|

Những vấn nạn từ sự xung
đột
Bhikkhu Bodhi
Nhật
Tịnh lược dịch
Mặc dù nhân loại đều yêu
chuộng và ước muốn được sống trong hoà bình, nhưng một trong
những điều thật mỉa mai nhất, là chúng ta lại thường bị lôi cuốn
vào sự xung đột, chống đối với các người khác làm tổn hại sự
tương giao bởi vì tình trạng căng thẳng, ngờ vực hoặc có thái
độ thiếu cởi mở.
Điều đặc biệt khó
khăn nầy, vì hiển nhiên là chúng ta đều biết rằng sự giao hảo
hài hoà với tha nhân là điều kiện cần thìết cho cuộc sống của
mọi người đều được hạnh phúc. Đó không chỉ là các giao tế cho
phép mình không gây xáo trộn trong việc đeo đuổi những mục đích
cần thiết mà chúng ta quan tâm để con người được hoàn thiện,
nhưng còn đem lại cho chúng ta một sự an lạc đầy ý nghĩa trong
quan hệ với tất cả mọi người. Ngược lại, nếu đời sống thường
tranh chấp thì tự bản chất lại gây khổ đau, dẫn đến sự thiếu
thân thiện, cố chấp vì nội kết bởi lòng sân hận và đố kỵ. Thực
vậy, dù là sự xung đột xẩy ra như thế nào- dù ai thắng hoặc bại,
thì kết quả cũng đem đến sự tổn hại cho cả hai bên giống nhau.
Tuy nhiên, mặc dù cuộc sống
hài hoà hứa hẹn đem đến nhiều hạnh phúc, trong khi với sự giao
tế thiếu chia sẻ thường để lại sự tổn hại và bất hạnh, nhưng một
phần lớn trong đời sống chúng ta và những người chung quanh, đều
bị vướng vào trong vòng tranh chấp và bất hoà. Sự mâu thuẫn có
thể được kiềm chế trong sự im lặng và oán giận hoặc có thể bùng
nổ bằng bạo động ác liệt và tàn hại, và có thể lôi kéo đến những
cá nhân liên hệ, hoặc những thành phần dân tộc, đảng phái chính
trị, giai tầng xã hội hay ngay đến cả quốc gia. Nhưng có thể do
một hoặc trong những biểu hiện khác của chúng ta, sự có mặt của
bất đồng là điều không thể tránh được. Hoà bình và hoà thuận là
nổi băn khoăn xa vời như giấc mơ đẹp của đêm mùa hè hoặc là lý
tưởng đẹp mà mọi nguời đều trân trọng mưu cầu có được. Nhưng
trong khi thực tế và giấc mơ bị tan biến, chúng ta buồn tức, nên
thấy như vậy là ngu ngốc, liền lao vào trong sự cật lực, ganh
đua kiếm tiền với lòng vui thích.
Theo lời dạy của đức Phật,
thì cứu cánh của con người đều muốn thoát khổ đau, nên Ngài giới
thiệu những phương pháp dạy cho chúng ta làm thế nào để sống an
lạc với tha nhân. Mỗi pháp sống hài hoà không phải nguồn suối
chỉ để tự toại nguyện, mà bởi vì còn là điều khởi đầu để theo
con đường dẫn đến tự do hoàn toàn. Sư hạnh phúc cuối cùng do
tỉnh thức chỉ có mặt duy nhất trong tâm vì do hoà bình với tha
nhân, và tâm ta chỉ có thể hạnh phúc với tha nhân khi chúng ta
áp dụng phương pháp chuyển hoá để có thể loại trừ gốc rễ của bạo
động đã từ lâu nằm sâu ẩn trong tâm của chúng ta.
Ở Ấn độ xưa kia, có một lần
vị trời Sakka đến bạch với đức Phật rằng :”Do nghiệp duyên gì mà
con người dù muốn sống chung hoà bình, không đố kỵ và thù hằn
với người khác, nhưng lại thường sống trong bất hoà, với thù hận
và đố kỵ?”.
