Nghe Thiền ca
Phạm Duy
( Trích
từ website : Đến từ trái tim )
Ít ai
ngờ rằng vào độ tuổi tráng
niên, năm 46 tuổi, nhạc sĩ Phạm Duy
đã ngồi và tâm định cho
mình… "một cõi" mà mãi
đến khi lão niên, lúc đã 80
tuổi, vào năm 2000, ông mới lấy bản
nhạc này ra "nghêu ngao": "Rồi mai
đây tôi sẽ chết, trên đường
về cõi Niết, tôi sẽ mang theo với
tôi những gì đây…".
Gặp
ông tại một khách sạn giữa Sài
Gòn, chúng tôi hỏi: "Vì sao nhạc
sĩ lại "thiền" lúc còn trẻ
như thế?", ông cười và hồn
nhiên trả lời: "Phạm Duy là vậy
!". Ông nói thêm, thực ra những bài
Thiền ca đã manh nha trong tâm khảm ông
lúc còn rất trẻ…
Sau 10
bài Tâm ca rồi Đạo ca, có thể
nói 10 bài Thiền ca của Phạm Duy là
điểm mốc đánh dấu một chặng
đường sáng tác trong sự nghiệp
âm nhạc của người nhạc sĩ này,
khi ông 'ngộ' ra rằng mọi sự trên
cõi đời, dù là bất toàn hay
viên mãn rồi cũng là hư không.
Chúng
tôi đến thăm nhạc sĩ Phạm Duy vào
một buổi sáng mùa Hạ bình yên.
Ngồi ở tiền sảnh Khách sạn Sài
Gòn Star, được nghe thanh âm ngân nga
vẫn còn rất rất "nội lực":
"Mang giầy vớ rách, mang khăn áo
lành. Tôi chào đất nước yên vui
thái bình… Lời chào bình yên, lời
chào bình yên…" (Lời chào
bình yên - Phạm Duy), chúng tôi mới
cảm nhận được vị ngọt của
không khí hôm nay, cảm nhận được
ý nghĩa sự trở về quê hương
của ông.
Ông thổ lộ: "Tôi yêu hoà
bình. Điều thất bại lớn nhất,
nếu coi đây là một sự thất bại
trong đời thì đó là việc tôi
đã rời bỏ đất nước mà
đi, dù rằng lúc ấy tôi ở trong
một tình thế bắt buộc. Ra nước
ngoài, tôi cũng hoạt động âm
nhạc, khá thành công, nhưng có nơi
đâu bằng quê hương, dân tộc
mình".
Sự
nghiệp âm nhạc của Phạm Duy vô cùng
phong phú, nhưng vào lúc này, hơn bao
giờ hết, ông hết sức tâm đắc
với con đường Thiền. Ở cái tuổi
ngoài 80 mà nhiệt huyết trong âm nhạc
ở con người Phạm Duy vẫn thế.
Có
nhìn thấy một Phạm Duy trước computer
nhấp chuột tìm lại những bài Thiền
ca qua tiếng hát mượt mà của ca sĩ
Thái Hiền, cháu gái của ông,
thoảng quanh ông, trong đôi mắt ông sự
nhẹ nhàng thanh thoát, vắng những
"hỷ nộ, sân si" như hồi ông
còn trẻ, đắm mình trong Tục ca.
"Tôi nằm võng, võng đưa, võng
đưa… A, trần gian lạc thú. A, tiên
cảnh phiêu du. Cõi tử, cõi sinh, cõi
tình, cõi hận… Núi đợi vực
chờ, niềm vui nỗi khổ (Võng - Thiền ca 2).
Ông nhìn cõi nhân sinh giản dị hơn.
Thiền vốn giản dị là vậy.
Trở
lại với một bài hát trong chùm Bé
ca của Phạm Duy: "Ông trăng xuống chơi
cây cau thì cau sẽ cho mo, ông trăng xuống
chơi học trò thì học trò cho bút,
ông trăng xuống chơi ông Bụt thì
ông Bụt cho chùa…", để rồi:
"Ông trăng trả vợ đàn ông,
trả chồng cô gái, trả trái cây
cà, trả hoa cây bưởi… trả chùa
ông Bụt, trả bút học trò, trả mo
cây cau…"(Ông trăng xuống chơi).
Nhạc
sĩ Phạm Duy nói rằng đó là một
bài hát mang âm hưởng đồng dao,
gần giống với giai điệu trong bài dân
ca:"Chú bé bắt được con công…",
nhưng trong ca khúc của mình, ông đã
gửi vào một triết lý: Rồi cũng
trả lại hết tất cả mà về thôi.
Về đâu? Phải chăng là về cõi
Niết? Về cõi tuyệt cùng của âm
thanh: tịch lặng? Với ông, đó cũng
là thiền.
Từ suy
tư ấy, Phạm Duy cho rằng sự biểu cảm
tâm hồn một cách tĩnh tại trước
mọi sự, kể cả trước sự lung linh
của một đoá hoa hồng, trước cảnh
sắc tuyệt đẹp của thiên nhiên hay
trước sự bạo tàn của chiến tranh,
tất cả đều tìm thấy trong đó
nét Thiền…
Trò
chuyện với chúng tôi về con
đường Thiền đi vào âm nhạc
Phạm Duy và Thiền ca, ông tâm sự:
"Đời tôi may mắn được kết
bạn với nhiều nhà thơ như Phạm
Thiên Thư, Cung Trầm Tưởng, Nguyễn Tất
Nhiên… Những người này đã
phần nào đồng hành với tôi về
cách nhìn cuộc sống".
