, chúc người đi
lên đường bình an. Em bước lên xe với tư cách của một người
ngoài danh sách. Em không hề phản ứng gì nhưng khẳng định rằng
có một chút gì nằng nặng áy náy bên trong. Không biết người ấy
sẽ nghĩ gì trên đường trở về nhà. Nhưng chắc là sau giấc ngủ đêm
nay, sáng ra người ấy lại tiếp tục công việc hằng ngày, tiếp tục
trách nhiệm của mình đối với cuộc sống. Còn em, em quyết định ra
đi, đã phải để lại những công việc trong hoạch định của mình để
một mình anh phải lo toan coi sóc. Anh không muốn em lo nhiều vì
anh cho rằng anh có khả năng chu toàn mọi việc. Em biết anh hiểu
và thông cảm rằng em cần những ngày đi xa như thế này để giảm
bớt những căng thẳng mà bấy lâu nay em đã kinh qua và chịu đựng.
Trong cuộc sống ngắn ngủi nhưng có quá nhiều lo âu và toan tính,
mà tâm hồn yếu đuối ẩn náu bên trong xác thân bé nhỏ này phải
kham chịu gánh vác tất cả. Anh đã để em đi, mong em tìm được
chút gì thanh thản và bình an.
Xe lăn bánh
trong màn đêm sâu thẳm. Đoạn đường dài hơn bốn giờ lái xe vào
thời điểm này làm tất cả những người trong xe đều dễ dàng đi sâu
vào giấc ngủ. Chỉ riêng em và bác tài xế là còn thức. Bác tài xế
thức để đưa mọi người an toàn theo dấu xe Thầy đang dẫn đường
phía trước. Còn em, em thức để cho tâm rượt theo cảnh, rượt đuổi
theo cánh rừng dọc hai bên đường thẳng tắp u tịch dưới bóng đêm
hun hút bên ngoài. Tâm em bay nhảy lửng lơ cùng gió trăng ngoài
vuông cửa kính. Không biết rừng cây đang ngủ hay đang cùng với
gió trao nhau lời tình tự dưới đêm trăng. Em không biết bây giờ
là mấy giờ, nhưng chắc là con trăng mười bốn, bởi ánh trăng sáng
và bóng trăng thật tròn.
Em cố mường
tượng ra cảnh mùa xuân nơi núi rừng của Phổ Đà Sơn tu viện, nơi
mà mình đã có duyên đến và tu tập trong ba ngày của khoá tu vào
mùa thu năm trước. Chắc giờ này rừng cây đã thay đổi nhiều, chắc
đã có nhiều chồi non, lá xanh, và nhiều loài hoa lắm. Bây giờ đã
cuối mùa xuân...Ấy vậy mà những hình ảnh cuối thu xưa cứ hiện về
giăng ngang tầm kí ức. Nơi cánh rừng thu vàng trên ngọn đồi cao
cao có tôn tượng của Mẹ Quán Thế Âm, có khu vườn Lộc Uyển, có hồ
Bát Chánh Đạo. Nhớ giọt mưa thu đêm rả rích, tiếng gió vi vút
suốt cả ngày lẫn đêm. Nhớ thảm lá vàng giăng khắp tất cả những
lối mòn, những chiếc lá còn xót lại trên cành cây đong đưa trong
gió, nhớ cả những đợt nắng vàng vọt của ngày về. Những bước chân
chầm chậm lần theo từng bậc thang khuya phủ mờ sương của những
mái đầu bạc trắng nơi núi đồi làm em thương nhớ họ quá! Cũng
không quên tiếng hồng chung của buổi sớm mai lúc khí trời lành
lạnh, không chỉ đánh thức cơn ngủ mỗi ngày, mà còn làm tỉnh táo
luôn cả những cơn u mê vốn hằn sâu trong tận cùng tâm thức của
ngàn kiếp xa xưa. Và, có thể chính tiếng hồng chung ấy khi nhớ
lại, cũng đang gọi để thức tỉnh em, để em thấy rằng hiện tại bên
ngoài bóng đêm đang phủ khắp con đường phía trước đã từ lâu. Em
cảm như chính em là bóng đêm đen ấy. Tiếng hồng chung xưa cũ đã
mang trả em lại với giây phút hiện tại khi bóng đêm trùm lắp vạn
vật. Không hiểu vì sao ngay phút giây này đây em lại nhớ và đọc
rõ thầm lời Phật dạy trong mấy câu kinh pháp cú :
Quá khứ
không truy tìm
Tương lai
không ước vọng
Quá khứ đã
đoạn diệt
Tương lai
thì chưa tới
Chỉ có pháp
hiện tại
Tuệ quán
chính ở đây
Không động
không rung chuyển
Biết vậy nên
tu tập
Em cứ nuối tiếc
quá khứ, đang mơ tuởng tương lai. Em đang đi trên con đường tìm
kiếm sự thảnh thơi an lạc bằng những hư vọng nơi chính mình.
