Ngày 20.7.2009
Thân gửi các con của thầy ở Bát Nhã, Từ Hiếu, và khắp nơi,
Thầy
đang ngồi ở thất Ngồi Yên, xóm Thượng, Làng Mai, viết cho các
con. Khoá tu mùa Hè ở Mai Thôn rất vui và rất thanh tịnh. Tuy có
khó khăn kinh tế trên thế giới, nhưng số người về Làng tu tập
trong bốn tuần lễ cũng rất đông, và có thể đông hơn mọi năm. Trẻ
em đông đã đành, mà các em thiếu niên (teenagers) từ 12 đến 17
cũng đông lắm. Số lượng những người thanh niên (young adults) từ
18 đến 25 cũng khá đông, và từng lứa tuổi được sinh hoạt chung,
pháp đàm chung và ăn cơm chiều chung để có cơ hội trao đổi kinh
nghiệm tu học và xây dựng tình bằng hữu. Phong trào Wake Up (Tỉnh
Dậy Đi Thôi, Các Bạn Trẻ) cho người trẻ Tây phương đang đi lên
một cách mau chóng.
Các con có thấy cái áo thun Wake Up chưa? Có rất nhiều em đã về
Làng đều đều mỗi năm, đã quen với nếp sống và thực tập ở Làng
cho nên đã giúp được rất nhiều cho những em mới được tới lần đầu.
Sáng hôm 16.7.09, sư chú Pháp Triển đã bày bán tại xóm Mới lần
đầu tiên những chiếc đồng hồ đeo tay có dấu hiệu giây phút hiện
tại. Đồng hồ này đã được thầy và các vị xuất gia trẻ ở xóm
Thượng vẽ kiểu (design), có nét chữ của thầy: It’s now. Đưa đồng
hồ lên xem thì bất cứ lúc nào đồng hồ cũng cho mình biết đây là
giây phút hiện tại. Có đồng hồ kiểu nam giới và đồng hồ kiểu nữ
giới. Chỉ nội trong ngày hôm ấy, đã có 150 người tới quán sách
để thỉnh đồng hồ đeo tay. Có một thiền sinh tắc lưỡi nói: “Đây
thật là một ý tưởng tuyệt vời (This is really a brilliant
idea).” Ta có thể gọi đồng hồ này là đồng hồ giây phút hiện tại.
Sư chú Pháp Triển là một trong hai người xuất gia trẻ giúp thầy
thiết kế cho chiếc đồng hồ này. Vị xuất gia trẻ thứ hai giúp
thầy là thầy Pháp Chiếu, cũng còn rất trẻ, cuối năm nay sẽ được
truyền đăng làm giáo thọ! Chiếc đồng hồ đeo tay It’s now này
được sản xuất tại Hoa Kỳ.
Tuần thứ ba của khoá tu mùa Hè có tới trên 800 thiền sinh, đại
diện khoảng 50 quốc gia trên thế giới. Kể cả chúng thường trú,
thì hiện thời dân chúng bốn xóm lên tới trên một ngàn người. Vậy
mà không khí rất thanh tịnh, êm ả. Mọi người có rất nhiều hạnh
phúc khi đi thiền lên đồi xóm Mới, vào rừng xóm Hạ, hoặc ngồi
thiền dưới những bóng cây sồi của lưng đồi xóm Thượng nhìn về
phía chùa Sơn Hạ. Tịnh độ không còn là một ý niệm nữa mà đã trở
thành một thực tại trong những giờ thiền đi và thiền ngồi ấy.
Trẻ em cũng như người lớn đều có khả năng an trú trong giây phút
hiện tại. Ngày hôm qua trong khi nói pháp thoại thầy thấy được
cảnh tượng một bà mẹ vừa nghe pháp vừa cho con bú, hai mẹ con
đều đang có hạnh phúc rõ ràng. Trong truyền thống Á Đông, sự
kiện vừa nghe pháp vừa vạch áo cho con bú có thể là chưa được
chấp nhận, bởi vì có người sẽ nghĩ rằng như thế thì chưa tỏ bày
sự tôn kính đúng mức đối với chính pháp. Nhưng thầy nghĩ rằng
đây là môi trường của Phật Học Ứng Dụng, và đứa trẻ trong khi bú
sữa mẹ để có thức ăn bổ dưỡng cho cơ thể nó đồng thời cũng hưởng
được không khí thanh tịnh an lạc của pháp đường như một thức ăn
tinh thần. Thầy thấy hình ảnh ấy rất đẹp. Không biết vị phụ
trách thu hình có cơ hội thu lại được hình ảnh ấy hay không?
