NGƯỜI TỪ TRĂM NĂM
Toại Khanh

Cái tuổi 40 thiệt khó nói là già hay trẻ. So
với tuổi 80 thì đó là nửa đường, nhưng với tuổi 70 thì
đã quá nửa. Vậy rồi cứ nghe se mình một tí là nghĩ ngợi
lung tung. Thời nay ngoài mấy kiểu chết bất trắc, còn có
chuyện dư đường, dư mỡ. Không kể bệnh nan y, chỉ cần vài
năm không chịu thử máu là chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Tôi tay trắng vô sản còn ngại chết đến vậy,
thử hỏi mấy người thứ gì cũng có thì còn thảm đến mức
nào. Vua Tàu rồi vua Ai-Cập, vị nào cũng muốn được
trường sinh. Không được trường sinh ở cõi này thì cũng
mong được bất tử ở cõi khác. Họ dùng đủ cách, từ linh
đơn thần dược lúc sống đến việc xây dựng lăng mộ ướp xác
với nhựa thông rồi thắp mấy ngọn đèn trường minh bằng
dầu cá. Nhiều kẻ nhà giàu thời nay vẫn đêm ngày bòn của
thành núi rồi hi vọng được các nhà khoa học dùng cách
nào đó giúp mình sống thêm. Với mấy bà thì sống dai chưa
đủ, phải trẻ đẹp thiệt lâu mới chịu, dù đường dài phải
nhờ dao kéo tùng xẻo liên miên để giằng co với con tạo.
Mấy hôm nay tôi ngẫu nhiên đọc mấy bài báo
thiệt lạ. Các tỉ phú Việt Nam trong nước gần đây đã
biết học theo người Tàu dùng các loại thần dược gì đó từ
thai nhi ngâm rượu đến những động vật khó ngờ nhất hoặc
mua gỗ đàn hương, ngọc am về làm giường nằm, ghế ngồi để
ngày đêm ngửi lấy mùi hương của chúng như một kiểu linh
khí giúp sống lâu. Thế đã hết đâu, họ còn kín đáo chuẩn
bị hậu sự cho mình
sau
này bằng cách cho người xây lăng mộ với cả kỹ thuật cổ
truyền lẫn hiện đại để xác họ mai sau được trường tại tề
thiên. Hồn đi xa mà xác vẫn còn đó thiên thu như một
cách nấn ná với đời thì cũng đỡ tủi. Người da trắng
ngoài này thì văn minh hơn, ngoài chuyện tới lui bác sĩ
theo định kỳ, ăn uống theo công thức, còn trù bị cho mấy
kiểu hậu sự rất hiện đại: Cho đông lạnh thi hài để mai
kia được hồi sinh, hoặc cao siêu hơn một chút là dặn
thân nhân lấy tro hoả táng của mình gửi vào vũ trụ. Một
công ty Mỹ ở Houston cho biết giá cả mỗi vụ gửi tro như
vậy tốn đến hàng chục ngàn Mỹ Kim. Đại khái, tùy theo
trình độ văn hoá, sở thích cùng khả năng tiền bạc mà
mỗi người có một cách sợ chết và ham sống khác nhau. Mới
đây, danh ca Michael Jackson đã tìm đến bác sĩ Gunther
von Hagens lừng danh thế giới để mong được trường xuân
bằng một đề nghị thật độc đáo: Ông bác sĩ muốn thay gì
trong người chàng cũng được, nhựa dẻo hay kim loại đều
OK, miễn là thay thế được mấy món phù du trong hình hài
giả tạm này để mươi năm sau chàng còn có thể tiếp tục
tung tăng nơi miền dương thế.
Chẵng hiểu sao tôi cứ ngờ rằng mấy nhà
cầm quyền độc tài trên thế giới thường có những tham
muốn quái gỡ chỉ vì sau khi có quyền lực và tiền bạc
trong tay thì bắt đầu sợ chết hơn. Có điều là vốn sống
tâm linh nghèo quá, họ chỉ có một hai cách sợ chết vừa
trẻ con vừa lố bịch. Không biết phải làm sao trước cái
chết đang lù lù đến gần từng bữa, họ điên cuồng với ước
mơ trường thọ hoặc dốc hết mọi thứ cho con cháu như một
cách đầu tư cho cái TÔI gián tiếp của mình. Mình có đi
thì một phần máu me của mình vẫn còn gửi lại trần gian
này. Thế là con họ bằng trời, dân tha hồ khổ. Nếu họ nói
làm vậy chỉ vì thương con thì rõ ràng họ đã quên hay
không biết câu nói này của Thiệu Khang Tiết (người Tàu,
đời Tống): Nhi tôn tự hữu nhi tôn phúc, mạc dữ nhi tôn
tác mã ngưu (con cháu có phúc hoạ riêng của họ, đừng vì
con cháu mà làm thân trâu ngựa bất kể thiên hạ). Tôi để
ý thấy rằng nếu không có được một lòng lành bẩm sinh,thì
người ta phải nhờ đến cái văn hoá mà mình hấp thụ để
sống đàng hoàng, ước mơ đàng hoàng và có sợ chết cũng
một cách đàng hoàng. Văn hoá Tây phương bao gồm cả tâm
thức tôn giáo lẫn chính trị (Cộng Sản chẵng hạn) thường
có vẻ bất lực trong việc xây dựng một nhân sinh quan
lành mạnh. Xin gẩm lại mà xem, thường chỉ có mấy kẻ quái
gỡ nông nổi mới khoái chuyện tẩm ướp cái xác thối của
mình để được làm ma xó trong mấy lăng mộ mà thôi. Nhân
loại ai chẵng ham sống sợ chết, ham sướng sợ khổ nhưng
một khi không có được vốn liếng tâm linh căn bản, người
ta rất dễ thành ra quái vật với những suy nghĩ ích kỷ và
tàn bạo khó ngờ.
