Thöa baïn,

Người hành khất năm xưa còn ngồi đó

Nhất Hạnh

 

từ khoáng, từ khí, từ sương

từ tâm linh

từ những giới tử du hành giữa các tinh vân

đi mau bằng ánh sáng

em đã tới đây, đôi mắt xanh tỏa rạng

vô thủy và vô chung đã cùng vạch đường đưa lối em sang

trên đường đi em bảo em đã trải qua muôn triệu kiếp luân hồi sinh diệt

đã từng làm bão lửa trên không

đã từng đem thân đo tuổi núi sông

làm cỏ, làm cây

làm sinh vật đơn tế bào

làm đóa hoa diễm tuyệt

nhưng đôi mắt em nhìn tôi sáng nay

lại chứng minh rằng em chưa bao giờ từng chết

nụ cười kia vẫn mời tôi

tham dự nữa vào trò chơi đã bày ra từ tiền kiếp

trò chơi đi trốn đi tìm

hỡi con sâu xanh sáng nay đang uốn mình đo chồi cây

chồi non đã mọc suốt mùa hè năm ngoái

ai cũng bảo em chỉ mới sinh ra trong mùa xuân năm nay

thực ra người đã có mặt từ hồi nào

sao mãi tới phút này mới chịu hiện nguyên hình đem theo nụ cười trầm lặng

sâu ơi, mỗi hơi thở của tôi làm tuôn ra hàng vạn tinh cầu

cái rất lớn kia, ai hay, lại không ngoài cái thân em rất nhỏ

ở mỗi chấm trên thân em đã thiết lập muôn ngàn cõi Phật

va` mỗi cái đo của em cần đến thời gian từ vô thuỷ đến vô chung

người hành khất năm xưa vẫn còn trên Linh Thứu Sơn

thản nhiên ngồi nhìn mặt trời huy hoàng đang lặn

Gotama ! ô hay, ai bảo rằng Ưu Bát Đa La triệu năm mới có một lần nở

tiếng hải triều kia có chiếc tai nào chịu lắng

mà không nghe...