Những kẻ mồ côi
Chân Y Nghiêm
Trường
mồ côi Hoa Hồng tối nay tưng
bừng tổ chức buổi văn nghệ kỷ niệm ngày
thành
lập Mười Năm của trường.
Trên những hàng ghế dành cho quan khách đã kín hết
chỗ. Những hàng ghế dưới dành cho thân hữu, dân
chúng mua vé ủng hộ đông nghẹt người.
Mở đầu chương trình bà Hiệu Trưởng đẹp hẳn lên trong
chiếc áo dài màu hồng đào có thêu con rồng từ đôi
ngực căng phồng xuống thân dưới. Bà long trọng phát
biểu:
...Trường mồ côi Hoa Hồng đã được thành lập từ mười
năm nay, được sự giúp đỡ nhiệt tình của các nhà hảo
tâm, từ một ngôi trường nhỏ bé, thiếu đủ mọi phương
tiện vật chất đến nay đã thành một ngôi trường lớn,
đầy đủ phòng ốc trang bị cho các lớp học chữ, học
nghề cung ứng cho trên một ngàn trẻ mồ côi.
Các em được nhận vào trường có hai thành phần:
*Thành phần một có cha hoặc mẹ chết, không có điều
kiện trông non con cái ăn học, xin gửi vào trường,
mỗi tháng phải đóng học phí.
*Thành phần hai gồm các cháu mất cha mẹ do các nơi
gửi đến, vô thừa nhận hoặc cha mẹ gửi đến lúc có
tiền, sau đó trốn luôn bỏ con lại trường.
Dù các cháu có tiền hay vô thừa nhận cũng được nuôi
ăn học và đối xử như nhau. Hàng năm đã ra trường cả
vài chục cháu, được trang bị văn hóa cấp trung học
và có một nghề nghiệp vững chắc trong tay...
Bà có tài nói rất hay, giọng thanh tao, lúc lên lúc
xuống làm người nghe phải mủi lòng cảm động. Tiếp
theo đó là đại diện chính quyền, đại diện các nhà
hảo tâm lên phát biểu...
Lan đứng sau hậu trường nghe các quan khách nói hoài
mà sốt ruột. Nó nhấp nhổm sau cánh gà, tập lại điệu
bộ của mình. Hôm nay, nó được ra mắt quan khách
trong hoạt cảnh ‘’Đứa trẻ mồ côi’’
Sau lời giới thiệu, Lan bước ra trong tiếng sáo vi
vút bài Lòng Mẹ. Nó tung tăng như con chim sơn ca
đến trường có mẹ bên cạnh cầm tay. Sau giờ tan học,
có mẹ đón đưa, bữa cơm ngon bốc khói có ba mẹ ngồi
bên cạnh gắp thức ăn cho nó. Buổi tối trong mái gia
đình ấm cúng nó ngồi học bài bên cạnh ba đang đọc
báo, mẹ đang chỉ nó ôn bài. Rồi đột nhiên khói lửa
chiến tranh tàn phá, bố nó phải đi đánh giặc và mẹ
nó chết bên trái lựu đạn rơi. Trên đầu nó quấn vành
khăn tang trắng, bơ vơ bên nấm mộ người mẹ. Tiếng
sáo vi vút cao, giọng ngâm thơ nghẹn ngào:
Lá vàng phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi...
Lan diễn đạt thật đúng tâm trạng một đứa bé bơ vơ
mất mẹ. Nó gục đầu khóc bên mộ. Màn buông xuống và
tiếng vỗ tay nổ ran bên tai. Nó thấy như có ai bế nó
vào lòng. Mắt nó vẫn còn đẫm ướt, nó ngẩng đầu lên.
Đó là người đàn ông phát biểu lúc nãy, ông ta đang
vuốt tóc nó và lấy khăn lau từng giọt nước mắt cho
nó...
Sau đêm trình diễn văn nghệ, nó được bà Hiệu Trưởng
gọi lên báo cho biết nó đã được ông Việt Kiều đỡ
đầu. Hàng tháng Ông cấp cho nó tiền ăn học, sách vở
và nó được chuyển từ khu vô thừa nhận sang khu có
cha mẹ đóng tiền.
Nó có con bạn rất thân tên Thảo. Suốt năm năm hai
đứa sống gần nhau, chia xẻ bao nỗi buồn vui. Thảo
lớn hơn nó hai tuổi, vào đây trước nó hai năm. Thảo
chất phác và tốt bụng, đã giúp Lan rất nhiều, san xẻ
cho Lan từng miếng cơm, manh áo...
Hàng tuần chúng nó thay nhau phiên trực: rửa chén,
dọn cơm, lau cầu tiêu, lau nhà, phụ bếp, quét sân và
chăm sóc con Minor của bà Hiệu Trưởng. Đó là một con
chó Nhật lông xù rất đẹp, rất khôn. Nó thính mũi,
biết phân biệt kẻ giàu nghèo. Nó sủa vài tiếng nhẹ
khi thấy khách ăn mặc sang trọng tới, như để báo với
dì quản lý. Trong khi dì tiếp khách, nó xun xoe mừng
rỡ liếm đôi giày của khách với cử chỉ dịu dàng thân
quen khiến ai cũng phải buột miệng khen:
Con chó này đẹp và dễ thương quá !
Có bà khách hào phóng đã rút hàng trăm đưa cho dì
mua thịt bò tươi cho nó. Tiêu chuẩn ăn của nó mỗi
bữa hai lạng thịt bò thái mỏng chiên bơ với vài
miếng khoai và chén cơm loại gạo ngon của bà Hiệu
Trưởng.
Một hôm tới phiên Lan trực đem cơm cho Minor. Cơm
được bới trong đĩa kiểu rưới sì dầu ngon thơm phức.
Chỗ Minor ăn là một cái bàn thấp có lát mi ca màu
xanh vân. Người phục vụ phải lau bàn sạch sẽ, để đĩa
cơm giữa bàn và bế con Minor lên cạnh đĩa cơm, ngồi
đợi nó ăn xong rồi bế nó xuống, lấy khăn được giặt
bằng dầu thơm lau miệng cho nó. Lan đau từ hai hôm
nay, miệng đắng chát, cổ họng đau nuốt không nổi
miếng cơm chan với canh cải nấu với thịt, muối và
bột ngọt.
Bữa cơm của chúng nó cũng đủ tiêu chuẩn: cá kho,
canh thịt; nhưng cá toàn có khúc đầu và thịt được
vớt lên thái nhỏ ra xào với rau một phần, còn một
phần cất đi để đến chiều.
Nhưng thường buổi chiều chúng ăn món khác không có
thịt.
Lan xin thuốc, dì chỉ cho hai viên và thêm câu mắng:
- Mày đau ốm hoài. Chỉ báo hại. Trưa nay mày ăn cháo
cho mau hết bịnh.
Nó đã hai ngày ăn cháo trắng, bịnh không hết nên đầu
nó choáng váng chóng mặt, tay chân bủn rủn. Nó không
dám nghỉ phiên trực, ráng ngồi dậy bưng cơm cho
Minor. Mùi thịt bò thơm phức bốc lên. Từng miếng
thịt bò tươi béo ngậy còn ướt hồng chất máu bò bầy
gọn gàng trên những miếng khoai chiên vàng ửng, Lan
chảy nước miếng. Nó lầm lũi bước, bỗng nó té nhào,
đĩa cơm đổ tung tóe trên thềm cửa. Đầu nó đập vào
cánh cửa đau ê ẩm. Con chó thấy cơm của nó bị đổ,
sủa ầm ĩ. Dì quản lý chạy ra, túm lấy Lan tát túi
bụi. Dì bắt Lan hốt hết những hạt cơm rơi, lau chùi
sạch sẽ. Cả ngày hôm đó Lan bị phạt không được ăn
uống gì và quì ngay ở bên bàn ăn của con chó đến
tối. Đến trưa, đợi cho dì quản lý và mọi người vào
phòng nghỉ, Thảo lén xuống mang cho Lan tô cơm trộn
với canh, ngọt ngào dỗ:
- Lan ráng ăn đi để có sức tối nay học bài. Ngày mai
phải trả bài địa lý và hình học, Lan không thuộc sẽ
bị phạt quì trên than đá đó.
Lần khác, Lan phụ cơm trong bếp, làm vỡ chai nước
mắm, dì quản lý giận dữ cầm đôi đũa đang nấu ăn quất
Lan túi bụi, miệng mắng nhiếc:
- Mày còn thua cả con chó Minor. Nó còn được việc
giữ nhà, đón khách. Mày chỉ có phá hại, làm hư hết
cái này đến vỡ cái khác...
Suốt ngày hôm đó dì phạt Lan phải lau sạch năm cái
cầu tiêu, lau sáu gian phòng rộng và tối đến phải
qui dưới sân làm bản kiểm điểm. Trưa hôm đó, Thảo
cũng lén đến mang cơm cho Lan, dì bắt được, tát Thảo
nổ đom đóm mắt và phạt luôn Thảo.
Năm năm trời, đôi bạn che chở cho nhau như ruột
thịt. Giờ đây nghe tin Lan sắp dọn sang bên trại A,
nó không mừng mà cảm thấy buồn. Hai đứa trẻ đã ôm
nhau khóc, Lan không chịu đi. Nhưng bà Hiệu trưởng
bắt nó phải đi. Bà đã nhận của người ta số tiền lớn.
Bà không thể để nó ở bên trại vô thừa nhận được.
