Người
Về
Phạm Thiên Thư
Source; Đạo Tâm
Tìm Người như Chúa Hoa,
Nơi đỉnh rừng ngọn nước.
Tên Người như hương ướp,
Qua nghìn đời gió bay.
Người về trong mê say,
Là mặt trời tỉnh thức.
Trong than hầm lửa vực,
Người là cơn mưa xanh.
Người là khối tinh anh,
Cả trần gian kết lại.
Người mở ra thời đại,
Hết mê lầm thiên thu.
Trong hang tối sương mù,
Người đèn vàng chỉ lối.
Trong khu rừng cằn cỗi,
Người xanh nụ cười xuân.
Người là đấng Thánh nhân,
Trong thung lũng nước mắt.
Người chỉ con đường tắt,
Dẫn về nguồn chính chân.
Thơ ca tụng hồng ân,
Mực phải là Đông hải.
Một cõi đời hoang dại,
Người dong thuyền nghiã nhân.
Chờ Người đêm Long vân,
Giữa trái tim tịch mặc.
Dòng sông thơ dằng dặc,
Đợi Người về rửa chân.
Last
modified: July 2006 by huynh75042@yahoo.com