Có
lẽ ông muốn nói đến "chất
thiền" trong thơ của các nhà thơ
mà ông đã gặp và đã
thêm một lần làm thăng hoa bằng giai
điệu, tiết tấu mang dấu ấn âm
nhạc của mình.Những ca từ "đưa em
tìm động hoa vàng", "Gọi em là
đoá hoa sầu" của Phạm Thiên Thư,
rồi "Thà như giọt mưa" của
Nguyễn Tất Nhiên… trong âm nhạc Phạm
Duy trở nên réo rắt, réo rắt nhưng
vẫn nhẹ nhàng, vẫn trong trẻo, đem
đến một cảm nhận thanh cao cho người
nghe.
Phạm Duy
nói rằng sự giao cảm giữa thơ và
nhạc là sự giao cảm quý giá giữa
hai tâm hồn. Ông còn cho biết:"Thiền
ca đã tiềm tàng trong tôi từ lâu.
Thiền ca cũng là điểm đến của
đời tôi. Không phải ngẫu nhiên
mà có những ông già 70-80 tuổi nghe
Thiền ca không chán và cũng có
những em bé mới 11 tuổi thôi cũng
"mê" Thiền ca, thích nghe Thiền
ca…".
Trong 10
bài Thiền ca, hầu như Phạm Duy không
nói gì nhiều. Ông cứ để âm
nhạc và sự "vô ngôn" nói
lên tất cả. Vì vậy, có bản
chỉ có 3, 4 câu thôi, nhưng sức lan
tỏa của âm nhạc thì vô cùng
lớn. Ông nói, âm nhạc có 3 cách.
Những bài hát thông thường thì chỉ
dừng ở cấp 1, còn âm nhạc biểu
hiện được tinh thần "sắc sắc
không không", tinh tuý của Thiền thì
thuộc về cấp 3.
Ông cho
chúng tôi nghe "Thinh không - Thiền ca 1":
"Thinh không trắng trời mênh mông,
rộng rãi vô cùng, cao thấp vô
lượng… Tất cả là tôi mà
cũng là chung… Thinh không, rộn rã
tưng bừng, nhất nhất trùng trùng
nhưng cũng là không". Bản ngã,
một trong những ý niệm căn bản mở
hướng cho mọi hành xử của con
người trong cuộc đời, với Thiền ca 1,
cũng là cái chung. 1 là tất cả. Tất
cả là một. Chính điều đó
đã phá vỡ sự hữu hạn của
đời người.
Ông
nói rằng, Thiền ca 1 đã mở ra một
ý niệm, 1 chủ đề cho suốt cả 10
Thiền ca mà ông rất tâm đắc.
Chủ đề đó được nhất
thể hoá bằng "Thế thôi - Thiền ca
3": "Một giọt lệ mặn nhạt, đau
thương hạnh phúc. Một cuộc đời,
ừ, chỉ cần thế thôi !" hay "Xuân
- Thiền ca 5": "Hãy an nhiên hát nhỏ
cùng tôi: Tôi là tôi mà tôi
cũng là em. Em là tôi mà em cũng là
anh… Là Xuân con bướm, là nhụy
xuân tình, là gió xuân hồng, là
cơn xuân vũ, là ý thơ hồng trang
giấy xuân thư…" (Chiều - Thiền ca 6).
Dẫu
cũng lấy cảm hứng "chiều", nhưng
Thiền ca 6 này lại khác hoàn toàn
với những khắc khoải trong Nương chiều:
"Trăng chiều lên có loài người
và cỏ cây hát êm… Ta tìm em
và gặp em… Ta lôi em-về, ta kéo
em-đi, nâng em lên-trời, đem xuống âm-ty,
chôn em trong- lòng, sau lấy em-ra. ".
Ca từ
chỉ chừng đó nhưng với sự cách
bức giai điệu đã đem đến cho
người nghe cái nhìn của một con
người đã đi đến sự đau
khổ tột đỉnh đồng thời cái
hạnh phúc tột đỉnh khi yêu. Rồi
những giai điệu không lặp lại trong
"Người tình -Thiền ca 7"…, tiếng
chuông báo bình minh của cõi nhân sinh
ở "Nhân quả -Thiền ca 10"… Nghe
Thiền ca Phạm Duy, thấy quen và mới lạ,
như cuộc sống như kiếp luân hồi.
Gặp
nhạc sĩ Phạm Duy và nghe Thiền ca vào
một buổi sáng giữa hạ ở Sài
Gòn, chợt nhớ những "Lời chào
bình yên" năm nào của ông. Bây
giờ, với những sợi tóc bạc trắng,
với cánh áo nâu sòng, ông thiền
định trong âm nhạc trên quê hương.
Như
ông tự sự, rồi mai này, ông sẽ
không mang được gì vào cõi
Niết, bởi tất cả những gì ông
có được: nhạc Phạm Duy, sẽ
để lại cho đời. Chắc chắn ông
sẽ không hối tiếc. Bởi điều ý
nghĩa nhất của sự hiện hữu của con
người là dâng hiến. Phạm Duy là
nhạc sĩ, ông đã lấy chất liệu
từ quê hương để làm nên âm
nhạc Phạm Duy rồi dâng tặng cho đời
và trở về với quê hương một
cách bình yên.
Toilaai (Theo Văn
Hóa Phật Giáo)