Từ ngày sang trại A, Lan được nuôi dưỡng tử tế. Cơm
ngày ba bữa đầy đủ, được ở căn phòng đặc biệt cạnh
bà Hiệu Trưởng. Bà chăm sóc Lan chu đáo, may quần áo
mới, cho Lan ra trường ngoài học thêm sinh ngữ và
đàn piano.
Mỗi tối, Lan đều trốn sang trại B thăm Thảo, mang
cho Thảo bánh kẹo, trái cây cùng phần ăn của Lan để
dành cho Thảo. Từ ngày thấy Lan được người giàu bảo
trợ, dì quản lý cũng mơn trớn Lan, tạo cơ hội cho
Lan được gặp Thảo, nhờ vậy đời sống Thảo cũng bớt
cực hơn.
Thấm thoắt bảy năm trôi qua - năm 1985 - Lan đã
bước vào trường đại học Tổng Hợp. Lan đã trở thành
cô sinh viên nổi bật nhất khối Anh Văn. Ngoài thành
tích sinh viên xuất sắc, Lan còn chơi đàn Piano rất
hay. Trong những buổi văn nghệ của trường Lan đã thu
hút hàng ngàn cặp mắt và con tim qua nốt đàn réo
rắt, truyền cảm với sắc đẹp ngây thơ trong sáng của
nàng.
Một buổi sáng chủ nhật, bà Hiệu trưởng mời Lan lên
văn phòng. Ngồi trước mặt Lan là ông Hoàng, người
đàn ông bảy năm về trước đã ôm Lan vào lòng sau đêm
văn nghệ. Ông Hoàng đứng lên mỉm cười và xiết chặt
tay Lan. Ông hỏi thăm Lan về sức khỏe, tình hình học
tập. Đôi mắt ông sâu thẳm và buồn, có sức thu hút
người đối thoại. Giọng ông ấm và nhẹ. Sau một hồi
nói chuyện với bà Hiệu Trưởng, ông ngỏ ý đón Lan đi
ngoại quốc du học. Bà Hiệu trưởng trầm tư, chậm rãi:
Hiện nay nhà nước chưa có chính sách cho sinh viên
du học tự túc. Mà có thì bên Mỹ họ cũng không nhận
vì ông với cháu đâu có là thân nhân ruột thịt. Chỉ
có cách là ông làm hôn thú với cháu rồi sang đó tính
sau...
Lan cúi đầu đỏ mặt. Ông Hoàng cúi đầu suy nghĩ, rồi
ông ngẩng lên nhìn thật sâu vào đôi mắt Lan, dịu
dàng:
- Tôi muốn em đi du học, cuộc đời em tươi sáng hơn.
Nhưng tôi không biết làm cách nào khác ngoài cách bà
Hiệu Trưởng nói.
Tôi cũng không còn vợ nữa. Em có chịu làm hôn thú để
đi du học không ? Còn chuyện kia, tôi chưa tính tới.
Lan bối rối, cúi đầu. Nàng đâu còn ai yêu thương
nàng hơn ông Hoàng. Nàng ngước mắt nhìn ông, mắt
long lanh ướt, khẽ gật đầu.
Sau một năm, mọi thủ tục đã xong. Lan từ giã bà Hiệu
trưởng, từ giã bạn bè theo chồng đi ngoại quốc. Lần
cuối gặp Thảo, hai người đã ôm nhau khóc.
Chuyến bay đã đưa Lan về Mỹ với chồng. Đó là một căn
biệt thự nằm trên ngọn đồi tỉnh nhỏ miền Nam nước
Mỹ. Ông Hoàng là Giám Đốc Công Ty Xuất nhập khẩu.
Ông sống góa vợ trong căn nhà rộng với một người
quản gia đã lớn tuổi. Bà này hàng ngày lo cơm nước,
săn sóc ông. Ngoài bà quản gia còn có người làm vườn
và anh tài xế. Ông Hoàng bận rộn suốt ngày nên căn
nhà trống vắng.
Ông Hoàng đưa Lan về, không giới thiệu gì cả, chỉ
bảo bà quản gia mở căn phòng kế phòng ông. Đó là một
căn phòng ấm cúng được trang bị đầy đủ giường nệm,
bàn phấn, tủ quần áo, bàn học, bên cạnh có một tủ
đầy sách quí bìa đóng mạ vàng. Ở góc phòng kê bộ sa
lông lót nhung màu trứng gà, trên bàn có cắm bình
hoa tươi rói. Phía trên trái bộ sa lông có một cây
đàn dương cầm mới tinh và một cây đàn violon được
đặt trong tủ kính cạnh đó. Phía trên tường treo bức
hình bán thân của Lan được họa sĩ phóng to ra, đôi
mắt buồn xa xăm trên khuôn mặt đẹp ngây thơ trong
sáng. Phía dưới tấm hình là một cái Tivi lớn, bên
cạnh là một máy casset với dàn âm thanh đời mới. Tất
cả đồ đạc trong phòng còn mới tinh do chính tay ông
Hoàng mua sắm. Ông vui vẻ mở tủ lạnh lấy ly nước cam
tươi đưa Lan, dịu dàng:
- Căn phòng này dành cho em. Anh đã trang bị từ mấy
tháng nay. Ngày nào dì Năm cũng vào lau dọn thay
bông như có em vậy. Em thấy đủ chưa, còn thiếu gì,
anh sẽ đưa em đi mua sắm tiếp.
Suốt tuần đó, ông Hoàng ít ghé đến văn phòng, ông
đưa Lan đi mua quần áo mới, mua những dụng cụ sách
vở cần thiết cho những môn học sắp tới ở trường đại
học. Lan bước riu ríu theo ông như đứa em gái bé nhỏ
đi bên cạnh anh cả. Ông Hoàng người mảnh mai, chững
chạc, lịch thiệp, hoạt bát. Ông ít nói, nhưng khi
nói, luôn nở nụ cười trên môi. Giọng ông ấm và nhẹ.
Mặc dù ông sống trong cảnh giàu sang tiện nghi nhưng
nét mặt ông không dấu được nét khắc khổ. Đôi mắt hay
nhìn xuống ẩn chứa nỗi buồn. Ông dẫn Lan đi thăm các
thắng cảnh trong khu vực quanh đó. Những cánh rừng
cao vút, hàng cây lao xao trong gió, hàng ngàn chiếc
lá vàng rơi rụng dưới chân. Tiếng nước róc rách từ
con suối hòa lẫn tiếng xào xạc của lá tạo nên một âm
thanh kỳ lạ trong buổi chiều tà. Tiếng chim sơn ca
hót từ những bụi hoa chen lẫn tiếng khọt khẹt của
côn trùng khiến Lan xúc động. Cơn gió lùa vào da
thịt, Lan rùng mình. Ông Hoàng cởi chiếc áo vét
choàng lên người Lan, dịu dàng:
Em lạnh lắm hả ? Thôi, chúng ta về đi.
Từ ngày có Lan, căn biệt thự Huy Hoàng trở nên ấm
cúng. Mỗi bữa cơm trưa và chiều, ông Hoàng đều có
mặt ở bàn ăn. Bữa ăn có những món ăn do chính tay
Lan làm, ông ăn rất ngon miệng. Bàn giấy ông cũng
ngăn nắp hơn. Lan đã phụ với ông sắp xếp lại hồ sơ
sổ sách. Mỗi sáng Lan đều chọn cà vạt, giầy cho
Hoàng mặc. Chiều đến, Lan đứng đón ở cổng, vào cởi
giầy, lấy quần áo cho ông tắm. Bữa cơm, nàng dịu
dàng gắp vào bát những món ăn ông thích. Nàng hồn
nhiên như cô em gái, dịu dàng như người vợ hiền, êm
ái như người mẹ chăm sóc con. Ông Hoàng cảm động gắp
thức ăn vào bát nàng, vui vẻ:
- Em ăn đi cho khoẻ chứ. Sáng thứ hai bắt đầu đi
học. Anh đã ghi danh cho em học trường Đại Học Bách
Khoa Kinh Tế. Học ở đó khó lắm, nhưng ra văn bằng có
giá trị. Từ mai em không cần nấu thức ăn cho anh
nữa. Em ráng học ra trường rồi trông nom Công Ty
thay anh.
Lan nhìn ông Hoàng như thầm cảm ơn. Ông tiếp:
Anh đã mua cho em chiếc xe hiệu đời mới nhất. Em có
thể tự lái xe đi học khi anh bận.
Trường đại học nằm trên đồi thông. Hai người đi song
đôi dưới bóng cây thông già. Lan đẹp như thiên thần
trong chiếc jupe màu trắng. Đôi mắt đen láy, sống
mũi cao, nước da trắng hồng, đôi môi đỏ tự nhiên
luôn nở nụ cười làm cho ông Hoàng ấm lòng. Ông dắt
tay Lan vào văn phòng, gửi gấm ông Hiệu Trưởng vài
lời rồi ông xiết chặt tay Lan, ông ra về đôi mắt
sáng rỡ.
Mặc dù Lan có xe mới riêng, nhưng hàng ngày ông vẫn
đưa đón Lan đến trường. Từ ngày có Lan, ông cảm thấy
trẻ ra hàng mười tuổi. Niềm ước mơ và hy vọng lại
tràn ngập làm rạo rực tâm hồn ông. Hạnh phúc đang
bao trùm lấy ông, dĩ vãng ông vẫn hằng đi tìm lùi xa
trong ký ức.
