NGHIỆP LỰC VÀ TÁNH KHÔNG
( KARMA AND EMPTINESS )
Lama Thubten
Yeshe
Giảng
tại Nagarjuna Institute,
Trích trong quyển “ Wisdom Energy 2”
Publications
for Wisdom Culture
Conishead
Priory
Ulverston, Cumbria LA12 9QQ, England
Việt dịch: Cư sĩ Liên Hoa
Tất cả chúng ta đều
quan tâm đến giáo pháp và thiền định. Nhưng giáo
pháp là ǵ, và bạn hành thiền như thế nào? Trên căn
bản, pháp là những ǵ làm nguyên nhân cho vọng tưởng
của bạn, những tư tưởng mê lầm, và để
làm giảm nhẹ; đó là tất cả những ǵ đem
lại cho chúng ta được an tâm và thoát khỏi những
sai lầm và đau khổ.
Giáo
pháp của Đức Phật dạy những phương
pháp để thanh lọc tâm tiêu cực và khai triển năng
lực của con người đến toàn diện. Một
vài phương pháp nầy, như là đừng làm thương
tổn đến kẻ khác, phát triển ḷng từ và thực
hành ḷng quảng đại- được chia sẻ bởi
truyền thống tôn giáo và triết học khác. Những phương
pháp khác th́ dành cho Phật tử. Cả hai- nghiệp và tánh
không, là tâm của pháp. Nghiệp là luật của nhân và quả,
và tánh không là bản tánh tối thượng của thực
tại, rỗng không của tất cả mọi kiến
chấp.
Chúng ta hăy bàn đến nghiệp.
Mỗi một hành động được thực hiện
bởi thân, khẩu hoặc ư thường đưa đến
những phản ứng đặc biệt. Ví dụ : một
thái độ bất thiện chắc chắn sẽ đưa
đến những vấn đề và đau khổ, trong
lúc những hành vi với tâm trong sạch và sáng suốt luôn đem
đến hạnh phúc. Tất cả các bạn đều
nhận thức rằng khi tâm chúng ta mang đầy những
mâu thuẩn th́ tất cả mọi việc mà bạn nói đến
đều theo chiều hướng rối rắm nầy.
Điều nầy làm sáng tỏ rơ các tiến triển kết
nối liên hệ giữa tất cả mọi hành động
và kết quả của nó. Mặc dù các liên hệ nầy nếu
được phân tích th́ giống như là hiển nhiên, nhưng
nó lại luôn luôn không rơ ràng. Khi bạn bắt gặp ḿnh nói
điều ǵ vô nghĩa hoặc thô tục, bạn có khuynh
hướng nói rằng:” Ồ, tôi không biết tại lại
nói như vậy, nó chỉ vừa bật phát ra như vậy”.
Giả thiết rằng không có lư do ǵ đặc biệt mà
chúng ta có những hành động không kiểm soát được
là một sai lầm. Không một lời nói nào được
thốt ra mà không phải là sự chuyển động bởi
hành vi thiện hoặc bất thiện.
Sự thấu hiểu về
nghiệp liên hệ giữa nhân và quả sẽ đem lại
cho bạn năng thay đổi chính ḿnh. Tuy nhiên, rất cần
thiết để bước tới sự thực hành với
ḷng kiên nhẫn và sáng suốt.. Thay đỗi những thói
quen không phải là dễ dàng. Nó không giống như pha cà phê
tan mau, mà cần phải có thời gian. Sự thay đổi
tiến triển từ từ bởi v́ nhiều thứ hành
vi tiêu cực cùng những phiền năo có nhiều cường
độ mạnh mẻ khác nhau.
Do đó, mỗi một vấn đề tinh thần đ̣i
hỏi được điều trị tùy thuộc vào những
tính chất đăc hữu, v́ nó quá vi tế và ghi khắc
sâu trong tâm chúng ta, hoặc hoàn toàn rơ rệt và trong phạm
vi có thể t́m đến. Sự tiếp cận hợp lư
là lúc đầu chú tâm bằng cách tịnh hoá khối tiêu cực
nội kết trước khi cố gắng t́m ra gốc rễ
của những vấn đề có chiều sâu vi tế.
Điểm quan trọng nhất
mà chúng ta có thể làm ngay là tránh xa càng nhiều các điều
biết là lổi lầm. Thật là khôn ngoan khi bạn làm
việc trong môi trường có kết quả hơn là t́m đến
những nơi chốn khó có thể đạt được.
Ví dụ như: khi giặt tấm
thảm dơ, khó có thể làm sạch những vết đen
và mùi của nó ngay tức khắc. Ban đầu là giặt
rữa đến lớp dơ ở mặt trước,
nhưng chỉ duy nhất sau khi nó được giặt
và vắt hai hay ba lần th́ các vết đen dơ hoàn toàn biến
mất. Gốc rễ phiền năo là tham chấp- sân và si mê.-
là những vết dơ đen làm vẫn đục tâm bạn
và trong nhóm nầy, vô minh về thực tại có gốc nhuộm
thâm căn cố đế và khó tẩy xoá được. Tẩy tâm là một tiến tŕnh cách
mạng và là phương pháp duy nhất chắc chắn
chuyển đổi, chính là bây giờ thanh lọc các khối
phiền năo và kế tiếp là t́m cách gạn lọc từng
nội kết vi tế .