Trong suốt bốn tuần lễ, các vị xuất sĩ và cư sĩ thuộc chúng
thường trú tuy phải để nhiều thì giờ và tâm lực để chăm sóc và
hướng dẫn tu tập cho thiền sinh, nhưng ai cũng cảm thấy hạnh
phúc vì cái hạnh phúc của thiền sinh. Sự tu tập chuyển hóa và
niềm vui của thiền sinh chính là chất liệu nuôi dưỡng hạnh phúc
cho chúng thường trú. Có cơ hội tạo hạnh phúc cho người, đó là
mong muốn của những người tu, và thầy trò chúng ta đang có cơ
hội ấy ở Mai Thôn, ở Lộc Uyển, ở Bích Nham và ở các nơi khác.
Thầy thấy rất rõ là trong tương lai ở tại mỗi quốc gia phải có
nhiều trung tâm tu tập như Làng Mai mới đủ cung cấp cho nhu yếu
tu tập càng ngày càng lớn lên của dân chúng. Tại nhiều nước như
Úc và Hà Lan, đạo Bụt đang lớn mạnh một cách rất mau chóng. Các
vị giáo thọ mà chúng ta đang đào tạo sẽ có trách nhiệm thiết lập
những trung tâm tu tập như thế trong tương lai ở khắp mọi nơi.
Mục đích của chúng ta không phải là truyền giáo, không phải là
đi tìm thêm tín đồ cho đạo Bụt; mục đích của chúng ta là tạo
dựng những môi trường tu học để mọi người có cơ hội tới thực tập
chuyển hóa khổ đau và học hỏi cách sống làm sao cho có thêm
nhiều hạnh phúc. Chúng ta không bao giờ mong muốn thiền sinh từ
bỏ gốc rễ văn hóa và tâm linh của họ, trái lại chúng ta luôn
luôn khuyến khích họ trở về khai thông suối nguồn của những
truyền thống ấy.
Chúng ta đã học hỏi được rất nhiều từ những gì đã xảy ra cho tu
viện Bát Nhã trong những tháng vừa qua. Trong những tuần qua
thầy đã nhận được rất nhiều lá thư của các con của thầy viết từ
tu viện Bát Nhã. Các con kể thầy nghe đủ thứ chuyện, nhưng không
có lá thư nào của các con mà không có câu: “Thầy ơi, thầy đừng
có lo cho các con nghe thầy.” Câu nói ấy của các con có nghĩa:
Thầy ơi, các con đang không lo cho chính các con, mà các con chỉ
sợ thầy đang lo cho các con thôi. Nếu thầy lo thì thầy sẽ bệnh
và như vậy thì hỏng hết. Và vì vậy thầy đã nhắn với các con:
Thầy không đang lo lắng cho các con đâu, các con đừng lo lắng
cho thầy. Đừng có “lo qua lo lại.” Mỗi bên chỉ cần hành xử cho
hay về phía mình, như vậy là đủ rồi! Thông điệp như thế là đã rõ
ràng chưa, hả các con? Thầy không lo lắng cho các con, nhưng
điều đó không có nghĩa là thầy không lưu tâm. Thầy lưu tâm đến
các con từng ngày, từng giờ, từng phút. Sở dĩ thầy không lo lắng
vì thầy có niềm tin nơi các con. Thầy có niềm tin rằng các con
có thể hành xử được như chánh pháp trong những hoàn cảnh thách
thức và khó khăn. Và các con đã chứng tỏ làm được điều ấy. Và
cũng do đó niềm tin của thầy nơi các con đã được tăng trưởng một
cách mau chóng. Điều này đem lại nhiều hạnh phúc vừa cả cho thầy
vừa cả cho các con.