Chánh niệm! Phải giữ chánh niệm. Em không nhìn hai bên nữa mà
nhìn thẳng về phía trước. Trong xe thật yên ắng. Bên cạnh tiếng
ngáy đều đặn của bác trai, và tiếng thở đều của những người đồng
hành khác, em vẫn nghe được tiếng gió rào rạt bên ngoài dù gương
xe đóng kín. Giữa họ và em, ai mới thật sự là người tỉnh-thức?
Hai dãy đèn nổi
bật trong đêm, chạy dài. Những ngọn đèn vẫn lặng lẽ phát sáng
như thế hàng đêm dù trời có bình yên hay giông bão. Đẹp, nhưng u
tịch quá. Anh biết em đang nghĩ gì không? Trên đời này cũng có
một thứ ánh sáng còn đẹp hơn thế nữa. Đó là ánh sáng của sự tỉnh
thức. Ánh sáng ấy đã xuất hiện cách đây hơn 2500 năm nhưng đến
nay vẫn không ngừng tỏa sáng và lan rộng. Em thấy mình thật may
mắn được sống trong đời có thứ ánh sáng tỏa chiếu rực rỡ cả ngày
lẫn đêm đó.
Ánh sáng vô
hình và màu nhiệm ấy đã nhiều lần soi rõ từng bước em đi, giúp
em hiểu được vì sao nơi ấy em đã từng ngã qụy. Ánh sáng vực em
dậy, chỉ rõ con đường phía trước mà em phải nên đi. Em biết bóng
đêm nơi tự thân em đã đậm đặc từ vô thỉ, nay được tiếp xúc với
ánh hào quang, nhẹ chạm vào và phá tan ranh giới giữa hai miền
sáng tối. Miền tối trong em chắc chắn cần nhiều thời gian để ánh
hào quang kia gạn lọc. Một tia sáng xuất hiện giữa bóng đêm dày
đặc, tựa như những chú đom đóm đêm, nhấp nháy một niềm tin ban
sơ vững chải, để em đặt bước chân mình đến nơi em cần bước. Từng
bước, chỉ từng bước chậm rãi thôi mà không hề sợ hãi, e dè, vì
đã có ánh sáng kia làm bạn dẫn đường. Một chú đom đóm, hai chú
đom đóm, rồi nhiều chú đom đóm xuất hiện, lan toả thành một
khoảnh sáng giữa trời đêm. Có một góc tối thật đẹp như thế sao?
Đẹp về hình thức bên ngoài và đẹp luôn cả về ý nghĩa sâu thẳm
bên trong. Ngưỡng mộ thay những chú đom đóm, chúng chỉ là những
sinh vật bé xíu thôi nhưng cũng biết tự thắp sáng mình. Không
chỉ làm đẹp cho chính chúng mà còn làm đẹp thêm cho một bức
tranh đêm. Đơn giản chỉ nhờ vào ánh sáng của tự thân. Em tự hỏi
mình có thể nào như những chú đom đóm kia? “Hãy tự thắp đuốc
lên mà đi”, em bắt đầu hiểu ra lời nhắc nhở đơn giản mà quý
báu ấy của đấng Như Lai. Khi đã có niềm tin, tức ánh sáng nơi tự
thân em đang toả. Em bắt đầu thấy mình là đóm sáng kia, và rồi
đóm sáng kia lại chính là mình. Không một cũng không hai.
