Ngũ
uẩn giai không theo kinh Bát-nhã
Thích Thông Trí
TS Pháp
Luân 22
TSPL_22 tháng 12 năm Ất Dậu
HỎI:
Hằng ngày, con thuờng tụng Bát-nhã
Tâm kinh sau mỗi thời kinh. Trong kinh có câu
“…hành thâm Bát-nhã
Ba-la-mật-đa thời chiếu kiến ngũ uẩn
giai không độ nhứt thiết khổ
ách…” Nếu đúng như thế
thì chúng ta ngày nay phải quán chiếu
“ngũ uẩn giai không” như thế nào
để có thể đồng hành với
Bồ-tát Quán Tự Tại?(PT Túy
Phượng-243 Lý Tự Trọng Q.I, TP. HCM).
ĐÁP:
Mỗi con người là một hợp thể năm
uẩn. Khái niệm về hai phần vật chất
và tinh thần có từ sự phân tích
qua năm uẩn này. Tuy nhiên, dưới nhận
thức giữa bậc Thánh và phàm phu
chúng sanh về năm uẩn đều có sự
khác nhau. Bồ-tát thì nhận thức
được bản chất, tức tánh thể của
nó, nên lòng thong dong vô ngại không
còn chấp thủ. Đối với phàm phu
chúng sanh chỉ nhận thức năm uẩn trên
ảnh tượng, ảo giác, do đó
vướng chấp khổ đau.
Ở
đây, chúng tôi chỉ đề cập
đến quan điểm “ngũ uẩn giai
không” trong kinh Bát-nhã để có
nhận thức đúng trong quá trình
quán chiếu tu tập.
Thật ra,
danh từ ngũ uẩn là một thuật ngữ
Phật học, được viết theo dạng
Hán cổ. Ngũ uẩn (Pañcaskandha) tức
còn gọi là năm thủ uẩn (Pañca
upādāna skandha). Năm thủ uẩn gồm có:
Sắc uẩn (rūpaskandha)-yếu tố sinh vật
lý; Thọ uẩn (vedanāskandha) – yếu tố
cảm giác; Tưởng uẩn (saṃjñāskandha)
- yếu tố tri giác; hành uẩn (saṃskāraskandha)
-yếu tố tâm lý hoạt động; Thức
uẩn (vijñānaskandha) – yếu tố nhận
thức phân biệt.
Dưới
lăng kính kinh Bát-nhã, năm thủ uẩn
đều là “không”, vì chúng do
duyên sanh, giả hợp mà có. Sắc tức
chỉ cho bốn đại (chất rắn, chất
lỏng, chất khí, chất nhiệt) cấu tạo
phần cơ thể sinh, vật lý. Riêng bốn
yếu tố (cảm giác, tri giác, tâm lý
hoạt động và nhận thức) còn
lại cấu tạo về phần tâm lý. Khi
năm uẩn này đủ duyên hợp lại
tức hình thành một con người bình
thường như mọi chúng ta.
Hơn
nữa, theo khảo sát của các nhà
Phật học, bốn đại hiện hữu từ
sự giả hợp, còn thọ, tưởng,
hành, thức đều do vọng niệm sanh ra.
Đã do vọng niệm giả hợp, tức
tồn tại như huyễn hóa, tất cả
đều là duyên sanh vốn không có
tánh chơn thật. Vì cái thể của
nó là không, nên kinh Bát-nhã cho
rằng ngũ uẩn giai không.
Đặc
biệt, đối với hàng Bồ-tát vì
nhận thức được “Đương
thể của năm uẩn tức không”, nên
đời sống của các Ngài không
còn trú chấp về tự ngã (cái
tôi). Thế nên kinh Bát-nhã dạy
rằng: “Bồ-tát Quán Tự Tại khi
hành sâu pháp Bát-nhã Ba-la-mật-đa
thấy năm uẩn là không, liền vượt
qua mọi khổ ách”.
Trong khi đó, chúng sanh phàm phu do vô minh
che mờ nên thấy năm thủ uẩn có
tự tánh, có chủ thể tồn tại,
nên trú chấp và bám víu bằng
mọi cách. Còn trú chấp tức phải
bị cảm thọ khổ đau và nghiệp chi
phối.
Dĩ
nhiên, khi con người còn chấp thủ
quá sâu nặng, do đó, họ có
thể vì cái tôi mà bảo vệ
đến cùng. Họ luôn hành động
theo nghiệp ác thì làm sao tránh khỏi những
sự thọ báo khổ đau đời này
và đời sau. Từ đó, người
học Phật thấy rằng, muốn giải thoát
khổ đau, một mặt phải tu tập quán
chiếu, tăng cường phát huy tuệ giác
Bát-nhã để thấy năm thủ uẩn
đúng với sự thật; mặt khác
phải phát Bồ-đề tâm, hành
Bồ-tát đạo để tâm bao la vô
lượng như các vị Bồ-tát và
các đức Phật. Vì giá trị tu
tập của Phật giáo chính là sự
thực tập, sự thể nghiệm và đạt
được đời sống hạnh phúc, an
lạc ngay trong hiện tại.
Vì vậy, “Ngũ
uẩn giai không” dù tự thân nó
là một mệnh đề nhưng chẳng phải
là một mệnh đề triết lý suông
mà chính là sự tuyên bố từ
sự chứng nghiệm của Bồ-tát Quán
Tự Tại. Đó là con đường tu
tập,
nhận thấy năm thủ
uẩn không có chủ thể, tự tánh
độc lập để vượt lên mọi
chấp thủ phàm tình. Người nào
thấy được thân năm uẩn là duyên
sanh, là giả hợp, là tự tánh
không, tức thấy đúng sự thật.
Nhân tu đã chơn thật tức sẽ
thành tựu sự giác ngộ và giải
thoát tuyệt đối.
Ngày
nay, cuộc sống xô bồ, phức tạp, con
người càng cố chấp, định kiến,
ích kỷ, khủng hoảng. Gần như tất
cả những nhu cầu, những đòi hỏi
để thỏa mãn tính dục vọng
đều phục vụ cho ý thức về sự
chấp thủ thân ngũ uẩn tức cái
tôi. Và kết quả lúc nào cũng
thấy thân tâm lo âu, phiền muộn bức
bách chi phối.
Là
người con Phật, để vượt qua những
nỗi khổ này, không cách nào khác
là chúng ta phải quán chiếu tu tập,
phải có được nhận thức như
Bồ-tát Quán Tự Tại khi thấy về
sự thật của năm uẩn là không.
Điều này phải quán chiếu lâu
dài để từng bước tẩy sạch
những chủng tử mê lầm, điên
đảo của nhiều đời mà chúng ta
đã huân tập. Trong ý hướng mong
cầu giải thoát ngay hiện tại, chắc
chắn hành giả sẽ đạt được
tuệ giác Bát-nhã và quán chiếu
thông suốt về “ngũ uẩn giai
không” ngay trên lộ trình tu tập.