...Giá đừng có dậu
mùng tơi Thế nào tôi cũng
sang chơi thăm nàng Tôi chiêm bao rất
nhẹ nhàng Có con bướm trắng
thường sang bên này...
Hẳn tất cả những ai yêu thơ Nguyễn Bính đều không thể không
thuộc khổ thơ trên trong bài Người hàng xóm. Nhưng
hình ảnh con bướm không chỉ có trong một bài ấy mà còn xuất
hiện trong nhiều bài khác. Trong văn chương, ở cùng một tác
giả mà chăm chú mô tả nhiều lần một hình tượng nào đó, ắt
phải có những căn nguyên. Với Nguyến Bính, sau khi đọc toàn
bộ di sản thi ca của ông, chắc chắn sẽ không ít người đặt ra
một câu hỏi: vì sao trong thơ Nguyễn Bính hình tượng con
bướm xuất hiện nhiều lần thế?
Chẳng hạn, cùng trong bài Người hàng xóm, hình ảnh
con bướm được nhắc đi nhắc lại, và mỗi điệp khúc tác giả lại
thể hiện một cung bậc tình cảm khác: "Con bươm bướm trắng về
bên ấy rồi", "Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang", "Tạnh
mưa, bươm bướm biết còn sang chơi", "Tơ không hong nữa, bướm
lười không sang"...
Hoặc trong bài Truyện cổ tích: Em ạ ngày xưa vua
nước Bướm/ Kén nhân tài mở Điệp lang khoa/ vua không lấy
trạng, vua kể thế/ Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa...
Nhà thơ - nhà viết chèo Hoàng Tấn (tức Hồ Tăng Ấn), một
người bạn thân của Nguyễn Bính, thì trong một bài hồi ức, đã
có đề cập đến hình tượng con bướm trong thơ Nguyễn Bính như
sau:
"Nguyễn Bính có một tập thơ đầu tay chưa in mà Bính rất trân
trọng. Đó là tập thơ Bướm. Bính tự nhận tiền thân của
mình là Bướm, nên lấy bút hiệu là Điệp Lang, tự coi mình là
Hồ Điệp, Trang sinh, hồn bướm mơ hoa, những giấc bướm đã ru
Bính vào giấc mộng triền miên, quên cái thực tại đau buồn,
suốt thời thơ ấu. Bên cạnh tập thơ Bướm đó, Bính còn cho tôi
coi bộ sưu tập khá công phu về những cánh bướm đủ loại, đủ
cỡ, đủ sắc màu mà Bính săn bắt trong những năm tháng ở Thái
Nguyên, Phú thọ, Yên Bái, Cao Bằng...".
Nhà thơ Bùi Hạnh Cẩn, anh em đôi con dì với Nguyễn Bính thì
kể: Nguyễn Bính mồ côi mẹ từ khi còn thơ bé nên Bính được
đưa về quê ngoại, cách quê nội vài ba đạc đường, nuôi dưỡng.
Khu vườn nhà ngoại là cả một thế giới thiên nhiên kì vĩ với
Nguyễn Bính:
"...Vườn nhà trồng nhiều thứ cây, hầu như mùa nào thức ấy,
lại có cả những thứ vốn quen thuộc với miền Nam. Tạm kể tên
chút ít, nào bông gòn, nào vú sữa, nào mãng cầu...Xuân về đủ
các loài hoa: Bưởi, cam, chanh, đào, mơ, mận. Hoa chè thì
nhiều vô kể...trẻ bé có thể ẩn nấp trong vườn chè rậm rạp,
khó bề tìm kiếm nổi nhau. Tất nhiên, hoa lan nhiều loại, hoa
huệ, hoa cúc, hoa từ tiêu, hoa hồng quế, kể cả hoa sam và
hoa sâm, hoa mã đề, hoa ớt, hoa húng, hoa xương sông, hoa
hương nhu và nhiều nữa. Mặt nước ao và ngòi luôn có hoa sen,
hoa súng, hoa ấu và hoa trang..."
Vâng, một khu vườn mà nhiều hoa đến thế thì hẳn bướm phải
nhiều vô kể. Đây cũng là một căn nguyên để Nguyễn Bính tiếp
cận với những con bươm bướm và yêu chúng từ thủa chàng thi
sĩ còn tuổi ấu thơ chăng? Và hẳn vì thế mà những năm tháng
đầu đời cầm bút, Nguyễn Bính đã hoài thai ra những vần thơ
quấn quýt những bướm những hoa: "Anh trồng cả thảy hai
vườn cải/ Tháng chạp hoa non nở cánh vàng/ Lũ bướm láng
giềng đang khát nhụy/ Mách cùng gió sớm rủ rê sang...",
hoặc: "Em đã sang ngang với một người/ Tôi còn giồng cải
nữa hay thôi/ Đêm qua mơ thấy hai con bướm/ Khép cánh tình
chung ở giữa giời...".
Có
điều rất đáng bàn ở đây: con bướm trong thơ Nguyễn Bính ít
khi hiện lên trong tác phẩm mà chỉ là một con bướm thuần
túy, là sinh vật, là côn trùng. Bướm trong thơ Nguyễn Bính
thường cặp đôi hoặc đi liền với hoa, với mùa xuân.
Chẳng hạn: trong bài Cầu nguyện:
...Giữa lúc nắng
không tươi đẹp nữa Hoa không buồn
thắm, bướm không bay...
Trong bài Xóm Ngự viên:
...Giậu đổ dây leo
suồng sã quá Hoa tàn con bướm
cánh nghiêng nghiêng...
Trong bài Hoa với Rượu:
...Rượu ái tình kia
thành thuốc độc Vườn trần theo
bướm phấn hương bay...
Trong bài Trường huyện:
...Lũ bướm tưởng hoa
cài mái tóc Theo về tận cửa
mới tan mơ...
Trong bài Sao chẳng về đây:
...Sao chẳng về đây bắt bướm vàng Nhốt vào tay áo
đợi xuân sang
Còn nhiều lắm những câu thơ về bướm và hoa trong thơ Nguyễn
Bính. Và chừng như cứ bài nào nói đến bướm và hoa thì đều
dính đến mùa xuân hoặc tình yêu đôi lứa. Tình tròn đầy, viên
mãn có bướm và hoa. Tình đơn phương đau khổ, tình trăng gió
đa đoan, tình đổ vỡ đắng cay...cũng có bướm và hoa. Vậy thì
con bướm với bông hoa ở đây không còn chỉ là chuyện của bướm
của hoa đơn thuần nữa mà là chuyện của kiếp người. Đa tình,
khát tình yêu như Nguyễn Bính mới có thể viết về bướm - hoa
nhiều, đa dạng và...dan díu, đa tình, đa đoan đến thế.
Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com