
H́nh Quảng Thọ chụp tại Trại Họp Bạn Trần Nhân Tông 2005
NGÀY VỀ SÀI G̉N
(KỶ NIỆM MỘT CHUYẾN
ĐI ĐẦY LƯU LUYẾN)
Bút kư của Quảng Thọ
Ngày về Sài G̣n mang cho tôi một tâm trạng đầy lưu luyến và đầy kỷ niệm. Kỷ niệm một chuyến đi của người tha hương, xa cách Sài G̣n 12 năm. Ngày về Sài G̣n là về lại thăm cội nguồn, nơi đă nuôi tôi từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành và 1 phần cho riêng tư của tôi, hạnh phúc của đời người. Sài G̣n với người dân Sài G̣n hôm nay không có ǵ thay đổi, vẫn là nhịp sống nhộn nhịp của đô thị .Với tôi, Sài G̣n cũng đă có nhiều đổi thay mới lạ hơn, ḍng kênh Nhiêu Lộc cũng đă được cải thiện với những chiếc cầu bắt ngang tạo những con đường mới. Những nhà hàng, khách sạn, những quán cà phê sang trọng được xây dựng thật nhiều... Bên cạnh Sài G̣n vẫn c̣n đó những em bé, những cụ già, người tàn tật bán vé số và ăn xin ngoài đường phố.
Sài G̣n vẫn c̣n âm hưởng của những ngày xuân của tháng Giêng. Cái nắng nóng tạo cho người dân Sài G̣n có được những cái nón, những khẩu trang và găng tay cần thiết để bảo vệ làn da và bụi trên đường phố.
Tôi đến thăm một đơn vị GĐPT trong buổi tiệc Tân Niên, nơi đây tôi đă từng sinh hoạt với những ngày trại hè, trại Dũng, trại huấn luyện… Đức Phương có bề dày lịch sử trên 40 năm thuộc BHD Gia Định, đă có biết bao nhiêu anh chị Huynh Trưởng và đoàn sinh thành tài lan rộng từ trong nước ra đến hải ngoại . Chị Khánh Linh, liên đoàn trưởng ngành nữ đă niềm nở giới thiệu tôi trước Gia Đ́nh.12 năm xa Gia Đ́nh, những anh chị Huynh Trưởng và đoàn sinh ngày trước, một số đă đi xa, một vài người c̣n ở lại yêu mến và ǵn giữ Gia Đ́nh. Chị Khánh Linh ngày trước đă từng hướng dẫn chúng tôi trong lớp Phật Pháp bậc Sơ Thiện, khuôn mặt và giọng nói của chị vẫn không thay đổi. Buổi Tân Niên thật đầm ấm mở đầu với những bao ĺ x́ đỏ mà tự mỗi Huynh Trưởng và đoàn sinh bỏ tiền vào với những lời nhắn và câu chúc. Mỗi Đoàn đều có những tṛ chơi vui nhộn, những em Oanh Vũ trong bộ đồng phục dây treo cùng đứng chung với ngành thiếu thành từng đội thi đua ăn bánh kem, người ăn được bịt mắt…
Rồi đến
thi đua viết những câu thơ đối
liễn. Kết quả
thật không ngờ, thiếu nam và Huynh Trưởng
Gần 12 năm tôi sinh hoạt tại Hoa Kỳ, với Sài G̣n tôi chỉ sinh hoạt được 4 năm. Không biết từ lúc nào tôi lại thèm được sinh hoạt tại Sài G̣n. Có lẽ nơi này đă gắn bó với tôi từ những bước đi đầu tiên khi tôi vào GĐPT và đă cho tôi những niềm vui nho nhỏ. Trại Huấn Luyện Huynh Trưởng Lộc Uyển ở nơi đây đă nung đúc cho tôi cái lư tưởng và nghề Huynh Trưởng. “Cái trại chi mà khổ dữ rứa” câu này mấy chị trại sinh người Huế nói đó. Đă là trại huấn luyện Huynh Trưởng th́ phải chịu khổ, với Liên Trại Lộc Uyển, Adục và Huyền Trang ngày ấy có lẽ có nhiều cái khổ, nhiều kỷ niệm không thể nào phai mờ trong chúng tôi dù đă cách đây 13 năm. Ngày nay người dân Sài G̣n chạy đua với đồng tiền, có thể tận hưởng những thú vui chơi nhưng chắc không thể có được hạnh phúc như những người áo lam được đào tạo trong môi trường GĐPT. Xin hăy tiếp tục ǵn giữ cái nét đẹp truyền thống trong GĐPT.
Xin tạm biệt Sài G̣n, tạm biệt những kỹ niệm đầy lưu luyến…
Bài viết này tôi xin gửi đến ACE áo lam chút hương lam ngày xuân trong chuyến đi về Sài G̣n năm Bính Tuất.
H́nh Quảng Thọ sinh hoạt Đức Phương năm 92 trong 1 chuyến trại bay tại Nam Thiên Nhất Trụ, Thủ Đức (h́nh ngồi thứ 2)


GĐPT Đức Phương mừng Chu Niên lần thứ 41