|
nỗi cô đơn của tuổi trẻ
và việc giáo dục
lý tưởng
hôm nay?
Nguyên Cẩn
Gần đây,
phong trào EMO hay gọi nôm na là “thiền Emo” đang bùng nổ trong
giới thanh niên khi các em tụ họp và cười khóc theo ý mình, nhất
là khóc vì các em quan niệm cứ “khóc cho trút hết cảm xúc bất
an, bất mãn, buồn phiền trong đời sống. Emo phải chăng là viết
tắt của từ “emotional”. Năm 2006 đã xảy ra ba vụ tự tử tập thể
và hàng chục vụ tự tử cá nhân gây xôn xao dư luận. Có nhiều
nguyên nhân: thi hỏng, gia đình lục đục, tình duyên dang dở,… mà
kết quả là các em tìm quên trong ma túy, rượu chè, quan hệ bừa
bãi. Kết quả điều tra ở một số trường THPT tại Hà Nội cho thấy
một kết quả đáng quan ngại: trong 546 học sinh được phỏng vấn,
có đến 96% lo lắng, băn khoăn ở những mức độ khác nhau:
Tuổi trẻ và nỗi cô đơn
27,75%
các em tuổi teen gặp khó khăn trong quan hệ với người khác (gia
đình, bè bạn,
thầy cô…).
20% bối
rối về các vấn đề của bản thân (đạo đức, ước mơ, lý tưởng, tương
lai…)
Và, 85%
cho rằng chịu sức ép quá lớn từ gia đình vì các em cho rằng bố
mẹ đặt kỳ vọng quá lớn vào các em và luôn muốn các em trở thành
xuất sắc mà không quan tâm đến sức khỏe cũng như điều kiện tâm
lý và khả năng trí tuệ từng em.
54,7% cho
rằng cha mẹ không hiểu gì về con cái và cá biệt có đến 17, 6%
hoàn toàn mất niềm tin vào cha mẹ (!)
Thật ra,
trong thế kỷ trước, lớp thanh niên ngày ấy cũng có những cảm xúc
cô đơn:
Lũ
chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị quê
hương ruồng bỏgiống nòi khinh,
Bể vô
tận sá gì phương hướng nữa
Thuyền
ơi thuyền, theo gió hãy lênh đênh.
Những lời
thơ thời đất nước còn chìm trong vòng nô lệ của thi sĩ Vũ Hoàng
Chương không biết có còn tạo ra ít nhiều cảm xúc trong chúng ta
hay không? Có thể phần nào thông cảm cho một lớp thanh niên mới
lớn lên vào đời, bơ vơ tìm lý tưởng sống.
Nỗi muộn
phiền ấy được lặp lại trong những thập niên 60, 70 thế kỷ trước,
sự cô đơn của tuổi trẻ ở miền Nam ngày ấy lại được khắc họa như
nhà văn Cung Tích Biền có lần tâm sự:
“Tôi
là một gã người không có tầm quan trọng trong một tập thể, như
chính tôi là một cá thể. (Buồn Nôn-La Nausée-Jean Paul Satre)
Nhưng tôi là Ai. Thế nào là cái - tôi - hiện hữu. Hãy ngồi xuống
đây trong buổi chiều này, đêm nay. Tôi treo cổ tôi một thực thể
tuyệt đối tự do trong tuyệt diệt buồn nôn… là núi đồi tuyệt vọng
giữa mùa đời bơ vơ mục ruỗng.”