Lan vùi đầu vào học, nàng quyết tâm tốt nghiệp với
mảnh bằng đậu cao để làm vui lòng ông Hoàng, người
đã cứu sống lại đời nàng, đã đưa một con bé mồ côi
vô thừa nhận bị hắt hủi thành một thiếu nữ giàu sang
học thức. Nàng kính yêu ông vô bờ. Nàng nguyện sẽ
tận tụy trọn đời chăm sóc ông. Mặc dù tóc ông đã ngả
màu muối tiêu, nhưng phong thái ông rất trẻ. Ông
ngọt ngào chiều chuộng Lan như cô em gái. Ông đối
với nàng thân mật nhưng nghiêm trang, ngọt ngào
nhưng tế nhị.
Ông chưa bao giờ để lộ cử chỉ thương yêu xuồng xã
với Lan.
Tình cảm cả hai dành cho nhau mãnh liệt như lửa ủ
kín trong kho trấu, nhưng bề ngoài họ vẫn giữ chừng
mực như anh em ruột thịt thương nhau.
Một tuần nay ông Hoàng không đưa đón Lan đi học như
thường lệ. Lan tự lái xe đến trường. Những buổi
chiều về, trên con đường dài, phía chân trời mây phủ
ngang đỉnh núi, thiếu Hoàng, Lan cảm thấy buồn.
Trưa nay; Lan thấy chóng mặt, xin phép giáo sư về
sớm. Bước chân vào nhà, Lan đứng sững lại nhìn Hoàng
đang thân mật ngồi ăn cơm với thiếu phụ khá sang
trọng. Bà ta đang âu yếm gắp thức ăn bỏ vào bát
Hoàng. Lan đi ngang qua, khẽ cúi đầu chào ông Hoàng,
vào thẳng phòng, đóng chặt cửa lại. Chiều đó, Lan
không ra ăn cơm. Nàng lên cơn sốt.
Ông Hoàng vào thăm, nàng quay mặt vào trong. Ông
bưng cháo cho nàng, nàng từ chối không ăn uống.
Cơn bịnh tim tăng dữ. Hoàng phải chở Lan vào nhà
thương. Bác sĩ cho biết nàng bị cảm cúm nặng rồi
biến chứng thần kinh tim suy yếu. Hoàng chăm sóc Lan
tận tình, nhưng nàng nhất định không uống thuốc. Ông
hỏi tại sao Lan có thái độ như vậy, nàng chỉ im lặng
rồi khóc.
Ông chợt hiểu ra... Chiều hôm đó, ông chở bà Hồng
đến thăm Lan, giới thiệu với Lan đó là em ruột của
người bạn từ Canada sang thăm ông để bàn chuyện làm
ăn một tuần nay. Hai người đã ký hợp đồng và ngày
mai bà về nước.
Lan đã hiểu. Nàng hối hận nhìn ông Hoàng. Nàng cảm
thấy yêu kính ông hơn.
Sau khi ra nhà thương, một buổi tối, nàng đã quì
dưới chân ông, gục đầu khóc và xin ông tha lỗi. Nàng
nhìn ông thật thiết tha, nghẹn ngào:
- Ơn anh dành cho em như trời biển. Em yêu và muốn
chăm sóc anh suốt đời.
Hoàng sung sướng ôm chặt Lan vào lòng. Nụ hôn đầu
đời Lan đã dành cho ông, cả hai nghẹn ngào vì hạnh
phúc.
Tháng sau, đám cưới được cử hành long trọng trên
ngọn đồi thơ mộng. Hàng trăm bàn tiệc được bầy trong
khung cảnh lộng lẫy dưới ánh đèn màu. Hàng ngàn
chiếc xe hơi kéo từ các nơi đến, nối đuôi nhau bóng
loáng cả con đường.
Tiếng ly rượu cụng nhau, tiếng chúc mừng cô dâu chú
rể hòa trong tiếng nhạc tân hôn vang rộn cả khu đồi
tĩnh mịch.
Cô dâu đẹp lộng lẫy như tiên bên cạnh chú rể Hoàng
chững chạc. Có tiếng tấm tắc khen:
- Ông Hoàng thật khéo kén vợ. Cô dâu vừa trẻ đẹp,
học giỏi thông minh.
Sau tiệc rượu là khiêu vũ. Mọi người quay cuồng
trong điệu nhạc. Tiệc vui rồi cũng phải tàn. Các xe
hơi bóng loáng nối đuôi nhau ra về, trả lại sự yên
tĩnh cho khu đồi.
Hoàng dìu Lan vào phòng. Dưới ánh đèn mờ ảo đêm tân
hôn, Lan hiện thân của thần vệ nữ. Họ quyện lấy
nhau, hai người thành một, cùng chung một nhịp thở,
một hạnh phúc tuyệt vời.
Hoàng quen dậy sớm lúc bốn giờ. Dù đêm qua miệt mài
trong hoan lạc, nhưng tới giờ đó, Hoàng thức giấc.
Chàng yêu thương Lan vô hạn. Chàng muốn trong yên
lặng, chàng được ngắm thân hình diễm tuyệt của vợ.
Hoàng nhẹ kéo tấm mền đang phủ trên người Lan, quì
xuống hôn lên da thịt khắp thân thể nàng. Dưới ánh
đèn ngủ màu hồng, làn da trắng thơm hồng làm Hoàng
ngây ngất. Chợt Hoàng khựng lại khi thấy trên lưng
Lan có vết sẹo dài, một vết sẹo của đứa con gái
chàng, hồi năm tuổi, chàng đã vô ý đánh rơi cây đèn
dầu đang cháy trên lưng khi nó đang ngủ. Chàng hoảng
hốt nhìn mặt Lan, bất chợt chàng thấy sợi dây truyền
nhỏ mảnh mai đeo trên cổ Lan, đằng sau có tấm hình
bằng vàng tây mỏng khắc tên ‘’NH. Trần Tuyết
Trinh‘’. Chàng tái mặt, môi run run:
- Con gái ta. Chính cái dây chuyền này và tấm hình
này ta đã đi sắm cho con ngày sinh nhật khi nó vừa
tròn năm tuổi. Vì ta sợ rủi sau này nếu con bị lạc
thì nó sẽ nhớ tên họ của nó.
Hoàng bủn rủn tay chân, kéo mền lại cho Lan, tắt đèn
ra lan can ôm đầu, nước mắt ràn rụa...
** Lan tỉnh giấc, môi còn đọng hương vị ngọt ngào.
Nàng quơ tay tìm Hoàng, không thấy. Nàng ngồi dậy, e
thẹn chùm khăn voan vào phòng tắm. Lan đã chỉnh tề
ngồi trước gương ngắm lại thân hình quyến rũ của
nàng. Nàng dựa lưng vào ghế salong đợi chồng vào,
bắt đầu một ngày hạnh phúc mới. Nàng đợi đã lâu, sốt
ruột đứng lên đi lại phía bàn. Một phong thư nét chữ
của Hoàng để trên đó:
- Em, anh có việc phải đi xa, không về được. tất cả
tài sản và tấm chi phiếu tiền trong băng anh dành
cho em trọn quyền xử dụng. Hãy quên anh đi. Anh
Hoàng.
Lan bàng hoàng, chạy lao vút ra cửa... Lan phóng xe
như điên đi tìm Hoàng. Nàng đến văn phòng Hoàng làm
việc, đến chỗ bạn bè thân quen, chỗ nào nàng cũng
thấy họ nhìn nàng với vẻ ngạc nhiên rồi lắc đầu:
- Thưa bà, ông Hoàng không có đến đây.
Nàng đi suốt ngày, hết tỉnh này sang tỉnh khác. Cuối
ngày, nàng trở về trên đồi thông nơi hai người
thường đi dạo chơi vào những ngày cuối tuần. Nàng đi
lang thang trên đồi, từng băng đá, từng gốc cây,
từng bụi hoa đều gợi cho nàng nỗi nhớ thương da
diết. Tiếng hót của đàn chim chiều gọi tổ và tiếng
khọt khẹt của loài côn trùng làm Lan tê tái nhớ
lại...
...Chiều hôm đó, xa lắm, ở quê nhà, mẹ con Lan đã
lạc trong rừng. Bàn chân Lan rướm máu, mẹ đã bồng
Lan, khập khiễng từng bước len lỏi trong rừng rậm.
Tiếng chim hót líu lo, tiếng kêu chít chít của loài
khỉ và tiếng côn trùng khọt khẹt làm tăng nỗi sợ của
Lan. Nó khóc thút thít ôm chặt lấy mẹ, run vì đói.
Mẹ vỗ về:
Nín đi con, đừng khóc, người ta nghe thấy bắt được
thì khốn. Mẹ vừa dứt lời thì một toán người áo đen
xuất hiện, tay cầm súng lăm lăm. Họ giải mẹ con Lan
về cái đồn gần đó, lục lạo lấy hết đồ đạc quí sau đó
đưa mẹ con Lan về trại công an tỉnh. Họ bắt giữ mẹ
Lan hàng ngày phải dậy từ năm giờ sáng vào rừng cuốc
đất và tối phải chở củi lượm từ rừng về. Thân hình
mẹ tiều tụy, tay chân xước máu. Họ cho mẹ chén cơm
hẩm với con cá kho. Còn Lan, họ giữ ở nhà. Tối đến
hai mẹ con ôm nhau ngủ trên cái trõng tre với cái
mùng vừa ngắn vừa rách. Thỉnh thoảng, Lan giật mình
thức giấc, thấy mẹ ôm chặt Lan, tay còn ướt vì đập
muỗi cắn hai mẹ con.