Ngày xưa Sư Ông của các con, tổ Thanh Quý, không bao giờ nói với
thầy rằng Sư Ông thương thầy và có niềm tin nơi thầy. Cái cách
của các bậc tiền bối của chúng ta ngày xưa là như thế. Thương mà
nói ra thì có cảm tưởng tình thương ấy mất bớt đi một chút gì
linh thiêng. Nhưng thầy cảm nhận được tình thương ấy và niềm tin
cậy ấy nơi Sư Ông. Và thầy có rất nhiều hạnh phúc. Không hạnh
phúc nào lớn hơn cho một người đệ tử, khi người đệ tử ấy biết
mình đang được thầy mình thương yêu và tin cậy. Suốt một đời tu
của thầy, thầy được nuôi dưỡng bằng tình thương và lòng tin cậy
thầm lặng đó của Sư Ông. Và thầy nghĩ rằng Sư Ông cũng có rất
nhiều hạnh phúc khi Sư Ông có những người đệ tử mà Sư Ông có thể
đặt hết tình thương và lòng tin cậy của mình vào. Thầy là một
người có hạnh phúc lớn, vì thầy có niềm tin nơi các con.
Tin vào các con tức là tin vào tương lai. Giả sử mình không tin
vào tương lai thì mình có thể sống hạnh phúc được hay không?
Thầy
tin là các con có đủ khả năng hiểu, thương và hành xử bất bạo
động. Bất cứ trong hoàn cảnh khó khăn nào mà mình giữ được cái
nhìn từ bi, và hành xử theo lòng từ ái thì mình sẽ được năng
lượng lành che chở, đó là năng lượng của Tam Bảo. Không có sự
che chở nào vững chãi và an toàn bằng năng lượng của Tam Bảo,
của trí tuệ và từ bi. Cái ngày mà thầy nghe tin họ xông vào cư
xá Rừng Phương Bối, quăng liệng đồ đạc và xô ngã những người họ
gặp và đi lên lầu ba nơi các con đang ngồi thiền và trì niệm
danh hiệu Quan Thế Âm trong tư thế bất động, không hề tìm cách
chống trả và phản ứng, là thầy biết các con đã làm được như thầy
trông đợi, và không có lý do gì nữa để cho thầy phải lo lắng cho
các con.
Thầy không lo lắng cho các con, nhưng rất nhiều người đã lo lắng
cho các con, trong nước cũng như ngoài nước, người đồng bào cũng
như người nước ngoài, Phật tử cũng như không phải Phật tử. Ba mẹ
và gia đình các con lo lắng cho các con đã đành, mà bốn chúng,
có trách nhiệm hay không có trách nhiệm trong cơ cấu Giáo Hội
cũng lo lắng cho các con. Các sư anh, sư chị và sư em của các
con ở mọi đạo tràng trong nước và ngoài nước cũng đều lo lắng
cho các con. Và cũng như các con, mọi người cũng đồng thời lo
lắng cho thầy. Họ lo rằng thầy đang lo. Mà nếu thầy lo nhiều thì
thầy sẽ bệnh. Cứ nói ngay tại đạo tràng Mai Thôn. Các sư anh và
sư chị của các con đều nghĩ rằng thầy đang lo lắng rất nhiều cho
các con, nhất là trong những ngày dầu sôi lửa bỏng nhất. Những
ngày như thế thầy hay ngồi thiền hoặc đi thiền để gửi thêm năng
lượng cho các con. Và cũng vào một trong những ngày dầu sôi lửa
bỏng nhất ở Bát Nhã thì tất cả các vị xuất gia bốn xóm đã trở về
nội viện Phương Khê để dự ngày xuất sĩ. Thấy thầy ngồi bên bờ
suối Phương Khê, nét mặt tươi tỉnh, không tỏ vẻ lo lắng gì, họ
rất ngạc nhiên và mừng rỡ. Thì ra là mọi người vừa lo cho các
con, vừa lo cho thầy. Tội nghiệp quá. Thầy nghe thuật lại vào
khuya hôm ấy có mưa giông rất lớn ở Bát Nhã. Ai cũng mừng. Mưa
to gió lớn như thế thì người ta không có cơ hội tới hành hung
các con được. Mưa to như thế thì ít nhất các con cũng hứng được
một ít nước mưa để cầm cự qua ngày. Có một vị thân hữu kể lại
cho thầy nghe là vào một trong những ngày dầu sôi lửa bỏng như
thế, điện thoại về Bát Nhã vị ấy đã được nghe tiếng cười của các
thầy, các sư chú và các sư cô, điều đó làm cho vị thân hữu này
rất yên tâm. Thầy nghĩ rằng nếu không có tình huynh đệ, nếu
không biết hướng đi và cách hành xử trong những trường hợp khó
khăn, nếu không có niềm tin vào con đường của tình thương thì
không thể nào duy trì được niềm vui sống và tiếng cười ấy.