Không ít cũng không nhiều. Chỉ cần một phút để tâm tư
mìng lắng sâu em mới chợt nhận ra một chút gì về điều vi diệu
đó.
Không biết em
đã khép mắt từ lúc nào để giờ đây em nhẹ mở mắt. Em thấy bóng
đêm ôm trọn tất cả vào lòng nó, ngọai trừ những ngọn đèn đêm.
Bóng đêm không thể nào trùm lắp được ánh sáng, chỉ có ánh sáng
mới đẩy lùi được bóng đêm. Em lại được học thêm bài học thực tế
ấy. Từng ngọn liên tiếp nhau chạy dọc hai bên xa lộ tạo thành
hai vệt sáng nối dài. Có đoạn đường không có một dấu hiệu nào
của ánh sáng, chỉ thấy những bảng hướng dẫn đường ẩn hiện dưới
lớp màu dạ quang. Ánh sáng tỏa ra từ hai bóng đèn phiá trước đầu
xe, đẩy lùi bóng tối, soi rõ bảng hướng dẫn đường. Theo hướng đã
định sẵn, những chiếc xe nương theo bảng hướng dẫn đường nhờ vào
ánh sáng của chính mình mà lao về phía trước.
Cũng vậy, nếu
như ai cũng nuơng vào ánh sáng và giáo pháp của Phật với tất cả
sự nổ lực của mình, thì chắc chắn sẽ không bao giờ lạc lối.
Thật vậy, xe cứ
chạy và cuối cùng cũng đến...motel. Thôi em không trò chuyện với
anh nữa, mọi người đang lục tục xuống xe. Không biết giấc ngủ sẽ
như thế nào. Bây giờ đã hơn hai giờ sáng.
Để em chia sẻ
thêm với anh điều này trước khi em gởi giấc ngủ ở một nơi em đã
từng ba lần ghé qua, đến, ở rồi đi đúng nghĩa của một người
khách trọ. Khi cất bước chân lên từng bậc thang đêm, một ý nghĩ
thoáng qua thật nhanh như cơn gió cuối xuân đêm nay, nhưng cũng
thật rõ ràng như cái lạnh khi thấm vào da thịt: Con người ta
có thể hiên ngang đi vào trong bóng tối bằng chính ánh sáng của
tự thân mình mà không hề sợ hãi bị bóng tối vây quanh; như những
chú đom đóm chưa bao giờ cố tìm đường trốn chạy bóng đêm đen, mà
thản nhiên chờ màn đêm buông xuống để tự thắp sáng mình.
Ottawa, ngày 18 tháng 5 năm 2008
Sau giấc ngủ
không trằn trọc trong căn phòng lạ, trên chiếc giường không quen,
em mở toang màn cửa cho ánh nắng ban mai của một buổi sáng cuối
xuân tràn vào. Gió lay hàng cây xanh rì ngoài cửa sổ. Mọi người
chào nhau buổi sáng bằng câu hỏi chứa chan nhiều sự đồng cảm:
“Đêm qua ngủ ngon không?”. Cùng với câu trả lời là nụ cười hiện
rõ trên từng gương mặt rạng rỡ, sẵn sàng cho buổi lễ Khánh Đản
mà Thầy Bổn Đạt đã gieo duyên.
Bầu trời Ottawa
sáng nay đẹp quá! Những áng mây trắng ngần điểm tô trên nền trời
thật cao xanh. Tia nắng như cố tình làm nổi bật thêm những chiếc
áo vàng của quý tăng ni. Cùng với ngọn gió cuối xuân sáng nay,
tất cả vạn vật như đang nhảy múa. Chiếc xe được kết đầy hoa,
trên đó, dưới lọng che là bức tôn tượng của chú bé Phật đang
đứng giữa tòa sen nở rộng. Tay chỉ trời, tay chỉ đất. Nhìn thấy
hình ảnh đẹp đẽ thanh thoát ấy, Phật tử nào mà không nhớ tới câu
“Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn” phải không anh?