Hai tháng sau mẹ ngã bịnh sốt rét, không có thuốc
nên mẹ chết. Trước khi nhắm mắt, mẹ kéo Lan lại gần,
lùa trong gấu áo ra sợi giây chuyền nhỏ bé, bảo Lan
nhét trong gấu áo rồi lấy sợi thun cột chặt lại,
đừng để cho ai thấy. Mẹ dặn:
- Dù trong hoàn cảnh nghèo khổ như thế nào con cũng
không được bán. Đó là vật kỷ niệm bố mẹ cho con, đó
là chứng vật cuối cùng con có thể tìm thấy người cha
đã vượt trên con tàu ra khỏi đất nước. Con chỉ đeo
nó khi nào con tìm được người chồng thật sự thương
yêu, mang lại hạnh phúc cho con. Mẹ sẽ ở bên cạnh
con, chung vui hạnh phúc với con.
Mẹ nắm chặt tay Lan, nấc lên, hai dòng nước mắt trào
ra, bờ mi khép lại.
Sau đó, Lan được chú Công An mang về nuôi. Nhưng
người vợ đa nghi, hay ghen, ngờ Lan là con riêng của
chú nên lừa lúc chú đi công tác xa, mang bỏ Lan vào
cô nhi viện tuốt trên thành phố. Lan rờ chiếc giây
chuyền ở cổ, bật khóc. Chiều qua, lúc làm lễ cưới
Lan đã lấy đeo nó lên cổ như lời me dạy, như thầm
tin có mẹ đang ở bên cạnh mình.
Hình ảnh Hoàng hiện rõ trong ký ức... từng kỷ niệm
ngày còn ở quê nhà, ông Việt Kiều ôm Lan vào lòng
khi nó đang khóc nức nở bên mộ mẹ trên sân khấu,
từng lá thư Hoàng viết từ Mỹ về cho Lan thật thiết
tha dịu ngọt... Trời dần tối, Lan gục đầu bên phiến
đá Lan và Hoàng vẫn thường ngồi nhìn lá vàng rơi...
*** Ông Hoàng lầm lũi đi ra ngoài, mang theo một
chiếc cặp đựng đầy hồ sơ, ông phóng xe như đang chạy
trốn. Ông đi lang thang hết đường này sang đường
khác, những con đường vẫn đưa Lan đi học, những con
đường vẫn đi dạo với nàng bằng xe hơi những ngày
cuối tuần. Ông mệt mỏi rẽ vào quán ăn bên đường,
cách xa thị trấn hai trăm cây số, gọi rượu uống liên
miên. Từ ngày xa Nhã, người vợ đầu tiên ông thương
yêu, chưa bao giờ ông uống nhiều rượu. Hơi men bừng
trong cơ thể, đầu óc trống không đưa ông vể dĩ vãng.
*** Hoàng xuất thân từ trại mồ côi. Hoàng chỉ được
dì nữ tu Giám Đốc kể cho nghe khi anh mới tám tuổi.
Mẹ anh chết trong một trận quân lính càn quét Việt
Cộng. Một vị sư đã bế anh về giao cho trại mồ côi.
Anh được các dì chăm sóc, cho anh ăn học tới khi anh
thi Tú Tài thì giải phóng. Trong thời gian anh ở
Viện Mồ Côi, anh ngoan ngoãn, siêng năng, thành
thật, thông minh nên được dì Giám Đốc thương và tin
tưởng. Dì nhận anh làm con nuôi, giao cho anh nhiều
công việc quan trọng như cất giữ hàng viện trợ,
trông coi sổ sách chi thu và cất giấu số vàng hàng
tháng bà sắm được. Bà bảo với anh phải để dành,
phòng khi không xin được viện trợ nữa thì cô nhi
cũng sống được. Lúc đó Viện đã lên tới ba trăm trẻ
mồ côi. Mà anh thấy viện trợ đổ vào mỗi lúc một
nhiều, kho hàng mỗi lúc một đầy, số vàng cất giữ mỗi
lúc một tăng trong khi đó các cô nhi vẫn ăn uống
thiếu thốn, quần áo rách rưới. Anh bất mãn, có lần
anh đề nghị Dì nên may quần aó mới cho các em, cho
các em ăn uống khá hơn để đủ dinh dưỡng thì bà
nghiêm khắc:
- Con còn nhỏ, không nên bàn chuyện người lớn. Ta
phải làm vậy thì mới có người cho. Ta cho trẻ ăn mặc
sung sướng thì họ thấy ta đủ rồi, không cho nữa thì
các trẻ chết đói. Trường ta đâu có cơ sở sản xuất ra
tiền cho khẩu phần hàng tháng.
Hoàng chỉ biết cúi đầu im lặng.
Khi đất nước giải phóng, các cô nhi viện bị nhà nước
tịch thu quản lý. Dì Giám Đốc hoảng sợ bỏ chạy. Dì
chỉ kịp vơ vét số vàng mà dì kịp nhớ ra. Hoàng giữ
nhiều chỗ nên dì không nhớ hết. Hoàng lẳng lặng gom
số vàng còn lại về Miền Tây sống. Tại đây, chàng gạp
Nhã, cô nữ sinh vẫn thường đến săn sóc các trẻ em
côi cút đáng thương. Hồi đó Hoàng rất quí mến Nhã.
Họ thường gặp nhau để trao đổi bài vở học hành. Nhã
không đẹp lắm nhưng dịu hiền và có lòng nhân hậu.
Nàng đã nhận dạy miễn phí cho lớp cô nhi tuần hai
buổi. Nàng hay chăm sóc các em bất hạnh, hình thù
xấu xí, tàn tật không ai ngó tới.
Ở Cần Thơ, Hoàng mở tiệm sửa xe đạp. Nhã thường lui
tới sửa xe, họ thân lại nhau rồi thương nhau. Đám
cưới của họ đơn giản, chỉ có mẹ Nhã và vài người họ
hàng bè bạn thân quen đến dự. Họ sống giản dị, yêu
thương nhau và thật hạnh phúc. Nhã dịu dàng, luôn
chăm sóc chồng và con chu đáo. Hoàng là người chân
thật, sống có chiều sâu. Chàng yêu thương vợ và gom
hết số vàng còn lại dấu được, đóng thuyền vượt biên,
mang vợ con đi nơi khác tìm tự do và cuộc sống dễ
thở hơn.
Lúc con tàu nhổ neo bị phát hiện, mọi người mạnh ai
nấy chạy tứ tung. Thừa lúc Công An chưa kịp phát
giác, Hoàng và người lái tàu chạy trốn. Qua ba ngày
sóng gió dập vùi, con thuyền bị đắm, chàng đã níu
được mạn thuyền giạt vào đảo. Nơi đây, chàng được
cấp cứu. Hoàng biết sinh ngữ nên được họ đưa vào đất
liền nhanh chóng. Hoàng được học lớp kế toán và sau
khi tốt nghiệp được nhận làm thư ký cho hãng xuất
nhập khẩu của người Việt Nam. Ông chủ chỉ có một cô
con gái. Cô Liên đã có một đời chồng, nhưng sau đó
hai người ly dị. Cô tháo vát nhanh nhẹn nên mọi việc
xuất nhập cô đều nắm hết. Liên quí mến Hoàng, tìm
cách giúp đỡ cho anh tiếp tục học.
Ngoài giờ giúp việc ông Đạt một buổi, anh đến trường
Đại Học theo chuyên ngành quản lý kinh doanh. Khi ra
trường với mảnh bằng Đại Học Quản Trị Kinh Doanh,
Hoàng được ông Đạt gọi vào ngỏ ý muốn gả con gái
cho. Đám cưới hai người tổ chức long trọng. Cô dâu
chú rể rất đẹp đôi trong buổi tân hôn. Sau hai tháng
đám cưới, ông Đạt chết bất ngờ vì bịnh tăng sông.
Đám tang cha chưa đầy một năm thì Liên cũng chết vì
bị trúng gió. Cái chết đột ngột của Liên đã gây dư
luận không tốt cho ông Hoàng. Họ ngờ vực ông đã ám
hại vợ trong giấc ngủ. Sáng dậy nàng đã tắt thở bên
cạnh chồng lúc nào mà Hoàng không biết. Xác Liên đã
được mổ xẻ để khám nghiệm và Hoàng đã bị mời thẩm
vấn nhiều lần. Nhưng cuối cùng thì bác sĩ xác nhận
Liên chết vì bị cảm trúng gió, tim ngưng đập bất
ngờ...
*** Sau đám tang vợ, Hoàng sống khép kín, không giao
thiệp bạn bè nhiều, nhất là bạn gái. Chàng thản
nhiên với những nụ cười đón chào, mời mọc của những
cô bạn gái mơn mởn như quyến rũ, khiêu khích chàng.
Hoàng âm thầm làm việc miệt mài trong việc kinh
doanh. Công ty xuất khẩu của chàng ngày một phát
triển, có nhiều chi nhánh cổ phần trong cũng như
ngoài nước Mỹ. Hoàng đã giúp cho các viện mồ côi
ngân khoản hàng tháng khá lớn.
Anh không quên được hình ảnh người vợ và đứa con bé
bỏng lạc trong rừng. Anh đã liên hệ thư từ về nước
nhờ bạn bè tìm kiếm tung tích mẹ con Nhã. Nhưng tất
cả đều vô hiệu.
