Đoản bút…

            Ngày tháng, chuyện vô thường

                  Cư sĩ Liên Hoa

 

 

 

 

Cánh nhạn trắng ở lưng trời ảo hoá

giọt mưa sa, mang dáng cõi vô cùng

Nơi xứ lạ, mảnh tâm tình hư huyễn

xoá thời gian, theo từng lúc hoá thân

 

tiếng chuông xưa vọng vang lời nguyện cũ

bước vào đời, bóng ngả, dẫu đường xa

chiều mưa nắng thấm đời, ôm tiếng lặng

chuyện đời thường, ngày tháng có gì đâu ….

 

          Ngày tháng năm là chuyện của đời thường, nhưng cảm nhận về thời gian dài hay ngắn là do tâm tình của mỗi người. Có đôi khi, nắm bắt được một khoảng thời gian ngắn nào đó, được gán cho là thực tại, ôm ấp, nâng niu. Đã biết bao nhiêu lần trôi qua trong đời sống, như từng trang giấy trắng mịn trong hoặc chằng chịt chữ nghĩa ghi lại từng sự kiện đến đi như bản chất của vô thường, không gìn giữ được.

Có người muốn chạy trốn, tránh xa, xoá bỏ tất cả những chất liệu, dữ liệu làm nền cho các cảm xúc, thọ tưởng, để đi về một phương hướng nào đó, gọi là hướng đi ? Có người ôm ghì chặt, ca tụng, yêu đương nội kết, sợ mất, sợ rơi, sợ bóng mây hoà theo gió cuốn đi, vì xem đó là bản ngã, để cảm thấy được sự liên tục tồn tại của thực hữu, hiện hữu của chính mình.. Có người thì nhìn đến, đối diện, nắm bắt, ngắm nghiá biểu tượng để hỏi rằng: “ngươi là ai ?” mà bao đời vẫn đi theo ta, bám víu lấy ta, lăn chuyển với ta trong bao nhiêu kiếp, cùng ăn, cùng ở, cùng mặc, cùng vui ca hay buồn bã của đời sống …. nhưng, xuyên suốt và vượt qua các trường phái, chúng ta cũng từng được dạy là hãy trực tâm để nhìn thẳng, nhìn rõ nội dung của biểu tượng, vì đó là công án và công án là cho từng mỗi người một (biệt nghiệp), chứ không thể cho tập thể (cộng nghiệp), vì công án đó tương ưng với căn cơ, trình độ và bước đi của chính người hành giả. Và người nhận công án là vị hành giả có tư chất tâm linh gần thuần thục, có lòng tha thiết cầu đạo, đòi hỏi phải quán chiếu, chiêm nghiệm, sống thực, để tạo nên cuộc bùng vỡ, hoát nhiên đại ngộ để giải quyết vấn đề lớn của sanh tử cho chính mình. Tam mật tương ưng hay thân khẩu ý hoà nhập làm một, là để thể nhập vào Bổn Tôn, đó là tâm của người hành giả và diệu dụng mới từ đó khởi đi. Tạm nói đến định, một âm thanh tỉnh lặng, sống động, vượt ra biên giới của biên kiến, chấp thủ v.v.. vẫn là những mảnh đời vô ngôn đối diện, để nhận chân tánh của các pháp. Và nếu cho rằng huyễn là mộng, là không thực, là giả hợp, vô thường…, sao ta không dám nhìn thẳng, mà lãng tránh….?

 

mất em, hoa dại nằm im

đất cời sõi đá, mộng thời rời xa

làm sao, ta biết làm sao

ngày xưa vẫn bước, bỏ đi ta bà

 

ngàn trùng, sương gió ngân nga

có ai, từng buổi thơ ca vắn  dài

bỏ đi mộng ảo lạc loài

tháng ngày sao đủ ngàn lời trên vai..

 

          Người lữ hành theo dòng đời, chân bước vô tình, dẫm lên trên những nghiệp lực như buớc lên trên từng cơn sóng, có sóng nhỏ, sóng lớn, sóng vùi dập theo gió, gió to, gió rung chuyển tâm tình, kéo theo những cơn mưa và cuộc đời, có cuộc đời nào là không thấm nhuần mưa nắng, như hệ lụy của sinh mạng, sứ mạng con người

Rời xa gia đình, bỏ lại quê hương trên bước đường lưu lạc. Những ngày xa vắng, nơi ngút ngàn nổi nhớ, có những lúc cảm thấy cô đơn tràn ngập trong tâm, nhìn đời có nhiều nổi bâng khuâng, có nhiều nghi vấn cho cuộc đời. Tôi vẫn là người lãng tử trên con đường nhiều ngả, hướng nào cũng vẫn được mệnh danh cho con đường đi, những bước chân đi không tới, vì bước chân vẫn đi từng bước một, trên mặt đất dù khô cằn hay lầy lội đầy bùn nhơ.

 

đường đi đó, ai người mơ bay nhảy

hãy để tôi, từng bước nhẹ ân cần

thấy hoa lá nở tình dưới gót sạn

thấy mây trời tủm tỉm nở hoa tươi..

 

 Có lúc vô tình đánh mất tất cả, có lúc tràn ngập niềm vui hoặc bất hạnh, có lúc khóc, lúc cười với cuộc đời cho đầy đủ ý nghĩa cuộc nhân sinh. Làm sao biết được hạnh phúc khi chưa bao giờ đau khổ? Làm sao có niềm vui khi chưa bao giờ biết khóc biết cười ? Làm sao biết biết sanh ly tử biệt là đau khổ khi chưa xuất hiện ? Làm sao biết bàn tay run run, tim đập loạn nhịp, xanh mày tái mặt.. khi chưa biết yêu thương ? Làm sao định hướng cho một con đường, khi chưa bước vào con đường ?