(Hiện Sinh, Một thời kỷ niệm –
Cung Tích Biền)
Để rồi
khi nói đến tuổi trẻ hôm nay, sau ngày đất nước thống nhất,
chúng ta nghe ông đối chiếu và so sánh:
“Có
một khác biệt nào giữa tuổi trẻ thời hiện sinh với tuổi trẻ hôm
nay? Tuổi trẻ hôm nay sống trong một xã hội phần nào ổn định…
Trong thế giới - cũng - đành - ngồi - lại - với nhau, đóng mác
an toàn này, tuổi trẻ đã mò mẫm những đòi hỏi mang tính siêu
hình, những thức ăn trừu tượng, những tra vấn tâm linh. Nó thực
dụng: phải có, phải cần và đủ: bằng cấp, công ăn việc làm, xe
cộ, nhà cửa, điện thoại cầm tay. Chúng có thật. Là hiện thể bè
bạn. Được tôn vinh như một… ân huệ thiêng liêng lập dựng hạnh
phúc, thỏa đáng phận người. Tuổi trẻ không có quyền điên. Đã mất
tăm những lựa chọn, tra vấn đại loại: “Tôi là ai trong gương
soi.”(Bài đã dẫn - Cung
Tích Biền)
Vậy thì,
chân dung nào cho tuổi trẻ hôm nay, lý tưởng nào cho thế hệ trẻ
hôm nay của chúng ta có thể nương vào, noi theo, hướng tới? Hãy
khoan nói đến những mỹ từ mà thanh niên cảm thấy hình như chỉ có
trên… tường: “Mình vì mọi người”.
Thực
trạng đang diễn ra hôm nay đang cần phải cảnh báo về một lối
sống hết sức thực dụng, một nhân sinh quan vị kỷ và nếp sống suy
thoái đạo đức, không chỉ nơi giới trẻ mà còn ở những kẻ có địa
vị, chức phận trong xã hội, dù có người vội bĩu môi: “Chỉ một
bộ phận thôi!” Nhưng xin thưa: Cái bộ phận ấy chiếm tỷ lệ
bao nhiêu phần trăm thì chắc ai cũng ngại phải trả lời. Một vài
con số thống kê lạnh lùng như tuổi quan hệ tình dục hiện nay là
14.2, 23% học sinh biết yêu, hơn một triệu ca nạo phá thai trong
cả nước hàng năm, mà trẻ vị thành niên chiếm 20%… Thực tế có thể
con số ấy còn cao hơn. Gần đây, các tin tức trên báo chí ầm ĩ
với việc đã có hơn 20 “động lắc” bị phát hiện (*8 ở Hà Nội và 14
ở Tp. HCM), tạm giữ hàng ngàn thanh thiếu niên thuộc đủ mọi
giới, sinh viên học sinh, nhân viên, con các đại gia, các quan
chức. Phóng sự trên báo Tuổi Trẻ còn mô tả cảnh sống bầy đàn của
họ như những người nguyên thủy sau khi “cắn” thuốc. Có bao nhiêu
“gã cùng tử” đã và đang lao mình trong bóng tối của tội lỗi?
Lý tưởng thanh niên trong thời đại
mới?
Thế thì
câu hỏi đặt ra là: Lý tưởng thanh niên hôm nay là gì? Tại sao họ
lại sống “hiện sinh” hơn cả những người hiện sinh? Hay đúng hơn,
sống theo kiểu mà người xưa gọi là “tuý sinh mộng tử”, sống
không hay mà chết cũng chẳng biết. Khi mà người tuổi trẻ đánh
giá nhìn nhận lý tưởng của mình qua sự thành công trong cuộc
sống: việc làm, lương bổng, quyền lực, xe cộ, áo quần mà bỏ quên
đi sự trau giồi đạo đức, thanh lọc tâm linh…, khi mà “Trai
thời trung hiếu làm đầu; Gái thời tiết hạnh là câu trau mình”
(Nguyễn Đình Chiểu) bị xem là cổ hủ, lạc hậu thì có nghĩa gì
cho việc bàn về những giá trị đạo lý truyền thống?
Thế nên,
có thể đã muộn chăng khi chúng ta phải nhìn nhận lại việc xây
dựng CON NGƯỜI MỚI đang gặp phải những bất cập, không đáp
ứng yêu cầu của một cuộc sống mới đúng với bản vị NGƯỜI.