Hoàng đã đáp chuyến bay đầu tiên khi đất nước mở cửa
cho Việt kiều về thăm quê hương. Chàng đã về Cần Thơ
hỏi thăm họ hàng, bạn bè quen thuộc cũ. Chàng đã đi
khắp nơi để dò tìm nhưng đều biệt vô âm tín. Chàng
đã giúp cho nhiều trại mồ côi, nơi nào chàng cũng
thăm hỏi về đứa con gái chàng. Nhưng chàng không thể
nhận ra trẻ nào vì ngày Hoàng đi nó mới có năm tuổi.
Thế rồi chàng gặp Lan trong đêm văn nghệ mồ côi Hoa
hồng tám năm về trước. Lúc đó Lan mới mười hai tuổi:
Hoàng đã xúc động ôm Lan vào lòng và nghĩ đến con.
Hoàng đỡ đầu cho Lan như một người cha tinh thần,
muốn đưa Lan ra khỏi kiếp mồ côi nghèo khó.
Những ngày sống gần bên Lan, Hoàng đã được nàng
thương yêu, chăm sóc, đã sưởi ấm tâm hồn băng giá
của chàng sau hai lần khóc vợ. Lan đưa chàng từ nỗi
cô đơn mệt mỏi thành một người đàn ông hạnh phúc hồi
xuân... Nhưng vì đạo đức, Hoàng nén tình cảm trong
lòng, không dám có ý chinh phục Lan. Hoàng chăm sóc
Lan như người anh cả thương cô em gái. Nhưng một
tối, sau khi buông mùng cho chàng ngủ, Lan đã quì
dưới chân ngỏ lời yêu thương, muốn chăm sóc chàng
suốt đời. Đôi mắt sâu thẳm của chàng đã bắt gặp đôi
mắt của Lan, đôi mắt phảng phất của Nhã, Hoàng xúc
động ôm Lan vào lòng, hôn lên khuôn mặt ngây thơ dàn
dụa hai hàng nước mắt.
Hôm đám cưới, Hoàng đã chở Lan đi mua sắm áo cưới,
nữ trang, tất cả những gì có thể tôn vẻ đẹp lộng lẫy
của nàng. Hoàng đã trở lại tuổi thanh xuân. Tình yêu
rực cháy đêm tân hôn đã đốt cả tâm tư và cuộc đời
chàng... Hoàng gọi hết chai rượu này đến chai rượu
khác, uống liên miên rồi lảo đảo ra xe, để quên cái
cặp tại nhà hàng. Có một gã thanh niên nhanh nhẹn
lượm cái cặp của Hoàng, thản nhiên bước ra xe rồi
phóng mất.
****Lan giật mình tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong
căn phòng lạ. Căn phòng trang trí khá sang trọng, có
một người đàn ông chạc ngoài bốn mươi đang ngồi cạnh
nàng. Hắn mỉm cười hỏi khi thấy Lan tỉnh dậy:
- Cô có ngủ ngon không ?
Lan ngơ ngác hỏi:
- Đây là đâu vậy ? Tại sao tôi lại ở đây ? Anh Hoàng
đâu rồi ?
Nàng ôm mặt khóc nức nở.
Người đàn ông đứng dậy vỗ vai Lan:
- Nín đi em, đây là nhà anh. Đêm qua em ngủ mê mệt
trên đồi thông, anh sợ em bị lạnh nên đưa em về đây.
Em đừng sợ. Hoàng hả, em đừng có mơ tưởng đến hắn
nữa. Hắn đã bỏ em rồi.
Lan chồm lên, tát mặt hắn, miệng rít lên.
- Ông đừng có nói láo. Hoàng yêu tôi. Chúng tôi là
vợ chồng mới cưới. Hoàng không thể nào bỏ tôi.
Hắn né sang một bên, cười lạt:
- Ông Hoàng yêu cô lắm à ? Tại sao mới cưới cô qua
có một đêm tân hôn ông ấy lại đột ngột bỏ đi, không
một lời giải thích?
Cô không biết ông Hoàng là một người giết bố vợ và
vợ để cướp đoạt tài sản kếch xù à ? Ông ta xuất thân
là một gã vượt biên, được ông Đạt giúp đỡ nhận làm
thư ký cho hãng xuất nhập khẩu, ông ta đã dùng cái
mã đẹp trai để chinh phục cô con gái ông Giám Đốc.
Đám cưới xong mới được vài tháng, ông Giám Đốc đột
ngột chết. Sau đó người vợ cũng qua đời trong khi
nằm ngủ với ông ta. Chuyện đó đã đồn ầm cả thị trấn
này.
Ông ta đã trợ cấp, nuôi nấng cho cô ăn học thành
tài, cô tưởng ông ấy tốt hả ? Ông ấy đã bán đứng cô
cho chúng tôi. Nhưng trước khi bán món hàng béo bở
như cô, ông ấy bày trò cưới cô cho danh chính ngôn
thuận, hưởng lạc thú tuyệt vời bên người đẹp như cô
rồi bỏ trốn đột ngột để cô đi tìm. Cô có biết chính
ông ấy đã báo cho chúng tôi biết thế nào cô cũng lên
đồi tìm ông ấy, nơi thật vắng vẻ, chúng tôi có thể
nhận món hàng dễ dàng không ?
Lan bưng mặt khóc nức nở, hét lên:
- Ông im đi, đừng nói nữa.
Gã đàn ông ngậm điếu thuốc lá, vắt chân chữ ngũ nhìn
Lan một cách khoái trá:
- Cô có biết đây là đâu không ? Đây là Thiên Thai
Động nơi dung chứa toàn phụ nữ đẹp, có học thức như
cô. Ai đã bước chân vào đây phải ngoan ngoãn vâng
lời tôi dậy bảo thì sẽ được hưởng mọi lạc thú, chiều
chuộng, sống an vui, được chăm sóc đàng hoàng tử tế
cho đến khi mãn chiều xế bóng. Ai bướng bỉnh cãi lời
thì sẽ bị trừng phạt như con thú bị lột da rồi cuối
cùng cũng phải chấp hành mệnh lệnh. Bởi vì đã vào
đến đây rồi thì đừng có hòng thoát thân trừ khi có
kẻ nào giàu có hảo tâm bỏ món tiền kếch xù ra chuộc
lại.
Hắn nói xong háy mắt nhìn Lan rồi bước ra đóng xầm
cửa lại. Căn phòng giữ Lan giường nệm trải nhung, đồ
trang trí trong phòng sang trọng. Có đầy đủ tiện
nghi như phòng tắm, nhà vệ sinh. Tường bốn bề đều
lát kính nên mọi cử chỉ hành động của mình đều thấy
rõ hết. Lan nằm vật xuống giường khóc nức nở.
Đến trưa, một người đàn bà trạc ngoài năm mươi bưng
mâm cơm vào cho Lan. Bà ta dỗ dành Lan dậy ăn cơm.
Mâm cơm toàn đồ ăn ngon chẳng kém gì cơm ở nhà Lan
nấu cho Hoàng:
- Cô dậy ăn cơm đi. Ráng mà ăn để tối còn tiếp
khách. Đã vào đến đây rồi thì phải chấp nhận, đừng
có chống cự chỉ khổ vào thân.
Bà ấy nói xong rồi lui ra, đóng cửa lại. Lan nhìn
mâm cơm mà đau đớn. Nàng cố nuốt nhưng không nuốt
được, nước mắt nghẹn ngào. Tay nàng sờ lên sợi dây
truyền nhớ đến mẹ.
Căn phòng sịch mở, hắn người đàn ông ban sáng bước
vào, nhẹ nhàng nhấc đầu Lan dậy, mỉm cười bảo Lan:
- Dậy đi cô bé. Có khách đến thăm cô. Cô phải tiếp
đãi lịch sự nhẹ nhàng theo nghệ thuật trong phim
này... làm cho họ vui vẻ, tôi sẽ không để thiệt cho
cô. Nếu cô chống cự làm mất lòng khách hoặc cô nói
lôi thôi tiết lộ thân phận thì cuốn phim trong phòng
sẽ thu lại tất cả những hành động và lời nói của cô.
Lúc đó cô đừng trách tôi. Tôi phải nhắc lại một lần
nữa, ông Hoàng đã bán cô cho chúng tôi rồi, không ai
chuộc cô ra đâu. Cô đừng có dại dột. Nào cô bé, dậy
chải đầu và trang điểm đi.
Hắn vừa nói vừa kéo Lan dậy và trải lại nệm giừơng.
Bỗng có tiếng gõ cửa. Hắn háy mắt ra lệnh cho Lan
rồi mở cửa mời khách vào. Cửa đóng kín lại. Đèn màu
hồng bật lên và tiếng nhạc dìu dặt như đưa khách vào
cõi mộng.
Đó là một người đàn ông mặc bộ đồ vét đắt tiền. Ông
ta dáng thanh lịch. Ông đến ngồi bên Lan, bàn tay từ
từ luồn vào mái tóc, rồi từ từ luồn xuống cổ trắng
ngần, xuống tới khuy áo và từng nút từng nút cởi ra.
