Ngày…Mẹ ơi, tháng bảy rồi
đó mẹ!
Con lấy chồng xa,
lâu lâu mới về thăm mẹ. Gần năm mươi
tuổi đầu mà nói thương nhớ mẹ khôn
nguôi thì sẽ có người cười phải
không mẹ?
Thuở nhỏ, con
thường hay theo mẹ lên chùa tụng
kinh Vu Lan. Tháng bảy Vu Lan – mùa
báo hiếu! Nghe thầy nói chiều nào
thầy cũng lạy Phật cầu cho cha mẹ
siêu thoát, con tự nhủ mình sẽ luôn
ở bên mẹ để phụng dưỡng mẹ chứ không
bỏ mẹ mà đi tu như thầy. Rốt cuộc
rồi con cũng bỏ mẹ mà đi… lấy chồng.
Ngày…
Hôm nay là ngày
đầu tiên Thục Vy đến trường. Nhìn nó
tung tăng cùng các bạn vào lớp học
con thấy nhớ mẹ. Ngày mẹ dắt con đến
trường sao mà thiêng liêng quá! Đối
với con cái gì cũng mới mẻ, cái gì
cũng lạ lùng. Thấy chiếc xe đò to
cao từ từ chạy tới, con thét lên run
rẩy… Mẹ ôm chặt con vào lòng che chở,
vỗ về. Trước khi cô giáo bước vào
lớp mẹ còn nhét vào cặp con nửa ổ
bánh mì thịt, mẹ sợ con bị đói. Hôm
đó, cô giáo không cho chúng con ăn
trong lớp, mẹ đâu có biết.
Ngày…
Con chuẩn bị cho
Thục Vy vào đại học. Nó đã lớn, cuộc
sống ở ký túc xá rồi nó sẽ quen như
con khi xưa… Lúc đầu, chủ nhật nào
con cũng về thăm mẹ. Rồi hai tuần,
ba tuần, có lúc năm sáu tuần. Tháng
nào mẹ cũng gửi thư, gửi tiền, mẹ
viết cho con rằng mẹ chỉ sợ con đau
ốm. Con đâu biết rằng mẹ ngày ngày
vì thương nhớ con, mẹ ngồi vuốt từng
sợi tóc rụng của mẹ thành một búi
đầy… Mẹ ơi, con thương mẹ!
Ngày…
Thục Vy nó dắt
bạn trai về nhà giới thiệu với con.
Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của nó con
thấy chạnh lòng. Con có quá ích kỷ,
hẹp hòi lắm không mẹ? Ngày trước,
khi anh ấy về nhà mình mẹ còn vui
hơn cả con nữa! Con bị choáng ngợp
trong không gian toàn là hình ảnh
của anh ấy. Con như con chim sơn ca
líu lo vui hát. Trong mắt con, trong
lòng con, xung quanh con tràn ngập
ánh sáng, hương hoa, mật ngọt của
tình yêu. Mẹ ơi, con khóc rồi! Đâu
có mẹ lau nước mắt vỗ về con nữa!
Khi những giọt nước mắt ghen hờn,
ích kỷ, tình thường chảy xuống, con
thấy thương mẹ vô vàn. Thục Vy nó đã
lớn, nó đã rời xa vòng tay yêu
thương của con. Con biết nó có khung
trời riêng của nó, nó có bè bạn, hẹn
hò… Nó là con ngày xưa: mẹ cho tiền,
mẹ may quần áo, mẹ nhắc đi ngủ, mẹ
đi họp phụ huynh, ôm mẹ mà ngủ cho
ấm, mẹ ơi con thèm món này, con
thích món kia, giận dỗi, hờn lẫy…
Con bây giờ như cái bóng mờ nhạt bên
Thục Vy, một cái bóng không thiếu
được. Ngày xưa, con vô tâm đến nỗi…
con làm sao thấy được những giọt
nước mắt thầm lặng của mẹ, làm sao
hiểu được tấm lòng cao cả, sự hy
sinh vô bờ bến của mẹ?
Ngày…
Tiệc cưới đã tan.
Căn nhà của con sao trống vắng lạ.
Nhìn những đồ dùng của Thục Vy con
nhớ nó da diết… Con lại khóc. Ngày
con hớn hở, tươi cười cắp tay người
yêu bước lên xe hoa mẹ không tỏ vẻ
gì không vui. Ngược lại, mẹ luôn
nhìn con và mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ
thương yêu. Con đang lo cho Thục Vy.
Lần đầu tiên về sống trong căn nhà
xa lạ nó có quen được không? Nó ăn
uống ra sao? Nó có làm điều gì sai
quấy khiến người ta phiền trách
không?… Nỗi lo cứ trĩu nặng trong
lòng con. Khi xưa mẹ dạy con nấu ăn,
may vá, thêu thùa, dạy con đi đứng,
nói năng… Mẹ sợ người ta chê con gái
mẹ hư. Con cằn nhằn: Con chỉ là con
gái mẹ thôi!
Ngày…
Thục Vy đã sinh
được hai ngày. Con đã chăm sóc nó
như mẹ đã từng chăm sóc cho con. Lúc
sinh Thục Vy, người đầu tiên con
nhìn thấy khi vừa mở mắt ra là mẹ,
nhưng người mà con muốn nhìn thấy
hơn ai hết là Thục Vy. Tất cả đối
với con lúc đó chỉ là Thục Vy. Mẹ
như một bà tiên hiền tốt bụng và
rộng lượng, mang đến cho con sức
mạnh và nghị lực để vượt qua sóng
gió cuộc đời. Đàn bà đi biển mồ côi
một mình. Sai rồi, con đâu có mồ
côi, con có mẹ mà!
… Rồi ngày dài
tháng rộng, con nuôi Thục Vy lớn lên
con mới thấu hiểu tấm lòng của mẹ.
Đâu chỉ đơn giản kể rằng cho con bú,
nhường chỗ ráo cho con, thức trắng
đêm khi con quấy khóc, tắm rửa, giặt
giũ, nhường món ngon cho con, lo
lắng mỗi khi con đi đâu xa… Không
đủ, chưa đủ và không bao giờ đủ!