Con người
mới ấy phải hội đủ tư chất sống tự chủ, tỉnh thức và có trách
nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Một con người có khả
năng gột rửa những bệnh thái tâm lý, những yếu kém về thể chất,
luôn tinh tấn trau giồi tri thức và nhận thức, mang một nhân
sinh quan vững vàng, một thế giới quan lành mạnh.
Nói tóm
lại, anh ta phải có khả năng vượt lên chính mình, làm một thắng
nhân (self-made
man)
đúng nghĩa hay theo tinh thần drala (vượt qua kẻ thù - ở đây
là vô minh và ái dục) của các chiến binh Tây Tạng.
Những việc theo chúng tôi cần phải
làm ngay:
1/
Chỉnh đốn giáo dục gia đình và học đường
Nơi đấy
con trẻ phải nhìn ra những tấm gương về lối sống, về nhân cách,
nơi cha, nơi mẹ,
nơi thầy,
nơi cô dù giàu dù nghèo. Nơi đấy con trẻ phải học, phải tập kỹ
năng biết yêu thương và quan tâm đến người khác, biết trân trọng
mồ hôi và công sức của cha mẹ mình, biết tôn quý kiến thức
truyền dạy trong nhà trường, biết giá trị của đồng tiền kiếm
được bằng sự lao nhọc của tâm hồn và thể xác. Đã có khi nào
chúng ta đặt câu hỏi: Thần tượng của tuổi trẻ hôm nay là ai?
Không gì buồn bằng một cuộc đời thiếu thần tượng để yêu quí, để
hướng về, để mơ mộng và làm điểm tựa cho hoài bão của mình. Có
thể khi còn bé đó là cha mẹ, là thầy cô, lớn lên là những danh
nhân, những Edison, Bill Gates, Hemingway, hoặc Heidegger,
Krisnamurti hoặc John Lennon, Elvis Presley hoặc Péle, Ronaldo…
Nhưng cũng thật buồn khi thần tượng lại là những ca sĩ, diễn
viên tầm thường về tài năng nhưng bệnh hoạn về nhân cách, và đấy
là điều mà chúng ta không khỏi quan ngại hôm nay.
2/ Đưa
môn Công dân giáo dục đổi mới một cách triệt để vào giảng dạy
Qua đó
gợi lại lòng tự hào chân chính về những giá trị bản thân và
những giá trị vĩnh cửu trong cuộc đời: sự trung thực, lòng yêu
đồng loại, lòng ái quốc, sự bảo tồn môi trường sống, ý thức giữ
gìn di sản…
3/ Tổ
chức việc giáo dục một cách tự nhiên, không gò ép
Thông qua
hoạt động trong khu phố, sinh hoạt ngoại khóa trường học, các
nhóm hướng đạo sinh, tổ chức đội, đoàn. Phải tổ chức các phong
trào không mang tính hình thức để tuổi trẻ thâm nhập cuộc sống,
biến mục tiêu của cá nhân và đoàn thể thành một. Chỉ một
phong
trào Mùa hè xanh như hiện nay là quá ít (!).
4/
Thiền Nội Quán
Cơ bản
hơn, phải chủ động khơi gợi những phương pháp nội quán, quay về
quán xét tâm hồn mình để giới trẻ tập tu dưỡng, cảm nhận nghiêm
túc về mọi mặt của cuộc sống riêng chung, đánh giá quá khứ,
chiêm nghiệm hiện tại và hoạch định tương lai. Từ những suy tư
sâu xa về tâm linh, những người trẻ nếu được học, được dạy dỗ về
nguyên nhân phát sinh các loại ái dục, khao khát, bám víu vào
những khoái lạc vật chất, thì họ sẽ hiểu vô minh là nguyên nhân
trong quá khứ và ái dục là nguyên nhân trong hiện tại. Họ sẽ
hiểu tùy thuộc nơi ái mà phát sinh Thủ (Upadana), cố bám lấy vật
ham muốn. Nói theo Đạt-lai Lạt-ma thì: “Ngay cả khi bạn có cả
thế giới dưới chân bạn, các bạn cũng không cảm thấy đủ. Tham
muốn thì không bao giờ đã cơn. Và hơn nữa trong sự chạy tìm
không cùng này, có biết bao nhiêu là chướng ngại, thất vọng, khó
khăn và khổ đau! Dục vọng quá độ không chỉ không thể thỏa mãn,
nó là một thứ dày vò khổ sở.” Vì “Cái khiến cho chúng ta
khổ đau không đến từ bên ngoài mà từ tâm thức riêng của chúng ta…
Không một niềm vui nào có thể có được chừng nào chúng ta chưa là
chủ nhân của tâm thức mình.” (Từ Tâm, Minh triết
và Tri kiến - Kindness, Clarity and Insight - Dalai Lama).