Lan chỉ cuí đầu im lặng, chiếc áo cánh mỏng rồi đến
áo lót được kéo ra để lộ bộ ngực trần hai trái đào
căng phồng trắng nõn. Ông khách quì xuống chà mặt
vào vùng ngực thơm phức mùi da thịt rồi ông từ từ
kéo chiếc quần ra khỏi thân thể Lan. Bây giờ ông đã
trần như nhộng, ông nhào tới ôm chầm lấy Lan. Lan sợ
hãi hét lên, đạp chân vào mặt ông khách khiến ông ta
té bổ nhào xuống đất. Cách cửa bật mở, Lan vụt chạy
ra. Gã đàn ông ban sáng túm lấy tóc Lan, tát túi bụi
vào mặt nàng. Hắn xô Lan vào tường, nhanh như cắt,
đưa mũi kim chích vào ngực Lan trong nháy mắt. Lan
đau nhói, quằn quại, rồi toàn thân nàng rực lửa,
nàng nhào tới ôm lấy người khách như con thú cái
được con đực thỏa mãn.
Khi nàng tỉnh dậy, người khách đã bỏ đi, để lại trên
bàn hai trăm mỹ kim. Nhìn vào trong gương, nàng thấy
mình trần như nhộng, nàng xấu hổ vào buồng tắm rửa,
tìm khắp căn phòng không có manh quần áo, chỉ có cái
quần lót bằng bàn tay trên bàn phấn. Nàng vội vàng
mặc vào, thẫn thờ nhìn mình trong gương.
Cánh cửa bật mở, gã đàn ông chủ nhà bước vào, gã mỉm
cười:
Chào cô Lan, cô ngủ ngon chứ ? Đêm qua cô đóng phim
hay quá,
Hắn bật nút ti vi, màn ảnh hiện lên tất cả những gì
đã xảy ra đêm qua với người đàn ông xa lạ. Lan cúí
đầu, ôm mặt khóc nức nở.
Hắn vỗ vai Lan:
- Thôi nín đi cô bé. Cô ngoan ngoãn thì được sung
sướng chiều chuộng. Cô cứ ngoan cố như tối hôm qua
thì ốm đòn mà vẫn phải đóng phim như vậy đó.
Hắn đứng lên cười ha hả. Lan giận giữ nhào tới cào
vào mặt hắn. Mười ngón tay móng nhọn khiến da hắn
rướm máu. Hắn tát Lan như trời giáng rồi bỏ đi ra.
Trưa hôm đó, người đàn bà không mang cơm vào cho Lan
mà có một người y tá vào chích cho Lan mũi thuốc.
Nàng ngất ngây như say sóng rồi ngủ mê đi.
Tối đến Lan được một bát cháo trắng với hột vịt
muối. Cứ như vậy ba ngày liền, sáng chiều Lan được
chích thuốc và ăn cháo. Lan không thấy đói mà còn
cảm thấy người lâng lâng sảng khoái. Đến ngay thứ
tư, người đàn bà lại mang cơm vào, nhưng Lan cảm
thấy nôn nao ngứa ngáy trong xương, khó thở, không
thể nào ăn được. Lan thấy mong người y tá. Thân thể
nàng run rẩy, mắt hoa lên, toàn thân như có hàng
ngàn con kiến bò trong tủy, nàng vật vã.
Cửa sịch mở. Hắn, mặt còn trắng những vết sẹo, bước
vào, nhìn Lan cười nham hiểm:
- Thế nào, con bé. Mày còn chống cự nữa không ? Tối
nay mày phải tiếp một người da đen. Nếu mày ngỗ
ngược, tao cho mày chết rét con nhé. Hắn quăng cho
Lan viên thuốc. Lan vồ lấy như con chó đói vồ cục
xương, bỏ vào mồm. Cửa bật mở, người khách da đen
mặt mày rằn ri bước vào. Hắn cười hềnh hệch thô
bạo...
*** Lan đã sống được ở đây nửa tháng. Nhu cầu cần
thuốc làm cho nàng quen dần với những buổi tiếp
khách. Bây giờ nàng thong thả ra vào, bữa cơm thì
xuống phòng ăn tập thể chứ không có người bưng cơm
vào phòng nữa. Phòng ăn được trang trí sang trọng
với những món ăn đắt tiền, mỗi người một phần. Có
khoảng chừng hai chục cô gái, đa số trẻ đẹp, có học
thức. Họ ăn uống vui vẻ, đùa rỡn tự nhiên.
Có riêng một phòng đọc sách báo cho các cô gái. Đa
số là sách dậy nghệ thuật làm tình. Có chiếc tivi
chiếu đủ loại phim, nhưng phần nhiều là chiếu các
phim với khách. Phim nào được khách ưng ý thưởng
tiền thì được anh Hai chia cho một nửa tiền và
thưởng cho gói kẹo đặc biệt. Nhu cầu cần thuốc khiến
Lan quên đi chuyện tìm Hoàng mà chỉ thấy oán hận.
*** Sau khi rời quán rượu, Hoàng lái xe như điên
trong đêm tối. Xe qua đèo, tay lái chao đảo, đâm vào
mỏm đá, xe lật ngược, Hoàng mê man bất tỉnh.
Chàng ngơ ngác thấy mình nằm trong nhà thương, đầu
và tay băng bó. Bên cạnh, vị tu sĩ đang lo lắng nhìn
chàng.
Sau nửa tháng nhờ sự chăm sóc tận tình của vị tu sĩ,
Hoàng đã bình phục.
Trong những ngày nằm bệnh viện, Hoàng cảm thấy ân
hận về hành động nông nổi của mình. Ông thấy nhớ Lan
và lo ngại không biết hiện giờ Lan ra sao. Ông phải
quay trở về để xây dựng lại và chăm sóc cho đứa con
gái yêu quí của mình.
Dừng chân trước biệt thự Huy Hoàng, ông giật mình
thấy cửa đóng im, tiêu điều vắng vẻ. Con Tito ốm hẳn
đi. Thấy ông về mừng rỡ sủa. Bà vú chạy ra thấy ông,
òa khóc. Bà kể cho ông nghe từ ngày ông đi rồi Lan
cũng đi luôn. Bác tài xế bỏ đi, còn ông làm vườn thì
buồn nên uống rượu, đang bịnh nằm trong giường.
Ông thẫn thờ bước vào trong nhà. Căn phòng cửa đóng,
lạnh lùng như đang dày vò ông. Lan hiện giờ ở đâu?
Nàng ra sao rồi ?
Công việc đầu tiên là ông lên công ty, mọi người
thấy ông thì mừng rỡ, tíu tít hỏi thăm. Ông trả lời
qua loa cho xong câu chuyện rồi đến các ngân hàng
trình báo ông đã mất hết giấy tờ. Sau đó, ông đăng
báo nhắn tin chuộc lại cái cặp đã mất.
Tất cả mọi việc đã tạm ổn định, ông bắt đầu thuê
người đi tìm Lan. Ông đã nhờ những thám tử nổi
tiếng, nhưng đã hơn tháng rồi mà tin Lan vẫn bặt.
Ông thẫn thờ như người mất hồn ngồi trên băng đá
trong công viên trường đại học, nơi ông vẫn thường
ngồi đợi Lan. Một thằng bé khoảng mười tuổi đến bên
ông chào hỏi:
- Ông muốn xem phim này không? Hay lắm, rẻ thôi, có
mười đồng.
Ông nhìn nó, do dự, dúi vao tay nó rồi đứng lên. Nó
đưa cho ông cuốn phim.
Ông đóng cửa phòng lại, vắt tay lên trán suy nghĩ về
Lan. Ông đã đi hết các nơi, tìm các nhà thương, các
bến xe, các người thân quen, không đâu biết tung
tích nàng. Chợt ông nhớ đến thằng bé và cuốn phim
hồi chiều, ông ngồi nhỏm dậy bật thử xem các cái gì
mà nó nói hay lắm.
Đầu óc ông hoa lên, ông lạnh toát mồ hôi rùng
mình... Trên màn ảnh, Lan đang lõa lồ làm tình với
người đàn ông, đủ kiểu.
Ông đau đớn ráng xem hết cuốn phim coi cảnh đó xảy
ra ở đâu để ông định vị trí. Suốt đêm ông đau khổ
không ngủ được, nước mắt trào tuôn, lương tâm cắn
rứt. Vì ông nông nổi mà Lan phải đầy đọa như vậy.
Ông thuê nhiều thám tử đi tìm trong ổ điếm các nơi,
đã hơn một tuần rồi mà vẫn không có tin tức. Ruột
gan ông hư cào xé, ông lang thang trên phố. Bỗng
thằng bé hôm nọ chạy tới. Ông túm lấy nó, hỏi xem nó
lấy phim ở đâu. Nó nói có một người lạ mang bán cho
nó năm đồng. Người đó bảo mang tới bán cho ông mười
đồng. Nó ham tiền lời, nên nhận bán. Rồi nó đưa ông
cuốn phim nữa, đòi ông hai chục đồng. Ông vẫn túm
lấy áo nó. Bỗng, hực một cái như trời giáng vào mặt,
ông té nhào xuống, thằng bé chạy mất, để lại cuốn
phim trên mặt đường.
Căn phòng đóng chặt, bà vú nghe văng vẳng xuống dưới
nhà tiếng ông Hoàng khóc gào thét như điên. Trên màn
ảnh, Lan trần truồng bên cạnh thằng tây đen mặt răn
ri, hung bạo như con thú.