Gió vờn qua những tà áo dài của các thiếu nữ tung bay, trong khi
tay đang trang trọng những đoá hoa tươi thắm. Hoa cũng nhờ gió
mà hân hoan trong vạn sắc. Gió đùa những mái tóc xanh, đùa luôn
những mái đầu đã bạc. Những vạt áo vàng, áo lam cũng chuyển mình
theo nhịp gió xuân. Không khí vui tươi rộn ràng thật sự của một
ngày lễ hội. Miệng ai cũng nở một nụ cười như tạo thêm một rừng
hoa khác không thể gọi thành tên để cúng dường ngày Phật chào
đời. Đứng cạnh xe hoa, em ngửng mặt lên thấy ngay tôn tượng nhỏ
vừa dễ thương vừa thật hùng tráng in giữa bầu trời xanh thẳm bao
la. Giá như khí trời cứ mang một màu thanh bình như thế mãi thì
có đâu những trận mưa gió bão bùng kéo đến tàn hoại, hủy diệt,
cướp đi cuộc sống của biết bao sinh mạng trên trái đất này. Phút
ngửng mặt đối diện với ánh mặt trời ấm áp, em lặng im để lòng
xót thương trỗi dậy. Chỉ thế thôi, em chẳng nguyện cầu gì...Rồi
đoàn người bắt đầu cất bước mà dẫn đầu là những chiếc áo vàng,
màu của sự an lạc và giải thoát của các trưởng tử Như Lai, đang
bước những bước khoan thai trầm tĩnh trong chánh niệm.
Không biết đoàn
người dài bao nhiêu. Đã lâu em không đi bộ lâu như thế nên cứ
tưởng sẽ mệt mỏi lắm. Nhưng không hề chi! Trong đôi giày khá cao
với chiếc áo dài trắng không vừa vặn chút nào của người bạn đạo,
em vẫn cảm thấy thoải mái. Em không khỏi ngạc nhiên khi biết
bước chân em vẫn bình thản trên suốt cuộc diễu hành. Có lẽ em đã
biết chuyển hóa được những bước chân vội vã hàng ngày của mình
thành những bước đi thiền hành mang đến sự an lạc. Những bước
chân đó em sẽ giữ đuợc trong bao lâu? Em không biết, chỉ biết
trong phút giây hiện tại ấy em thấy lòng mình thật bình yên. Em
cũng ý thức được rằng, dẫu hoa không nở theo từng bước em đi như
đức Phật, nhưng mỗi bước chân em in trên mặt đất hôm nay là mỗi
hạt giống an lạc mà em thật sự muốn gieo. Em không ngại thời
gian dài bao lâu để những hạt mầm kia sẽ trở thành hoa trái, bởi
em tin, hạt đã gieo thì chắc chắn sẽ thành cây, dù ngày ấy là
một ngày không định trước trong hàng vạn kiếp của vị lai.
Tôi chọn bài
ca của mùa hạ nắng
Tôi chọn bài
ca của người gieo hạt
Hôm nay là
mầm, mai sẽ thành cây
Khổ đau dẫu
nhiều, tôi chọn niềm vui
Là suối mát
lòng tôi gửi bạn...
(thơ của cố thi
sĩ Lưu Quang Vũ)
Nhạc Phật giáo
trỗi lên trên suốt cuộc diễu hành mà tâm tư đang rộn ca theo
khúc hát ấy, cũng vì lòng đang hân hoan hoà cùng biết bao tấm
lòng của người con Phật hội tụ về đây mừng ngày Phật Đản sanh...