Cũng theo
Đạt-lai Lạt-ma: “Khi những phiền não vừa khởi sanh, phải cực
kỳ tỉnh thức và trả những ý niệm này trở về trong không gian tự
nhiên của tâm thức để chúng tiêu tan như những đám mây tụ và tán
trong bầu trời. Sự chấm dứt chúng làm tắt đi những xung động tác
hại theo sau. Như Milarepa đã hát: ‘Dầu cho chúng khởi sanh,
chúng khởi sanh trong hư không, dầu cho chúng tan biến, chúng
tan biến vào hư không’” (Sách đã dẫn- Dalai Lama).
Geo.W.
Poland, một bác sĩ người Canada, có cơ duyên tham gia một lớp
học thiền tại Ấn Độ trong 10 ngày đã nhận thấy nếu áp dụng
phương pháp thiền nội quán vào việc cai nghiện ma túy và giáo
dục những tù nhân sẽ đem lại những kết quả khả quan: giúp họ kềm
chế cơn giận dữ, cải thiện lòng thương với người khác. Không chỉ
ở Ấn Độ mà ngay ở Đức, Mỹ và Úc, người ta cũng bắt đầu thử
nghiệm phương pháp này. Trong khám đường Tihar ở ngoại ô New
Delhi, người ta đã thành lập trung tâm tọa thiền lấy tên là
Tihar đạo tràng.
“Cơ sở
của bất cứ xã hội lành mạnh nào luôn luôn phải là sự lành mạnh
của các thành viên sống trong xã hội đó. Chỉ khi nào mỗi cá nhân
đều có cái tâm thanh tịnh an lạc thì chúng ta mới có thể kỳ vọng
xã hội có an tường và hài hòa.”
(Geo Poland)
Chỉ khi
trí tuệ thay thế vô minh và khi chứng nghiệm ý nghĩa đích thực
của cuộc sống trong tỉnh thức, người trẻ hôm nay mới có thể mạnh
mẽ tự mình đi tới trước.
Vâng, nói
như Đại sư Goenka:
“Mỗi
buổi sáng ánh mặt trời xua đuổi bóng tối của ban đêm… dù là quá
khứ, hiện tại hoặc vị lai… Tương tự như vậy, ánh sáng của nội
quán xua đuổi bóng tối của vô minh và
đau
khổ, bất kể thời gian hay không gian. Vì thế chẳng có gì ngạc
nhiên rằng ánh sáng của nội quán hay trí huệ đã chứng tỏ hết sức
cần thiết cho thế giới hôm nay.”
(Diễn văn khai mạc Hội thảo về
Thiền Nội Quán và sự thiết yếu của nó đối với thế giới ngày nay
- tháng 4/1994 tại New Delhi)
Trong
tinh thần ấy, hãy mạnh dạn nắm lấy tay những người bạn trẻ, giúp
họ xa khỏi đám mây mù dục lạc, xa bóng tối vô minh hướng về một
ban mai, thức dậy với trái tim trong sáng không còn chấp thủ,
lòng như đóa sen vẫn thơm ngát từ dưới bùn đen vươn cao trong
bầu trời quang đãng.
“Khi
sen hồng vừa nở, Nụ đời ơi thơm quá!”
(Trịnh Công Sơn)
|