NIỆM
QUÁN ÂM KHI KHẨN CẤP
Ven. Master Hsuan Hua
Vạn Phật Thánh Thành
(
Trích nguồn : Phật đà.com )
Hôm nay tôi xin
truyền cho quý vị một bí quyết. Đó là bí
quyết để áp dụng trong giờ phút thật
khẩn cấp. Gặp những trường hợp đó
chúng ta phải giữ bình tĩnh, đừng hốt
hoảng, chuyện sống chết hãy tạm gác qua bên,
một lòng niệm Quán Thế Âm Bồ Tát thì chắc
chắn sự hiểm nguy sẽ hóa thành tốt lành, thoát khỏi
ách nạn.
Trong giây phút
khẩn trương, chúng ta hãy nghĩ rằng:
“Đằng nào cũng chết, vậy trước khi
chết ta hãy dốc lòng niệm Ngài Quán Thế Âm Bồ
Tát, biết đâu đó là niềm hi vọng.” Hành
động như thế, tức là từ hiểm nguy mà
gặp may mắn.
Như
đi máy bay, gặp lúc trên không máy bay gặp nạn,
sắp bị rớt. Ngay lúc đó chúng ta hãy niệm Quán
Thế Âm Bồ Tát. Vì rằng Ngài Quán Thế Âm là một
vị Bồ Tát chuyên cứu khổ cứu nạn,
một vị Bồ Tát có cầu có ứng, nếu
chẳng niệm danh hiệu Ngài, thì sanh mạng của chúng
ta vô cùng nguy ngập, không còn hi vọng gì nữa. Lúc đó
chúng ta đem hết lòng thành niệm, cảm ứng
tới Đức từ bi của Ngài, thì toàn thể sanh
mạng trên máy bay được cứu vớt. Vào
thất Quán Âm chúng ta cũng phải khởi lên những ý
tưởng như vậy để hạ công phu niệm
Quán Thế Âm Bồ Tát.
Chúng ta
lại tưởng tượng khi đi xe lửa, và
giả thử ngay khi biết xe lửa trật
đường rầy, tức là trong khoảng thời
gian đường tơ kẻ tóc đó, nếu chúng ta
không niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, toàn thể hành khách trên
chuyến xe đó đều gặp nạn tử vong.
Niệm Quán Thế Âm Bồ Tát có nghĩa là phát ra lời
kêu cứu, Bồ Tát nghe được tiếng kêu thì
dầu có cách xa cả vạn ngàn sông núi, Ngài cũng tới
ngay, tiếp cứu chúng ta ra khỏi khổ nạn, linh
nghiệm vô cùng.
Lại
tưởng tượng chúng ta đi tàu trên biển,
chẳng may gặp cảnh tàu sắp đắm, cái nguy
cơ gửi thân trong bụng cá. Trong phút nguy cấp ta
niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, tới phút chót cũng
niệm, tới giây chót cũng niệm. Nếu
được như vậy, nhất định là hung hóa
cát.
Lại giả thử ta
ngồi trên xe hơi đang chạy nhanh trên
đường, hốt nhiên xe không thể làm chủ
được nữa, bay qua lề đường bên
bờ vực sâu, vách dựng thẳng đứng. Xe
hơi mà rớt xuống đáy vực thì là hết
đời, xương tan thịt nát. Ngay lúc đó nếu
niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, với tất cả lòng
thành khẩn, xe hơi sẽ đáp xuống an toàn, kinh hoàng
nhưng không nguy hiểm. Đây chính là sự cảm
ứng của Pháp niệm Quán Âm.
Trong giờ
phút khẩn cấp hiểm nghèo, niệm được
một câu Quán Thế Âm Bồ Tát thì bằng cả trăm
vạn câu niệm trong lúc bình thường.
Tại sao
vậy? Bởi trong lúc không có gì nguy hiểm, lời mình
niệm chưa đủ tha thiết, lòng mình chưa
đủ thành khẩn. Cho nên niệm Quán Thế Âm Bồ
Tát, ta phải hết lòng kiền thành, hết lòng chân
thực, thì cảm ứng đó mới thực là không
thể nghĩ bàn.
Vừa
rồi tôi có nói với Quả Khiêm rằng: “Ngày nay ở
tại Vạn Phật Thành này con có niệm Quán Thế Âm
Bồ Tát, thì hãy tưởng tượng như khi ở
trên thuyền (vượt biên) mà thành tâm khẩn niệm,
tất sẽ có cảm ứng. Hồi đó, trong lúc gió
lớn sóng to, nguy hiểm vạn phần như vậy,
nếu không niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, thì đâu còn có
hi vọng ngày nay. Có niệm Quán Âm mới có phần hi
vọng, hoặc giả được cứu vớt, cho
nên đã hết lòng khẩn niệm thì cuối cùng tai
nạn sẽ vượt qua, gió im sóng lặng, đến
được bến bờ. Bây giờ con niệm Quán Âm
còn để thì giờ để nghĩ ngơi, ấy là
vì nay không còn ở trong cảnh ngộ nguy hiểm như
trước.” Sự thực thì:
Một ngày
qua đi, mạng cũng giảm theo,
Như cá
thiếu nước, có gì mà vui !
Đại
chúng!
Phải lo
tinh tấn, cứu lấy cho mình.
Nghĩ
tới vô thường, chớ đừng phóng dật!”
Niệm Quán
Thế Âm Bồ Tát, tùy nơi tùy lúc mà niệm, nói một
cách khác, đi, đứng, nằm, ngồi, đều
niệm được cả. Miệng niệm hay tâm
niệm, công đức cũng ngang nhau, đừng
khởi tâm phân biệt, lúc nào cũng tùy duyên. Phải
nhớ rằng chờ tới lúc mạng chung mới
niệm thì đã quá muộn, không còn cơ hội nữa.
Vì vậy mới có câu: “Nghĩ tới vô thường,
chớ đừng phóng dật.”
***