Những
khó khăn xảy ra cho Bát Nhã không những đã làm lớn lên đức tin
của thầy nơi các con mà cũng đã mở mắt được cho biết bao nhiêu
người. Sự Thật nhờ những khó khăn ấy mà được bung ra từ từ. Lâu
nay, người ta cứ muốn nói rằng chuyện Bát Nhã là một chuyện nhỏ
nhen xảy ra trong nội bộ của một ngôi chùa, không đáng để thông
tin, không đáng để người trong nước và ngoài nước lưu tâm đến.
Hơn ai hết, trong chúng ta ai cũng biết ngay là tự lúc đầu đây
không phải là một vụ tranh chấp chùa viện nội bộ, mà là hậu quả
của một giả tưởng: họ nói sự có mặt của Bát Nhã có thể là một đe
dọa cho an ninh quốc gia, vì những người tu ở Bát Nhã, tức là
các con, là những người có ý hướng làm chính trị. Đài truyền
hình Lâm Đồng đã chẳng hai lần gợi ý ấy hay sao? Có một nhân sĩ
điện thoại tới hỏi thăm, tìm cách giúp đỡ Bát Nhã, đã được trả
lời: Đây là vấn đề an ninh quốc gia, ông không nên động tới.
Nhưng những diễn tiến của sự việc Bát Nhã đã chứng minh rằng
những vẽ vời ấy hoàn toàn sai với sự thật. Giả tưởng như thế,
đặt điều như thế thì cũng như trong kinh nói vẽ một bức tranh
trên hư không, không có khung vải, không có nền giấy, không bao
giờ có thể vẽ thành được! Bây giờ đây thì trong nước và ngoài
nước ai cũng thấy được điều đó, nghĩa là các thầy, các sư chú,
các sư cô và các vị tập sự ở Bát Nhã chỉ làm có một việc: tu học
thuần túy và hướng dẫn người khác tu học với mình. Mục đích của
người tu là tu tập để tự mình chuyển hóa và giúp phục hồi những
giá trị đạo đức và văn hóa đã và đang bị từ từ phá sản, để giúp
ngăn chặn những tệ nạn xã hội đang lan tràn, như bạo hành, ma
túy, đĩ điếm, tự tử, gia đình tan vỡ, tham nhũng và lạm dụng
quyền hành, và đồng thời giúp cho người trong xã hội có một
hướng đi tâm linh lành mạnh. Sau những bão táp đã xảy ra, ai
cũng thấy được các con là những người chân tu, tuy tuổi còn trẻ
nhưng chí nguyện độ đời rất lớn, và niềm tin của các con nơi nền
đạo đức dân tộc không thể nào lay chuyển được. Các con đã tới
Bát Nhã không phải để tìm cầu danh lợi, địa vị, tài sản, đất đai,
mà để tìm cầu một lý tưởng, lý tưởng tu tập để độ đời. Một số
người sau khi bị xách động đã tới Bát Nhã để đe dọa và xua đuổi
các con, nhưng nhờ cách hành xử hòa ái và bất bạo động của các
con, họ đã nhận ra được rằng các con là những người chân tu,
thấy rằng các con là con, là em, là đồng đạo của họ cho nên họ
đã khóc và đã bỏ về. Các con có nhớ những buổi tuần hành người
ta tổ chức để xua đuổi các con, khi nghe tiếng trì tụng Nam Mô
Bồ Tát Quan Thế Âm, nhiều người trong đoàn của họ đã chắp tay
lại hướng lên từng lầu của cư xá Mây Đầu Núi, Bếp Lửa Hồng và
Rừng Phương Bối và sau đó đã bỏ về, không tham dự các cuộc tuần
hành ấy nữa hay không? Chính cách hành xử hòa ái và bất bạo động
của các con đã giúp họ thấy được là họ đã nghe những điều thất
thiệt, và hình ảnh các con trước mặt họ quả thật là hình ảnh của
người trẻ chân tu. Thầy tin rằng có rất nhiều vị sĩ quan công an
và nhân viên công an sau nhiều tháng nhiều ngày tiếp xúc với các
con qua những buổi xét hỏi giấy tờ, hộ khẩu và qua những lần
chứng kiến đe dọa khiêu khích và chửi mắng được liên tiếp tổ
chức ở Bát Nhã cũng đã thấy được rằng các con là những người
chân tu, những người hoàn toàn không tha thiết gì đến vấn đề
chính trị. Chắc chắn là đã có những vị công an về nhà và khóc
một mình trong đêm tối, không hiểu tại sao mình phải đi làm
những việc mà thực sự mình không muốn làm, và đặt câu hỏi tại
sao sự có mặt an hòa của những người tu như thế mà lại có nguy
hại cho nền an ninh quốc gia như người ta đã nói với họ?