*** Một buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, anh Hai đến
phòng Lan nói:
- Lúc này em đóng phim giỏi lắm, ăn khách lắm. Có
người bạn mời em đi Hồng Kông nửa tháng. Anh sẽ lo
chu đáo thuốc men, ăn uống cho em. Nào, đứng lên sửa
soạn mau mau, anh ta sắp đến rồi đó. Lời nói anh Hai
như một mệnh lệnh, dù thích hay không thì vẫn phải
riu ríu tuân theo.
Một lát, Lan được đưa lên chiếc xe hơi bóng loáng
đóng kín cửa kính chạy thẳng ra phi trường. Đi bên
cạnh nàng là một người đàn ông mặc vét lịch sự, dáng
đẹp trai. Anh ta đi sát bên cạnh nàng, nắm chặt bàn
tay âu yếm như vợ chồng. Lan hiểu rằng nếu nàng có
hành động nào khác thì hắn sẽ rạch bàn tay Lan chảy
máu và lằn rạch đó có độc dược. Lan sẽ chết không
kịp trối một lời.
Đến Hồng Kông, Lan được đưa vào một biệt thự lớn
ngay trong thành phố. Ở đây, nàng được đầy đủ thuốc
men, được ăn uống chiều chuộng hơn ở với anh Hai.
Nhưng nàng phải tiếp khách liên tục hết người này
ra, chưa đầy nửa tiếng sau lại đến người khác. Cứ
mỗi lần thay đổi như vậy, anh Ba lại cho nàng viên
thuốc nàng uống vào là thấy khoái cảm lâng lâng...
*** Một cú điện thoại vang lên, ông Hoàng hốt hoảng
cầm máy. Phía bên kia đầu giây, một giọng cười ha
hả, hắn nói cho ông biết là hiện giờ Lan đang ở
trong tay hắn. Nếu ông muốn chuộc thì phải nộp cho
hắn hai trăm ngàn mỹ kim. Ông rụng rời tay chân. Hai
trăm ngàn đô la, một số tiền lớn như vậy, làm sao
ông chạy cho kịp để nộp cho hắn.
Phía đầu giây, giọng hắn khiêu khích:
- Tôi giao hạn cho ông trong vòng một tuần, nếu ông
không nộp cho đủ thì không cho ông chuộc Lan nữa.
Ông quính quáng nhận lời. Thế là ông phải bán gấp
những bất động sản với giá rẻ mạt, rút tiền trong
các cổ phần để kịp chuộc Lan về.
Hắn báo cho ông biết Lan đang đi chuyến bay Hồng
Kông - California, đáp xuống phi trương vào lúc hai
giờ chiều, ông phải giao tiền cho nó lúc tám giờ
sáng. Nếu ông báo cảnh sát, Lan sẽ chết ngay trên
phi cơ.
Hai giờ chiều, chuyến bay từ Hồng Kông đáp xuống.
Lan thẫn thờ, man dại đi trong đám hành khách. Da
nàng tái xanh, chân tay run rảy, mắt lờ đờ như người
mất hồn. Nàng bước đi lảo đảo, mắt ngơ ngác, không
biết mình đang đi về đâu. Ông Hoàng chạy ra ôm lấy
Lan. Nàng sợ hãi xô ông ra, vụt chạy. Nàng lảo đảo
chạy không nổi, vấp phải thềm cửa, té sấp, đầu đập
vào bậc thềm, máu chảy lênh láng. Ông Hoàng chở Lan
vào nhà thương. Nàng mê man bất tỉnh. Bác sĩ khám
nghiệm, nàng bị tai biến mạch máu não và máu nhiễm
sì ke rất nặng.
Ông Hoàng năn nỉ bác sĩ cứu Lan. Sau hai ngày nàng
mới tỉnh. Nàng thấy thân thể đau nhức, đầu bị băng,
đang nằm trong nhà thương, trước mặt là ông Hoàng.
Nàng giận dữ hét lên, vùng vẫy la khóc, tức tưởi:
- Ông đi đi ! Ông đạo đức giả, ông lừa dối tôi. Ông
nỡ tâm mang bán tôi cho ổ mãi dâm...
Bác sĩ lắc đầu, thất vọng. Ông Hoàng quính quáng lay
gọi Lan. Ông chắp tay năn nỉ bác sĩ:
- Xin bác sĩ ráng cứu con tôi.
Bác sĩ trố mắt nhin Hoàng:
Cô này là con ông ? Sao trong giấy tờ lại là vợ ông
?
Ông Hoàng lắc đầu đau khổ:
- Chuyện tôi đau buồn lắm. Tôi chỉ xin bác sĩ ráng
cứu con tôi. Lan là con gái tôi. Chúng tôi thất lạc
nhau từ mười sáu năm nay, khi đó Lan còn quá nhỏ nên
tôi không biết.
Ông nức nở khóc:
Tại tôi mà con tôi ra nông nỗi này. Bác sĩ ơi, ráng
cứu con tôi.
Bác sĩ ái ngại nhìn Hoàng:
Thôi được, ông nghe tôi, tạm thời lánh mặt. Để chúng
tôi chăm sóc cho cô ấy. Nếu thấy mặt ông, cô ta lại
nổi điên thi hết chữa.
Hoàng lẳng lặng ra ngoài hành lang đợi tin con. Hàng
ngày Hoàng chầu chực ở nhà thương, tự tay mua thuốc,
mang thức ăn cho con. Ông chỉ rón rén vào thăm Lan
khi nàng thiếp ngủ. Bà vú túc trực suốt ngày bên
Lan. Bà chăm sóc Lan như con gái bà. Lan đã bắt đầu
tỉnh, đã chịu ăn uống. Đến giờ thèm thuốc, Lan lên
cơn giật, mặt mũi tái xanh, tay chân run rảy, bà vú
lại chạy đi mời bác sĩ chích thuốc cho Lan. Bà bóp
chân tay cho Lan, lau chùi cho Lan như một đứa con
bé bỏng. Lan cầm tay bà vú cảm động chảy nước mắt.
Chiếc dây chuyền còn năm trên cổ, nàng thấy như mẹ
nàng đang vỗ về nàng. Suốt thời gian sống trong ổ
điếm, Lan đã thầm gọi mẹ. Lan gọi trong vô vọng. Mặt
mũi mẹ ra sao, Lan cũng quên mất hình dung rồi.
- Cô Lan, bữa nay đỡ nhiều chưa ?
- Thưa bác sĩ, Lan đã đỡ nhiều.
- Cô nên đi ra ngoài dạo mát cho thấm khí trời. Nào
cô dậy đi với tôi một vòng đi. Lan đứng lên đi theo
bước chân bác sĩ. Người bác sĩ trẻ có gương mặt tuấn
tú cầm tay Lan dìu đi trong vườn thơm ngát mùi hoa
Lan.
- Mùi hoa thơm quá
Lan khẽ nói.
Lan có thích mùi thơm này không ? Mỗi lần ngửi mùi
hoa tôi lại nhớ đến mẹ tôi. Hồi bé mẹ hay dẫn tôi đi
chùa, trong sân chùa có nhiều cây hoa Lan trắng. Tôi
hay hái bông để dâng Phật. Nhưng khi tôi lên Saigon
học thì ở duới quê mẹ tôi bịnh nặng. Năm ấy tôi đang
thi ra trường nên cả nhà dấu, sợ tôi bỏ học. Đến khi
về nhà thì mẹ nhắm mắt rồi. Khi nhận bệnh viện này,
tôi cho trồng mấy cây hoa Lan để có hoa thơm và nhớ
đến mẹ. Nhớ đến mẹ thì mình thấy ấm lòng, được an ủi
và vững tin lắm.
Thế còn Lan, mẹ Lan đâu sao không thấy đến ?
Tay vân vê sợi dây truyền trên cổ, Lan buồn bã:
Mẹ em đây này. Em mất mẹ từ lúc em năm tuổi. Trước
khi mất, mẹ cho em sợi dây truyền này, mẹ dặn dù
nghèo khó cách mấy cũng không được bán. Nó là di vật
cuối cùng để em có thể tìm thấy ba. Ba vượt biên từ
mười mấy năm nay, em không nhớ mặt ba em thì sao mà
tìm được !
Bác sĩ Ngọc dìu Lan ngồi xuống băng đá dưới gốc cây
Lan. Ông ôm đầu Lan nhẹ vào lòng, dịu dàng:
- Thế bây giờ em có muốn thấy ba em không ? Ba em
cũng đi tìm em mười mấy năm rồi !
Lan ngước nhìn bác sĩ Ngọc cười sung sướng:
- Sao lại không muốn chứ ! Thế ba em ở đâu hở bác sĩ
?
- Tôi sẽ đưa em về gặp ba. Nhưng phải hứa thưởng cho
tôi cái gì nào ?
Bác sĩ Ngọc đưa Lan ra xe, chở thẳng về biệt thự Huy
Hoàng. Nơi đó, ông Hoàng đã đứng đợi Lan với bó hoa
trên tay. Lan bước xuống xe, đứng sững nhìn ông
Hoàng. Bác sĩ Ngọc dắt tay Lan lên bậc thềm:
- Ba Lan đó ! Em hãy ôm và hôn ba đi !
Lan ngỡ ngàng nhìn ông Hoàng. Trên tường, trong
phòng khách, một tấm hình to lớn hiện rõ chân dung
ông Hoàng đang bế Lan mặc áo đầm hở cổ với chiếc dây
truyền mảnh mai in rõ: ‘’NH. Trần Tuyết Trinh‘’ bên
cạnh Nhã, mẹ của Lan mặc chiếc áo dài màu tím thêu
hoa cúc trắng, đang mỉm cười với Lan.
