Này
em,
thu
đã đến rồi đó …..
Cư
sĩ Liên Hoa
Đời người là cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc, tìm lại chính
mình. Dòng sống sinh mạng lăn chuyển, đưa đẩy ta đã đi tìm
nhau qua bao nhiêu mùa lá rụng khi thu về, khi có lá vàng
rơi. Trong cõi mộng vô thường, bắt gặp từng chiếc lá lìa
cành, làm lòng ta xao xuyến, bồi hồi… nhặt từng chiếc lá,
đem đôi mắt nâu soi sáng, thấy được trong trái tim của lá
có sự sống, có ước mơ, có thời gian, có không gian, có những
khoảng đời đã qua, sẽ đến, có những tấm lòng cưu mang, có
trái tim mở rộng, có xót xa cho các biến chuyển của nhân
sinh.
Trăng sao vẫn còn ẩn khuất, tìm nhau trong cõi lòng
của Lăng Nghiêm để đi vào, để thấy thực hư, chân vọng, thấy
được tâm mình trong tiếng chuông lúc có hoặc lúc không, thấy
được ánh trăng vàng rõ ràng và cảm nhận được nguyện sinh tử
trên bước đường đời, dấn thân.
Ta thường bảo tâm mình ôm Phổ Môn trong cữa Không,
mở rộng không gian trên từng bàn tay ngàn mắt sáng soi, chứa
vô luợng tấm lòng thương tung cánh … để dìu bước qua cầu Hoa
Nghiêm. Không có Phổ Môn đi vào, sống cùng, sống với, thể
nhập Quan Âm làm cho nhành dương tưới rải nước cam lồ, cho “hoả
diệm hoá hồng liên” . nếu vô tình quên lãng, tiếng Từ bi
sẽ lặng câm, đường tâm bồ đề sẽ khô cạn. Xin hãy cùng nhau,
nắm tay tiến bước, dấn thân, đường vẫn mở, cửa vẫn rộng
thênh thang, cửa Không có bao giờ hạn hẹp…
Nhặt
chiếc lá vàng mây lãng du
mở thơ tìm lại bóng phiêu du
trên cao, trăng nép mình e thẹn
ẩn bóng Lăng Nghiêm một chữ “thì”
con
đường bóng mát, lá vàng rơi
Hoa nghiêm dìu bước cõi rong chơi
dưới chân sỏi đá thì thầm hỏi
có phải mây trời, giấc mộng thơ
ta thường bảo với tâm lời đó
ôm Phổ Môn vào cõi sắc không
ngờ đâu hưỡng rũ vô tình vỡ
ngàn chiếc lá vàng bỗng xác xơ
này em, thu đã đến rồi đó
cùng
nhau ta đếm lá vàng rơi
có phải ngàn năm là mây trắng
hay
mỗi lá vàng chở ước mơ …..
Những
ngày vào Thu 2009