Chắc
chắn Thượng Tọa Đức Nghi cũng biết rất rõ rằng các con là những
người xuất gia chân tu, hành trì giới luật và uy nghi vững chãi.
Thầy Đức Nghi cũng có những nỗi khổ tâm của thầy, một mặt muốn
thấy những ước vọng riêng của mình và những hứa hẹn của người ta
với mình trở nên sự thật, một mặt lại cảm thấy khổ đau ray rứt
vì phải hành xử không dễ thương với những người huynh đệ trong
đạo của mình. Thầy nghe nói rằng không đêm nào mà thầy Đức Nghi
không khóc. Tội nghiệp lắm. Sư phụ Đức Nghi đã nhiều lần nói với
các sư anh của các con là sư phụ bị áp lực rất nặng từ bên ngoài.
Các vị đệ tử của sư phụ Đức Nghi cũng biết rằng các con là những
người hành trì giới luật và uy nghi vững chãi, rằng các con chỉ
muốn được tu chứ không hề muốn làm chính trị hoặc chiếm dụng tài
sản của ai, nhưng một khi đã lỡ bị guồng máy cuốn đi, các vị ấy
đã không thể nào dừng lại được. Các thầy Đồng cũng có những nỗi
khổ tâm của họ, chắc chắn quý vị ấy ngủ cũng không ngon mà ăn
cũng không ngon. Thầy nghe nói rằng các con luôn luôn đối xử với
các thầy Đồng rất lễ phép, không hề chê bai và trách móc, mỗi
khi gặp đều chắp tay búp sen, thầy rất mừng. Pháp môn căn bản
của mình là đừng để tan vỡ tình huynh đệ và phải chuẩn bị để một
ngày mai có thể có sự hàn gắn dễ dàng.
Chân tu không phải chỉ là sự thực tập giới luật và uy nghi trên
phương diện hình thức. Nếu không biết quán chiếu, nếu không có
những pháp môn tu tập hữu hiệu thì không xử lý được những năng
lượng bạo động, sợ hãi, hèn nhát và hận thù trong ta, và khi
những năng lượng ấy làm chủ thân tâm thì ta không thể giả bộ
trầm tĩnh và bất bạo động được. Thầy đã nghe câu chuyện một sư
em trai mới tu chưa được một năm, có học về nghề võ, và năm
ngoái vào ngày xảy ra vụ một số thanh niên tới nhà Tâm Ban Đầu
khiêng liệng giường chiếu và vật liệu ra ngoài một cách thách
thức, đã chịu không nỗi cảnh tượng khiêu khích bạo động kia. Sư
chú đang cầm máy quay phim để ghi lại sự việc đang xảy ra thì đã
bị một người trong đám thanh niên kia cầm gậy đánh lén từ phía
sau lưng và nếu không tránh kịp chắc đã bị vỡ đầu. Sư chú đã lên
thưa với vị y chỉ sư: “Xin phép thầy cho con thôi tu. Con không
chịu nỗi nữa. Con chỉ cần 15 phút là có thể đánh ngã được tất cả
bọn côn đồ ấy. Rồi sau đó nếu cần đi ở tù sáu tháng hay một năm
con sẽ đi ở tù. Và ở tù xong, con sẽ đi tu trở lại.” Vị y chỉ sư
kia là một vị giáo thọ trẻ, tuổi chưa đến 30, đã nói với sư em
của mình: “Này em, đừng gọi những người trẻ kia là bọn côn đồ.