Tôi vẫn là người con Phật với tánh chất lãng mạn của mình để nói lên những gì chất chứa của nội tâm, có xấu có tốt, có bất hạnh hay hạnh phúc, với những đối cặp của nhị nguyên. Vì đó là những hoạt hình của biểu tượng theo tánh chất của mật giáo, mà tôi đã được biết, được nhìn thấy biểu lộ từ hoạt dụng nơi vị Thánh Tăng, Đại lão Hoà thượng Khâm Tăng bên Lào, với số tuổi hơn tám mươi, khi hơn chín năm trời, mỗi ngày đều đào lấy đá núi để lấp cho con đường gần 9 km lên ngọn núi có thờ “dấu chân” của Đức Phật..

Tôi đã từng nhận được 2 câu thơ của Bác thi sĩ Tuấn Anh tặng, khi mới bước vào đời: “ trần gian một phút cầu thanh thản. Tục lụy trăm năm trả gió sương..”

Vâng, nơi trần gian nầy, có ai mà không cầu được sự thanh thản, nhưng tục lụy muôn đời vẫn réo gọi, vẫn mời đón, vẫn ân cần với con người, khi còn mang thân năm uẩn, bốn đại. Nhưng, đó có phải chăng là cái đẹp, là nét chấm phá linh diệu cho cuộc đời, mà mỗi hữu tình có được, để chúng ta có thể khác đi với những sinh vật khác, vì vốn “có được thân người là quý” như lời Phật dạy.

Và đó cũng là những cảm xúc chân chất vừa chợt nhân lên trong tôi, trong nội tâm vào một buổi chiều nắng nhạt, có gió thoang thoảng đong đưa cành hoa lan, có mùi hương nhẹ nhàng, có trời, có đất, có muôn loài xuất hiện, trong giây phút im lặng nầy, để cất lên lời thơ như muôn thưở ….

 

lặng ngắm nhìn em, đến ngỡ ngàng

dáng em hoang dại, cả trời mơ

bao năm rong ruổi trời cao thấp

ta thấy tình em vẫn nỏn nà

 

xuân đi, hạ đến, ai chờ đợi

em vẫn vô tình, nở vạn hoa

đất say men nhụy, em khoe sắc

trời lụy, buông đời, cõi diệu hương

 

đêm khuya thanh vắng, ngồi im lặng

ai vén lòng tâm, buổi sáng chiều

chợt nghe đâu đó, lời thánh thót

cứ ngỡ lòng ta cũng vội vàng

 

ở cuối chân trời, lan réo gọi

nơi đầu suối mộng, cánh hoa tươi

thân em rạng rỡ, bao tinh tú

vạn nẻo, son mầu, gửi gió hương

 

gió ơi, xin gió khoan khoan đến

này chớ vội vàng, đến lại đi

cho ta dừng lại bên sân mộng

nhìn lại tâm mình, buổi sáng xuân…

 

          Nhìn lại tâm mình trong mưa gió của cuộc đời. Tâm như cánh hoa lan đầy diệu sắc hương, mỏng manh, thanh khiết… từng trải qua, từng dầm mình dưới nắng mưa, vươn lên trong kiếp nhân sinh và đi tìm đến sinh lộ tâm linh. Giáo pháp của đức Phật luôn là suối nguồn tươi mát, là cơn mưa vẫn hằng tuôn rơi, tưới tâm cho những mảnh đời tìm đến, như tình thương của người mẹ dành cho đứa con yêu của mình. Nhận chân được tánh Phật trong mỗi một con người, một hữu tình, trước những biến ảo, biến thiên của các Pháp, quả là cuộc tìm kiếm vinh dự, cao quí để giải quyết sanh tử, an lạc trên từng bước vào đời..

          Thưa bạn, vẫn là con người với nhiều khuyết điểm, chân chất, ngây ngô, lẩm cẩm, miên man với bao nhiêu thế sự thăng trầm trong cuộc đời, nhưng trong tâm vẫn hoài khát vọng đem chia sẻ những mảnh tâm tình đôi khi vin bắt đuợc, nở lên trong tâm, như cơn gió thoảng. Đời đã nhiều khổ đau, nhiều hệ lụy do bao nhiêu hoàn cảnh chung quanh, ngắn ngủi, nay còn mai mất… Dù có ra sao, sao chúng ta lại không đem tấm lòng cho nhau, với lời chia sẻ, với ân cần, với bước đi tìm đến nhau. Bàn tay dẫu có thô kệch, sạm dày, thì vẫn có hơi ấm. Đôi mắt dù có mang nhiều bụi bậm của thời gian, vẫn có thể cho nhau hy vọng. Trái tim dù có nhiều chai sạn, thấp thỏm, khờ khạo, chân chất … nhưng vẫn có dòng máu ấm, tình người luân chuyển. Và con người, vẫn là cái gì cao quý nhất mà chúng ta có được, với tấm lòng đó, xin được kính tặng và chia sẻ đến tất cả mọi người, dù bạn có đồng ý hay không, nhưng xin nhận nơi đây như một tấm lòng kính dâng, trân quí và để cho chúng ta có thể “ nhìn lại tâm mình, buổi sáng xuân”… 

 

Thành kính dâng tặng và chia sẻ.

 

Những cảm xúc ghi lại … 

Sinh nhật 21.04.2010

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Những Bài Viết Dâng Tặng Cuộc Đời . 2009