Sau nghi thức
diễu hành trên phố, đoàn Phật tử chạy xe lên Phổ Đà Sơn tu viện
để tiếp tục tham dự buổi lễ chính thức mừng Phật đản sinh. Chắc
anh còn nhớ rõ địa hình và con đường dẫn lên tu viện. Vẫn con
đường hẹp dốc quanh, nhưng cánh rừng hai bên đã có nhiều thay
đổi. Rừng cây bây giờ xanh ngát một màu dưới cơn nắng vàng vọt
của buổi trưa cuối xuân thay cho bức tranh vạn sắc ướt sũng dưới
làn mưa thu buồn bã của chiều nào. Khi xe rẽ vào khuôn đất của
tu viện, em thấy cảnh vật vừa lạ vừa quen giữa dòng người rộn
ràng mà chưa hiểu duyên cớ vì sao. Bên trái vẫn là dãy nhà an cư
và khu vườn Lộc Uyển. Bên phải là khu trai đường và chánh điện ở
tầng trên. Mẹ hiền Quan Âm vẫn đứng xoay về phía dòng sông như
thuở nào. Vẫn cái hồ Bát Chánh Đạo lặng lẽ khuất sau dãy an cư.
Em mong được nhìn lại những cánh sen hồng tươi nhưng chưa thấy.
Có lẽ còn sớm quá chăng? Hay vì thời tiết chưa thuận lợi để loài
hoa tinh khiết ấy vươn mình? Hay chắc tại em và hoa chưa đủ
duyên để tương phùng hội ngộ? Hoa bây giờ đã mọc khắp nơi, khoe
sắc quanh núi đồi. Có nhiều loài hoa rừng nở rộ chen lẫn vào
những bụi cỏ xanh rì không cần bàn tay nào cắt tỉa mà vẫn đẹp,
một vẻ đẹp đơn sơ, bình dị, thanh khiết bởi chúng đón nhận và
hít thở từ bầu trời tự do tất cả những nắng, gió, mưa, và những
trận tuyết của mùa đông lạnh giá. Hoa muôn hình vạn trạng nở rộ
như lòng người Phật tử đang cởi mở tâm mình trải rộng khắp không
gian, vì biết mình thật sự có hạnh phúc khi chính hôm nay, ngày
của hơn 2500 năm trước, có một vị Phật đã khai sinh mang theo
ánh sáng nhiệm màu xuống trần gian tăm tối khốn khổ này. Rảo
bước một vòng thăm lại khung trời xưa, miền đất cũ, đứng giữa
muôn hoa thắm sắc mà em chưa tìm được lời giải đáp nào đích thực
cho mình:
Bước chân
theo nắng dạo vườn xưa
Ngất ngây
hương sắc tiết giao mùa
Lặng giữa
trời xuân lòng tự vấn
Vườn Tâm hoa
Tuệ nở hay chưa?
(thơ Mỹ Huyền)
Từ vị trí của
dãy an cư, một sân khấu khá cao được dựng lên, xung quanh được
trang hoàng bằng những bích chương mừng ngày sinh nhật của Phật.
Một phần sân khấu nằm ngay dưới một bóng cây phong thật cao lớn.
Phong nền của sân khấu là bức chân dung của chú bé Phật vừa chào
đời, chân bước trên đóa sen thứ bảy đang nở, hai bên là các tiên
nữ từ cõi phạm thiên xuống cúng dường nhạc và hoa. Phía dưới sân
khấu là dãy ghế cho hàng phật tử được bảo vệ dưới mái che chắc
chắn. Anh hỏi em thời thiết có thuận lợi? Không khí có đông vui?
Thời tiết thật tuyệt vời như ưu đãi cho mọi tấm lòng thành.
Nắng không gay gắt, trời cũng chẳng mưa. Còn gió thì, chẳng ai
ngại dẫu biết gió từ núi rừng thường mang theo nhiều hơi lạnh,
nhưng chẳng thể nào thổi bay được niềm tin kiên cố của người con
Phật đối với nền Đạo Pháp cao cả của Như Lai. Hỏi anh còn gì vui
hơn thế nữa?