Họ cũng là những thanh niên như em, nhưng vì bị thông tin sai
lạc nên đang hành xử như thế. Họ nghĩ rằng chúng ta là một bọn
côn đồ đã tới đây để chiếm dụng nhà cửa và đất đai. Họ là nạn
nhân của những thông tin sai lạc, họ cần được giúp đỡ hơn là bị
trừng phạt. Họ không phải là kẻ thù của em đâu. Kẻ thù của em là
cơn giận đang chiếm cứ em. Em hãy ngồi xuống đây và bắt đầu thở
những hơi thở thật sâu, thật dài, ôm lấy cái giận trong em, nhìn
sâu vào bản chất của nó. Nếu em điều phục được cơn giận trong em,
nếu em làm phát khởi được cái hiểu và cái thương, em sẽ trở
thành tươi mát và trong tương lai em có thể giúp cho nhóm người
ấy thấy được rằng những thông tin mà người ta đem tới cho họ là
những thông tin sai lạc và họ sẽ không còn hành xử như họ đang
hành xử. Bụt đã làm như thế, thầy đã làm như thế và bây giờ em
cũng phải làm như thế. Ngồi xuống, ngồi xuống ngay đây và thực
tập đi em.” Sư chú đã ngồi xuống thực tập. Những hơi thở đầu lớn
như bò rống, rất nặng nề khó khăn, nhưng từ từ sư chú đã dịu
xuống và cuối cùng sư chú đã điều phục được tâm của mình. Sau đó
mấy hôm sư chú đã nói: “Hú hồn. Nếu hôm ấy con không thực tập,
nếu hôm ấy con đã sử dụng bạo động để đáp lại bạo động thì con
đã làm hư hoại tấm gương sáng của Bụt và của Thầy, bởi vì Bụt và
Thầy không bao giờ hành xử như thế.”
Hiểu, thương và bất bạo động không phải là những đề tài để đàm
luận mà là những bài tập để quán chiếu và thực hành. Có những
người tu đã hai hoặc ba chục năm mà khi gặp những trường hợp bức
xúc và khiêu khích đã không cưỡng lại được cơn giận dữ và sợ hãi
và đã đáp ứng lại bằng những hành xử bạo động. Các con tuy có
người mới tu có ba bốn năm, có người mới tu có sáu tháng mà đã
hành xử được như thế, đó là nhờ các con có pháp môn tu tập cụ
thể: nhận diện, ôm ấp và chuyển hóa được tâm hành bất thiện của
mình. Cho nên vì vậy mà các vị ấy mới nhận ra được rằng các con
là những người chân tu, và pháp môn thực tập của các con không
phải chỉ là “để dành cho kẻ sơ cơ”, hoặc chỉ là “thiền ngoài da”
như một số người ưa phán xét. Đó là những pháp môn mà mình phải
tin tưởng vào một trăm phần trăm, là chân lý tối hậu của đời
mình, trực tiếp do Bụt chỉ dạy trong kinh An Ban Thủ Ý. Thầy
thấy rất nhiều các vị tôn túc có chức vụ hay không có chức vụ
trong Giáo Hội cũng đã thấy được các con là những người tu trẻ
ham tu ham học, đã buông bỏ những ham muốn và lợi danh của cuộc
đời để đi theo con đường của kẻ xuất gia chân chính. Các vị ấy
biết các con là những người có hành trì giới luật và uy nghi
nghiêm túc nên đã hết lòng bảo hộ cho các con, dù khả năng của
liệt vị còn hạn hẹp. Thầy nhớ có lần quý vị đã nói rõ trong văn
thư: Tu viện Bát Nhã là cơ sở trực thuộc của Giáo Hội, ai tu tập
đàng hoàng thì được tiếp tục ở đó, ai phá phách và bạo động thì
phải đi. Có lúc bằng văn thư, quý vị tôn túc cũng đã bảo trợ cho
các con được an cư dưới sự che chở của các Ngài. Và gần đây, quý
vị ấy cũng đã ra lệnh phải chấm dứt những hành vi bạo động, nối
lại điện nước cho các con. Quý vị tôn túc làm như thế là đã
nhiều lắm rồi, các con biết không? Nếu tình trạng không được như
quý ngài mong muốn, đó là vì quyền hạn của các ngài cũng chỉ
được giới hạn tới đó, ngoài ra còn phải có những điều kiện khác
nữa. Nhưng một khi sự thực đã bung ra thì thiện duyên sẽ bắt đầu
được nối kết. Vài ba năm nữa khi thấy sự có mặt của tu viện Bát
Nhã không có một mảy may gì nguy hiểm cho an ninh quốc gia mà
trái lại còn giúp chấn chỉnh và phục hồi được những giá trị đạo
đức, luân lý và văn hoá cho đất nước thì cái ý tưởng kia, cái e
sợ kia, cái nghi ngờ kia sẽ tan biến, và chúng ta sẽ được để yên
để tiếp tục tu học, giúp đời. Những đạo tràng như Mai Thôn, Lộc
Uyển, Bích Nham, Rừng Phong, Trúc Xanh, Sen Búp, Mộc Lan, Vô Ưu
v.v… trên thế giới chỉ góp phần vào sự xây dựng đạo đức và an
sinh xã hội cho các nước Tây Phương, có nguy hại gì đến an ninh
quốc gia của các nước ấy đâu?