Ông tiến đến trao tặng cho Lan bó hoa và đặt vào tay
nàng chiếc lắc nhỏ có khắc tên Trần Tuyết Trinh,
giống in chiếc dây chuyền.
- Lan ôm lấy ông Hoàng, nức nở gọi:
Ba !
Ông Hoàng ôm chặt con gái vào lòng. Những giọt nước
mắt của ông chảy dài trên má Lan.
Bà vú già đứng trố mắt nhìn Lan và ông Hoàng. Suốt
cuộc đời cơ cực của bà, bà chưa bao giờ nhìn thấy
cảnh thương tâm như vậy. Hai dòng nước mắt dàn dụa
trên gò má nhăn nheo.
***Suốt hai tháng trời, ông Hoàng không rời Lan nửa
bước. Ông luôn chăm sóc Lan. Ông đưa nàng đi du lịch
các nơi danh lam thắng cảnh cho nàng phục hồi tinh
thần và sức khoẻ. Bác sĩ Ngọc hàng tuần đến thăm, kê
thuốc chữa bịnh sì ke và bịnh tim cho nàng. Bữa nay
Lan đã hoàn toàn khỏe mạnh. Hai cha con đi dạo trong
vườn. Lan nhìn ông Hoàng nhỏ nhẹ:
- Ba ạ, con muốn về Việt Nam để tìm mộ của mẹ, thăm
dì Giám Đốc trường mồ côi Hoa Hồng và Thảo. Con muốn
ở lại Việt Nam, thành lập làng nuôi trẻ mồ côi và
bụi đời. Con muốn dâng cuộc đời còn lại của con cho
Tình Yêu Thương bằng cách ở vậy để chăm sóc các trẻ
em bất hạnh. Chỉ có cuộc sống đó con mới thấy có ý
nghĩa, mới hàn gắn được nỗi đau trong những ngày mất
mát vừa qua.
Ông Hoàng chiều ý con, ông bán bớt những bất động
sản các nơi, thu xếp đưa con gái về quê tìm thi hài
vợ. Sau một tháng tìm kiếm, ông đã tìm thấy mộ Nhã
nằm khuất trong rừng. Bốc mộ cho vợ xong, ông đưa
Lan về thăm cô nhi viện Hoa Hồng. Bà Giám Đốc đã già
đi nhiều, dì quản lý đã nghỉ việc. Thảo đã đi lấy
chồng. Chồng Thảo sửa xe đạp bên lề đường, có hai
con. Vợ chồng Thảo sống nghèo khổ trong căn nhà lụp
xụp. Hai người gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Lan giúp
cho Thảo một số vốn để sửa lại căn nhà dột nóc và
chồng Thảo mua được chiếc xe xích lô như sự ao ước
của Thảo.
Ông Hoàng đã mua được năm mẫu đất ở Long Thành. Ông
liên hệ với chính quyền địa phương, xin thành lập
một nhà nuôi trẻ mồ côi và các cháu bụi đời dưới
mười lăm tuổi. Ông được chính quyền cấp giấy phép và
sau sáu tháng khởi công, khu đất bỏ hoang bây giờ đã
dựng ngôi trường khang trang mười phòng học sáng
sủa. Khu vực nhà ở ngăn nắp được xây phía trong.
Trường ngăn làm hai khu vực: Khu học văn hóa, khu
học nghề, nam nữ riêng biệt.
Hôm khai giảng lớp học, cô Lan, vị giám đốc trẻ đã
rưng rưng nước mắt phát biểu:
- ...Xuất thân là một đứa trẻ mồ côi, tôi đã hiểu
thế nào là nỗi tủi đau của đứa trẻ côi cút bơ vơ vô
thừa nhận. Tôi đã nếm đủ bao vị cay đắng của một
kiếp đọa đầy. Tôi đã cố vươn lên bằng sự học. Chỉ có
học mới nâng được giá trị và nhân cách con người.
Tôi cảm thông nỗi đau từ xương tủy và những ước mơ
muốn vươn lên của những em bé bất hạnh nên tôi
nguyện trở về quê hương mong một phần nào hàn gắn
nỗi đau ấy bằng niềm cảm thông và tình yêu thương...
Giọng Lan ngẹn ngào. Mọi người lắng nghe, có tiếng
sụt xịt từ hàng ghế các bà. Thảo đang cúi đầu, lấy
tay quẹt nước mắt.
*** Sau hơn một năm, dưới sự chăm sóc của dì Lan,
bây giờ đã trở thành nữ tu, làng cô nhi Long Thành
đã phát triển nhanh chóng. Trường đã xây thêm mười
phòng học, nhân thêm hàng trăm cô nhi từ các nơi gửi
đến. Các cháu phần lớn mất cả cha lẫn mẹ, không nơi
nương tựa.
Các trẻ nhận vào đều được bác sĩ khám sức khoẻ. Em
nào bịnh hoạn được nuôi riêng với tiêu chuẩn thuốc
men và ăn uống đầy đủ dinh dưỡng đến khi lành mạnh
hẳn mới cho sang khu các trẻ em khỏe mạnh.
Các em sáng được học văn hóa, chiều học nghề. Lớp
học nghề đầy đủ máy móc cho các em thực tập. Buổi
tối ngồi tập trung học bài trong một phòng học rộng
rãi có đủ ánh sáng, quạt trần. Đúng mười giờ, các em
phải ngồi tịnh tâm trong mười phút và đọc bài kinh
sám hối lỗi lầm trước khi đi ngủ.
Sáng tiếng kẻng khua vang lúc năm giờ, các em thức
dậy tập thể dục mười lăm phút. Sau đó, công việc ai
nấy làm như quét sân, dọn bếp phụ cơm bữa sáng, lau
phòng...
Saú giờ, các em ngồi vào bàn ăn rồi lên lớp học.
Nếp sống gọn gàng ngăn nắp trong kỷ luật và thương
yêu.
Dí Lan luôn chăm sóc các em, đến bữa dì thường đi
một vòng coi các em ăn uống có đầy đủ thức ăn không.
Buổi khuya dì hay đi thăm các phòng coi các em có
thiếu chăn mùng, nếp sống có ngăn nắp không. Dì lắng
nghe từng tiếng khóc của các em, phân xử hợp tình,
hợp lý khiến Làng Cô Nhi sống trong cảnh an vui,
hạnh phúc.
Ông Hoàng đã tiếp tục về Mỹ kinh doanh. Cuộc đời ông
không còn gì khác hơn là hạnh phúc của con. Ông đã
giúp Lan thành tựu ý nguyện. Lợi nhuận kinh doanh
ông dồn vào cho Làng Cô Nhi Long Thành. Ngoài ra,
ông còn đi cổ động các bạn bè, mọi người theo ông
nhận đỡ đầu cho các cháu cô nhi ngày một đông.
Ngôi trương Cô Nhi sáng nay vui hẳn lên. Các em kháo
nhau:
- Hôm nay ông ngoại về, thế nào ông cũng mang về cho
chúng ta nhiều sách, tranh, bánh, sữa và kẹo nữa.
Mặt trời ửng đỏ sau ngọn cây. Ánh nắng ban mai như
tơ vàng vờn trên bụi chuối. Tiếng chim sẻ đang hót
líu lo trong ngọn cây khế trổ bông ngoài sân. Lan
dịu dàng trong chiếc áo màu lam lên lớp học. Trước
mắt Lan là đàn trẻ ngây thơ đang ngước mắt nhìn Lan,
lắng nghe giảng bài:
- Đất nước ta hình chữ S, có thân hình giống như
người đàn bà một nắng hai sương. Miền bắc cái hình
quạt, tượng trưng cho khuôn mặt khắc khổ gò má nhô
xương của người mẹ. Miền Trung và dãy Trường Sơn uốn
cong dài theo ven biển tượng trưng cho thân người mẹ
thắt lưng buộc bụng nuôi con. Còn phía dưới hình
trái bầu dài là bụng mẹ luôn thai nghén ấp ủ con nên
miền Nam nhờ vậy quanh năm no ấm. Mẹ Việt Nam giàu
đẹp, nhưng chiến tranh liên miên, cầy sới nát thân
thể mẹ, khiến dân ta nghèo đói, thất học. Muốn phục
hồi tiềm năng đất nước, mỗi người trong các em phải
cố gắng học. Chỉ có sự học mới khai mở dân trí, theo
kịp đà tiến bộ của khoa học, mới xóa được nạn ngu
dốt nghèo đói... các con nhìn ra vườn kìa, vườn cải
đẹp rực rỡ những bông hoa vàng. Các con chính là
những bông hoa, những hột cải đang ươm mầm sống. Cá
con phải tự vươn mình lên như những bông hoa cải
đang vươn lên trong ánh nắng. Vươn lên bằng cách nào,
các con biết không ?
Có những bàn tay giơ lên. Lan gọi Yến, một bé gái mồ
côi mới vào trường hai tháng nay:
- Thưa cô, chúng con phải chăm học, chăm lao động,
đoàn kết và thương yêu nhau.
Lan mỉm cười nhìn các em:
- Giỏi lắm. Như vậy mới xứng đáng là con của Mẹ đó,
biết không ?
Tiếng kẻng báo giờ ra chơi. Đàn trẻ ùa ra sân như
đàn bướm trắng, nhảy nhót bên những luống cải đầy
hoa vàng đang rung rinh trong nắng ấm.
Saigon 15-10-1992.