Nói lung tung nãy giờ nhưng câu hỏi quan trọng
nhất vẫn còn lơ
lững đó: Làm sao có thể bất tử, chuyện đó có thực không
? Xin thưa ngay, có đến 1001 cách để khiến mình trường
sinh bất tử, thọ ngang nhật nguyệt. Có điều là tùy theo
căn cơ của bản thân mà mỗi người có được bất tử hay
không và bất tử theo kiểu nào. Nói theo kinh Phật, cứ
sống với phiền não thì cũng là một cách sống hoài trong
ba cõi. Trở thành thánh nhân chấm dứt luân hồi cũng là
một con đường bất tử. Lưu phương thiên cổ như hiền thánh
xưa nay cũng là một kiểu bất tử, hay để tiếng xấu muôn
đời như mấy tay bạo chúa cũng là một kiểu bất tử khác.
Ướp xác hay xây đền, dựng bia cũng là một kiểu nấn ná
nhân gian, để lại con đàn cháu đống để nối dõi tông
đường cũng là một kiểu nấn ná, để lại cho đời sau những
công trình hữu ích cũng là một kiểu nấn ná,…Nhưng mấy
chuyện đó cao siêu quá, mới đây có một bản tin văn nghệ
làm tôi suy nghĩ hoài. Nữ diễn viên Natasha Richardson người
Anh vừa qua đời trong lúc học trượt tuyết tại Canada
ngày 17 tháng 3 vừa qua. Cô đi đã mấy hôm rồi, mà thiên
hạ vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô chết trẻ, mới 45 tuổi, và
ra đi ngay giữa lúc có trong tay tất cả những thứ tốt
đẹp nhất: Nhan sắc, tiếng tăm, tiền bạc, tình yêu, con
cái. Cô xuất thân từ một gia đình xuất sắc (mẹ cô từng
đoạt giải Oscar), chồng cô hiện là một đạo diễn tiếng
tăm và cô có hai cậu con trai đẹp như thiên thần. Tôi là
thầy tu nên quan tâm đến một thứ khác. Cô diễn viên đã
để lại di nguyện là hiến nội tạng cho bất cứ ai cần đến.
Và lập tức tâm nguyện đó của cô đã được thực hiện: Một
cô bé 7 tuổi tên Morgan McCracken đang thập tử nhất sinh
đã được cứu sống bằng phần cơ thể hiến tặng của Natasha
Richardson. Cô diễn viên đã vĩnh viễn ra đi, nhưng cô
hiện vẫn tồn tại qua một hình hài khác: Trên người cô bé
7 tuổi kia và trong tim mọi người….
Descarte thì phải, từng bảo tôi suy tư tức là
tôi tồn tại. Tôi ở đây lại muốn nói câu khác: Tôi được
nhớ đến cũng là tôi đang tồn tại. Lão Trang đã là người
hai ngàn năm trước, nay ta vẫn có thể nhìn thấy họ sừng
sững trong từng trang Nam Hoa hay Đạo Đức Kinh. Ai đọc
Tứ Thư Ngũ Kinh mà lại không thấy thầy Khổng đang ngồi
trước mặt dù ông cứ một mực cho rằng mình chỉ thuật nhi
bất tác. Chùa Từ Ân, tháp Đại Nhạn bên Tàu có thể sụp đổ
hư hao nhưng dầu đến muôn sau ai người nghiên cứu kinh
Phật chữ Hán lại có thể quên được ngài Huyền Trang. Thay
vì cảm thấy an lòng hay thích thú với những kiểu chuẩn
bị hậu sự thuần túy vật chất, sao ta lại không thử làm
quen với một kiểu hạnh phúc khác lâu bền và hữu ích hơn.
Chẵng hạn để lại cho người sau một đóng góp nào đó và
thời gian bất tử của mình sẽ tùy thuộc vào giá trị của
thứ mình để lại. Trộm nghĩ trong lòng mấy
người
mù trên thế giới hôm nay, khó có một thần tượng nào vĩ
đại hơn Louis Braille và Charles Barbier, những người đã
tạo ra loại chữ Braille có thể đọc bằng tay. Hãy học
cách hạnh phúc qua niềm vui mình tạo ra cho kẻ khác. Nó
càng được nhân rộng, sự hiện hữu của ta trên đời này
càng rõ ràng hơn. Từ đó, trăm năm không phải là giới hạn
sau cùng cho sự hiện hữu của một con người. Chuyện đời
nhiều khi cũng huyền nhiệm lắm thay !
Megahut đầu hạ 2009
TOẠI
KHANH