Các con có biết rằng bây giờ đây trong nước và trên thế giới ai
cũng đã biết tới Bát Nhã và ý thức được những gì đã xảy ra không?
Ai cũng thấy được cách hành xử bình tĩnh và bất bạo động của các
con, và ai cũng cảm thấy hãnh diện vì các con. Bức hình các con
ngồi yên trong tư thế thiền tọa giữa lúc có bạo động và khiêu
khích, bức hình ấy đã được chuyền đi rộng rãi và được hàng triệu
người xem, như bức hình của Hòa Thượng Quảng Đức năm 1963 không
khác. Chúng ta đang được bao nhiêu người tri kỷ che chở và bảo
hộ. Thầy biết các con của thầy không lo lắng, và các con biết là
thầy cũng không lo lắng. Các con chỉ cần ngồi thật yên bên đó,
cũng như thầy và các anh chị em chỉ cần ngồi thật yên bên này,
thì thế nào sấm cũng lặng, mây cũng tan. Năng lượng im lặng của
chúng ta là năng lượng của hiểu và thương, đây là thứ im lặng
hùng tráng, đây cũng là thứ im lặng sấm sét. Trên hình thức, dù
mai mốt có xảy ra chuyện thầy trò mình mỗi người ở một nơi, thì
chúng ta cũng sẽ luôn luôn còn có nhau. Hạt giống kim cương đã
có trong trái tim của mỗi các con; sau này mỗi các con sẽ trở
thành một Phương Bối, mỗi các con sẽ trở thành một tu viện Bát
Nhã. Sẽ có hàng trăm, hàng ngàn Bát Nhã ở quê nhà và trên thế
giới. Điều này đang từ từ trở nên sự thật, có phải không các
con? Chúng ta là một tăng thân, chúng ta không phải là một cơ sở
vật chất. Để thầy chép xuống đây bài kệ của thiền Sư Tịnh Quang,
một thiền Sư Việt Nam sống vào giữa thế kỷ thứ 12 để các con đọc.
Bài kệ này nói lên được phong độ tự do và hào hùng của Thiền Sư.
Đọc lên mình cảm thấy Thiền Sư cũng nói lên được cảm nghĩ của
chính thầy trò mình:
Trên không manh ngói che
Dưới không đất cắm dùi
Người xách gậy tìm lại
Kẻ mặc áo lạ tới
Khi hành động xúc tiếp
Như rồng nhảy đớp mồi.
Các con nên nhớ “mồi” ở đây tức là trái nguyệt cầu mà những con
rồng trên mái chùa đang đùa giỡn một cách rất tuyệt diệu.
Nguyên văn chữ Hán:
Thượng vô phiến ngỏa già
Hạ vô trác chùy địa
Hoặc dị phục trực nghệ
Hoặc sách trượng nhi chí
Động chuyển xúc xử gian
Như long dược thôn nhỉ.
Thôi đã đến giờ đi nói pháp thoại. Thầy sẽ viết tiếp cho các con
sau.
Thầy của các con
Nhất Hạnh