Em cùng đoàn
Phật tử vào vị trí của mình. Dưới hàng ghế, ngước mắt nhìn lên
sân khấu đang tràn ngập một màu vàng thay cho cái nắng yếu ớt
hôm nay. Tất cả trang nghiêm bước vào nghi thức chào cờ. Rồi
phút mặc niệm tưởng nhớ những chiến sĩ anh linh đã hi sinh vì
chính nghĩa của hai chữ tự do. Phật tử đại diện của ban tổ chức
đọc thư chúc mừng kèm theo lời nhắn nhủ của HT Thích Quảng Độ và
Tăng thống Thích Huyền Quang đến với tất cả Phật tử trong và
ngoài nước nhân mùa Khánh đản năm nay. Từng lời nhắn gửi và tâm
tư ấy xoáy sâu vào lòng người khi đề cập đến hiện trạng của
GHPGVN trong cũng như ngoài nước, cũng như thực trạng của GHPG
Miến Điện, Tây Tạng trong những năm qua. Rồi thảm họa do động
đất ở Trung Quốc trong mấy ngày gần đây. Tiếp nối tâm tình ấy,
Thầy Bổn Đạt, trụ trì tu viện phổ Đà Sơn, cũng là trưởng ban tổ
chức của ngày đại lễ hôm nay, đứng ra tuyên bố đạo từ khai mạc
buổi lễ. Lúc này ai cũng hướng mắt về các cô gái trong chiếc áo
dài trắng ngà có điểm màu hồng cánh sen dịu dàng thể hiện điệu
múa dâng hoa cúng dường Phật. Khi điệu múa nhẹ nhàng ấy vừa dứt
thì đồng loạt những búp tay sen chắp lại, bắt đầu cho thời khoá
ngưyện cầu không thể thiếu của bất cứ một lễ hội Phật giáo nào
dù lớn dù nhỏ, dù rộn ràng hay thầm lặng. Chương trình có dành
riêng cho những vị tăng Sri-lanka tụng kinh. Pháp âm vang vọng
ra núi rừng khiến tâm hồn như đang bay bổng theo từng lời kinh
trong trẻo. Thời kinh ấy chỉ xướng lên trong khoảng thời gian
ngắn thôi mà em đã tưởng mình đang ở trong một đạo tràng sống
động nào đó nơi cõi Phật. Biết nói sao cho anh cảm được những
điều em đang nghe thấy!
Sau đó là bài
pháp thoại ngắn, xúc tích của sư phụ Tâm Hoà. Lần này sư phụ ban
pháp thoại bằng một bài thơ thật hay, chuyển tải đầy đủ ý nghĩa
khi nói về đức Phật. Phật bình dị, gần gũi với con người. Phật ở
khắp mọi nơi trong cuộc sống quanh ta, khắp không gian và thời
gian. Phật là hoa, lá, cỏ. Là nụ cười, là trăng sao...Em rất
tiếc là không thể nào nhớ trọn vẹn bài thơ ấy để viết xuống cho
anh thưởng thức. Sư phụ có rất nhiều tài, mà tài đọc thơ nhanh,
lưu loát, và tài ngâm thơ rất hay đã làm em ngưỡng mộ quá, kẻ
hay quên như em làm sao nhớ kịp!
Rồi đến nghi
thức Tắm Phật. Tuy chỉ là một hình thức tắm trên biểu tượng
nhưng đó cũng là phước duyên mà mỗi Phật tử có được khi không
may mắn được sanh vào thời Phật còn tại thế. Một gáo nước em
tưới lên vai phải của chú bé Phật. Một gáo nước em tưới lên vai
trái của chú bé Phật. Em nguyện cho lòng mình luôn bình tĩnh
thản nhiên trước hai dòng thuận-nghịch của cuộc đời: không vướng
mắc vào những hỷ nộ ái ố khi biết đời luôn mãi đổi thay. Không
để những phiền não âu lo đánh bại. Không bị dòng xoáy của tỵ
hiềm tranh chấp cuốn trôi. Không bị những đam mê hờn giận nhận
chìm. Không bị những khoái lạc tầm thường dẫn em đi sai lối...Dòng
người vẫn còn dài tít tắp hăng hái chờ đến lượt mình tắm Phật,
thì đồng thời tiếng trầm trồ xôn xao cất lên khi những chùm bong
bóng được quý tăng ni thả bay vào vòm trời xanh thẳm mênh mông.
