Em hãy cười lên cho mộng đẹp
để tâm tình nghe lại sắc ngày xưa
từ phương xa, gió thả sợi tơ vàng
vẽ áo khoác ửng hoàng trăm năm cũ
ta nằm ngủ, võng đời viễn xứ
gối mộng đầu say dựa cõi tâm kinh
từng trang xưa, bụi trần xoá dấu
ôm lòng từ, khoác áo nhẫn làm thơ
ta viết lại lòng thành ngày đó
gom mười phương bỏ chỗ vô tình
màu áo mặc nhân lên từ vạn thưở
bước chân đời, nghe gió thoảng thơm ngoan .....
tháng 1 năm 2010.