Đức Thế Tôn nói rằng:”Đó là
do bởi nghiệp tham lam và đố kỵ trói buộc con người, nên dù vẫn
mong ước được sống hoà bình, những vẫn thường gây bất hoà, với
lòng thù hận và đố kỵ”. Nếu tìm hiểu tận nguồn của sự xung đột,
thì chúng ta nhận thấy rằng gốc rễ không phải bởi vì giàu sang,
địa vị, hoặc tài sản, nhưng lại xuất phát từ tâm. Nó phát khởi
bởi vì lòng đố kỵ về những phẩm chất mà kẻ khác sở hữu mà chúng
ta thèm muốn có được, và cũng bởi vì bị lèo lái bởi lòng tham
dục không được thoả mãn để định danh tất cả là của ta.
Lòng đố kỵ và tham lam đều
có gốc rễ từ hai nền tảng của trạng thái tâm lý.
Lòng đố kỵ bởi vì chúng ta
định danh cho các mọi sự vật là “ta”, nên luôn luôn muốn gán
danh lên, tùy thuộc theo tâm tham của mình, và biểu lộ khuynh
hướng gán ghép đó ra để cho mọi người biết và phải thừa nhận.
Lòng tham tăng trưởng do vì
chúng ta muốn chiếm hữu: cố gắng phân cắt những mảnh đất dành
riêng cho mình và xác định rằng những đất nầy do mình sở hữu để
thoả mãn gốc tham và tự đề cao cái ngã là quan trọng.
Bạo động có nguồn
gốc từ lòng đố kỵ và tham lam. Một người theo con đường bất bạo
động cần phải học sự từ bỏ, không còn có tư tưởng bám chặt và
lòng tham muốn xoay quanh khái niệm về cái Ta và của ta, mọi nổ
lực để định danh và sở hữu. Phương pháp nầy đem lại sư hoàn
thiện do trí tuệ tăng trưởng, nhận thức được bản chất rỗng không,
vô ngã của tất cả mọi hiện tượng; và từ nội tâm biểu lộ sự trống
không trên nhận thức về “Ta” và của ta, là nền tảng của lòng
tham lam và đố kỵ. Tuy nhiên, mặc dù rằng sự giải thoát cuối
cùng vẫn còn chưa đạt được, nhưng con đường đi tới vẫn tiến đến
gần, tăng trưởng từ sự đơn giản với những buớc căn bản nằm theo
từ những bước chân.
Hai bước căn bản
cần thiết để thay đỗi quan điểm với năng lực chuyển hoá lòng
tham lam và đó kỵ. Một là lòng Hoan hỷ (mudita), năng lực nhìn
thấy sự thành công của tha nhân với lòng hoan hỷ như chính mình
đạt được. Bước kế tiếp là Khoang dung (caga), đó là sự sẵn lòng
và từ bỏ. Phương pháp trước là đặc biệt để giải trừ lòng đố kỵ,
và phương pháp để chuyển hoá lòng tham. Tựu chung của hai phương
pháp đều nhằm nhổ lên cái ý thức định danh bởi cái ngã chật hẹp,
và mở rộng tâm đến những người khác để chia sẻ sự hạnh phúc và
thoát khỏi khổ đau.
Chỉ riêng một cá
nhân, chúng ta không hy vọng đem nguyện lực để có thể giải quyết
sự bạo động trong phạm vi rộng lớn liên hệ đến vấn đề xã hội
hoặc quốc gia mà mình đang sinh sống. Chúng ta đang sống một thế
luôn sẵn sàng bạo động, do đó, tác động của bạo lực đã tràn khắp,
khó dập tắt và đầy sức mạnh khủng khiếp. Nhưng những người con
của Đấng Giác Ngộ, thì điều chúng ta phải làm và cần làm là biểu
lộ năng lực của sức mạnh hoà bình: tránh đem lời nói hoặc hành
động có thể nẩy sinh ra thù oán, để chữa lành sự phân tranh,
chứng tỏ giá trị của sự hài hoà và thông cảm. Chúng ta cần phải
đem gương sáng mà đức Phật giảng dạy cho các đệ tử rằng:” Đó là
Người làm hoà hợp lại cho những chia rẽ, làm cho tình huynh đệ
nẩy nở, hoan hỷ trong hoà thuận, vui mừng trong hoà thuận, sung
sướng trong hoà thuận, và luôn nói lời nói để tạo sự hoà hợp”.
Dịch xong ngày 26.09.2009
Nguyên tác:
The Problem of Conflict by
Bhikkhu Bodhi
Buddhist
Publication Society Newsletter cover essay #13 (Summer-Fall
1989)
Copyright © 1989 Buddhist Publication Society
For free distribution only
|