Có bóng ngoan ngoãn bay thật cao thật xa rồi mất hút để làm tròn
nhiệm vụ cao cả được giao, là chở các thông điệp hoà bình đến
khắp nơi, chở những lời nguyện cầu cho thế giới được bình yên,
hạnh phúc đến tận cùng của vũ trụ. Cũng có bóng bịn rịn không
chịu chia tay nên đã giả vờ “bị” vướng lại dưới những nhánh
phong, như cố tình góp thêm màu sắc cho tấm hình kỷ niệm với quý
tăng ni và Phật tử.
Vài dòng ngắn
gọn chia sẻ cùng anh, giúp anh mường tượng ra không khí của buổi
lễ mừng Phật đản sinh mà lần đầu tiên em tham dự giữa núi rừng
vào những ngày cuối xuân, để anh biết sự chuẩn bị chu đáo của
thầy Bổn Đạt. Buổi lễ hoàn mãn, em tìm ngay cơ hội đến gặp Thầy
chào hỏi, không quên chuyển lời hỏi thăm của anh đến với thầy.
Thầy vẫn khoẻ, vẫn tươi cười, nụ cười thanh khiết và vô tư lự ấy
rất cần thiết giữa cuộc sống đầy dẫy bao nỗi ưu phiền, phải
không anh? Em chào tạm biệt thầy vì biết thầy còn bận rộn với
nhiều Phật sự sau buổi lễ. Thầy nhắn gửi anh hi vọng anh sẽ hội
đủ duyên cho khoá tu lần tới.
Vừa đi tay vừa
nâng hai vạt áo dài, em thong thả đi xuống lối mòn để trở lại
nơi đỗ xe. Tia nắng yếu ớt chợt vụt tắt khỏi mái đầu, rồi lại
nhanh chóng rọi xuống những tia nắng khác gay gắt hơn, xuyên qua
kẻ lá rồi rơi xuống trải rộng trên bãi cỏ dưới gót chân em qua.
Có đôi cánh bướm màu hoa gấm đang tung bay giữa khung trời cao
rộng cũng theo vạt nắng sà xuống chập chờn trên đầu những bông
cỏ may li ti đang âm thầm nở nơi gốc vườn xa xa. Em đứng lại vài
giây ngắm nhìn đôi bướm đang vui đùa cùng hoa cỏ. Lòng em bình
thản, nhẹ nhàng. Hình như em đã tìm được câu trả lời cho vần thơ
tự vấn lúc nãy:
Vườn Tâm ta
đồng hoang đầy cỏ dại
Hạt Bồ Đề
gieo mãi chẳng đơm bông
Bỗng một
ngày ta dừng chân đứng lại
Ong bướm rộn
ràng lượn giữa hư không
(thơ Mỹ Huyền)
Thoáng chốc một
niềm vui trong em ngấm ngầm lan toả. Khi xe quay ra từ từ rời
khỏi Phổ Đà Sơn tu viện, thói thường em hay ngoái đầu nhìn lại
nơi mình sắp phải ra đi, thì cũng chính giây phút ấy, bài học lý
duyên khởi của vạn pháp mà em đã từng đọc trong những trang kinh,
giờ đây không phải là những con chữ khô khan, vô tri nữa mà là
bài học thực tế và sống động nằm ngay trong từng chiếc lá xanh
biếc lặng lẽ trên nhánh cây cao, ngay đến bãi cỏ xanh mềm mại im
lìm dưới mặt đất. Ần trong màu xanh tươi tắn ấy là kết quả sự
hội tụ của nắng, gió, mưa, không khí, độ ẩm, hạt giống và bàn
tay con người, cũng có sự hiện hưũ của những chiếc lá vàng nâu
đã từng rụng xuống mỗi độ thu về...
Lá vàng
rụng xuống
Cho đất thêm
màu
Có mất đi
đâu
Nhựa lên
chồi biếc
(thơ của cố thi
sĩ Xuân Quỳnh).
Trên con đường
hẹp, xe đang chạy ngược dòng so với lúc đi. Nhưng sao không gian
bỗng trở nên thênh thang quá...
Mùa Phật Đản 2632
Phật lịch 2552
|