Đó không phải là một
chặng đường đi qua, vì
nói như vậy là có thời gian
tính, có một chỗ nầy và một
chỗ khác. Vì thế, Lục tổ Huệ
Năng nói rằng:"Chấp
trước cảnh thì sanh diệt
khởi, như nước thường
dậy sóng thì nói là bờ
nầy, lìa cảnh thì không sanh diệt
như nước thường trôi
chảy, gọi là bờ kia". Ghi lại
những chấp
trước vì lặn lội đi tìm
tâm, tìm lại mình để thấy
rõ cái mặt
thật muôn thuở của mình,
cứ đi tìm và đi tìm,
nhưng rồi chỉ là những niệm
niệm sanh diệt tiếp nối trong tâm mà
mình đuổi bắt, đi tìm. Mỗi
một niệm khởi lên, lại cho là
thật, nhưng rồi chỉ là giả
tưởng. Những giả tưởng
nầy đôi khi lại là hố thẳm,
làm chùng chân lại, ngại ngùng
và ôm niềm săn đuổi
đến thiên thu.
Hãy để cho mặt trời kia
ló dạng, mặt trăng kia lên cao trên
bầu trời trong, êm diệu và em
mới là bộ
mặt thật của ta- tạm gọi vậy.
NỬA ĐỜI ĐI TÌM EM
Ta đi tìm ta
hơn nửa đời người
ta đi tìm ta, khi
mộng ước vừa lên ngôi
ta đi tìm ta
tìm nửa
mãnh linh hồn còn lại
nhưng đâu
rồi, cơn mộng mị đi qua
ta là ai, trên
cõi đời nầy
ta là ai, mà
năm tháng đổi xác thay da
hay ta là em- trong
nhung nhớ vô ngần
trong đôi tay, bao
năm tháng muộn màng
trên đôi
môi, bao tiếng nói rộn ràng
ta đi tìm ta
lúc thật
gần, mà tình nhớ lại phôi pha
Trong cô
đơn, ta tuyệt vọng
trong ưu tư, ta
không còn là gì
trong tim ta, bao hình
hài tiếp đổi ngôi
để ta ngồi
hiu quạnh một mình
mà lòng
còn ngóng trông, chờ
ta chờ ai,
mà mãi mãi đi tìm
Ta là ai hay là
kẻ đi tìm
đi tìm mộng
mơ
tìm dòng
sông xanh xưa
tìm qua đôi
môi em
qua ánh mắt,
nụ cười
qua giọng nói
thướt tha
đi tìm bao
ảo ảnh cuộc đời
một mình đi,
một mình lặng lẻ
trên con
đường dài vô tận
dù hương
xưa ngào ngạt
chợt thấy
lòng, rơi vào đáy vô biên
Ta đi tìm,
đi tìm ai
tìm em ư ? hay
tìm ta
đã trôi
qua, bao kiếp con người
đã đi qua
bao những đọa đày
đôi tay ta
không còn lại gì
khi trái tim
không chứa tình sầu
đôi mắt
nâu khô những giọt buồn
nụ cười
xưa in dấu muôn đời
tất cả tan
mất rồi
tất cả
không còn gì
cơn mộng nào
bùng vỡ
để ta còn
mãi mãi trái tim xanh....
18.12.03