Qua sự thực hành pháp, bạn
đừng bao giờ áp lực với chính ḿnh, nói cách khác,
bạn hăy thả lỏng và duy nhất là làm những cái ǵ
có thể vào lúc nầy. Nếu quá cố gắng vượt
khỏi khả năng cuả ḿnh, bạn làm căng thẳng
toàn bộ hệ thống thần kinh, điều đó tạo
ra những phản ứng tiêu cực trầm trọng; làm
bạn khó có thể thành công để giải quyết với
toàn bộ phiền năo.
Mặc dù bạn là người
trưởng thành, nhưng lại có tâm tư của trẻ
thơ. Tâm của đứa bé đ̣i hỏi phải được
chăm sóc dịu dàng, bạn cần sự khéo léo và kiên nhẫn
để quan hệ với nó. Nó không thể sống khi bị
dồn nén, hoặc ép buộc vượt qua giới hạn.
Tuy vậy, lại có nhiều nhà nghiên cứu tâm linh theo chủ
nghiă hoàn mỹ mà để bản ngă của họ bị thúc
đẩy để cố gắng và cải tiến một
cách nhanh chóng. Họ dùng khổ nhục và thiếu t́nh thương
với chính họ, và cuối cùng th́ rơi vào t́nh trạng
căng thẳng. Họ trở nên thất vọng và tức
giận với chính ḿnh và tất cả mọi người
chung quanh. Dĩ nhiên, sự nổ lực để đạt
được đến toàn măn th́ tốt, nhưng đ̣i
hỏi bạn phải thực hành từ từ. Cách hay nhất
là theo từng thứ lớp và từng bước một.
Nói cách khác, nếu bạn muốn nhảy một cách quá hấp
tấp th́ bạn dễ bị gảy chân. Để đạt
được kết quả khi thực hành pháp, cách tốt
nhất là nhẹ nhàng, thong thả và bước chân xuống
đất, điều chỉnh lại cường độ
pháp thực hành mỗi ngày một tùy theo t́nh trạng của
bạn.
Khi đang thực hành phải luôn
thích nghi với điều kiện ngoại cảnh. Trong khoảng
thời gian ở thiền đuờng, chúng ta ngồi với
nhau bằng cách xếp bằng trên toạ cụ truyền
thống, chung quanh có những Tôn tượng đẹp và
những tranh ảnh của các Đức Phật; khói hương
bay nghi ngút trong không khí và những ngọn nến đang cháy
trên bệ thờ. Thực ra, bạn rất dễ tập
trung trong bầu không khí trang nghiêm như vậy.
Tuy nhiên, nếu chúng ta có thể
tự khám phá ḿnh trong môi trường khác, ví dụ trên xe lửa
hoặc trên phi cơ, điều nầy không có nghiă là có quyền
được lăng quên sự thực hành. Bởi v́ không nh́n
thấy những h́nh ảnh của Đức Phật, nên bạn
nghỉ rằng Đức Phật không mặt. H́nh như
tất cả những nơi chốn thiếu vắng tính
chất tinh thần làm bạn cảm thấy như bạn
đang rơi dần lại vào ṿng trầm luân. Hoặc đôi
khi. tại nhà bạn, gia đ́nh không ủng hộ bạn đặt
một bàn thờ, hoặc những h́nh ảnh của những
bậc giác ngộ có thể nh́n thấy được. Và
bởi v́ bạn biết rằng họ sẽ bực biết
bao khi kềm chế bạn để tránh tiếng tụng
kinh vang vọng lớn ra. Rồi bạn luyến tiếc đến
thiền đường yên tỉnh, và nghĩ rằng “H́nh
như bây giờ ta đang ở thế giới khác. Không có
những h́nh ảnh Tôn sư
hoặc của các Đức Phật, không nến hoặc
nhang khói, và cũng không thể xuớng tụng kinh kệ.
Làm sao tôi có thể thực hành pháp?”
Mỗi tư tưởng bất
măn nầy là những điển h́nh của tâm nhị nguyên
đang phân chia. Bạn nên sắp xếp để hợp
lư hoá cách thực hành thiền định. Nên nhận thức
rằng kết qủa tốt đẹp của pháp môn chuyển
hoá đến giác ngộ- được giải rơ là làm thế
nào có thể thiền trong mọi hoàn cảnh- khi đang ăn,
uống, nói chuyện, du lịch hay bất cứ ǵ. Tư
lương của tôn giáo đều được khéo dùng
theo chiều hướng nầy, nhưng không tuyệt đối
cần thiết phải thực hành đúng như vậy. Nhân
đây, tôi vừa khám phá ra cái buồng tắm là một chỗ tuyệt vời
yên lặng, không xáo động khi thiền và tránh xa những
ồn ào và xáo trộn. Đó là nơi rất tốt để
thiền quán.
Thường th́ có thể t́m được
vị thầy giảng dạy pháp nơi bất cứ ǵ mà
ḿnh thấy- trên màn ảnh tv, phim ảnh, sách báo, cơn gió
thổi, những chuyển động của đại dương
hoặc qua các mùa thay đổi. Nếu bạn quan sát thế
giới qua cái nh́n của pháp, bạn có thể đạt được
sự nhận thức sâu xa về thực tại, gồm
cả vô thường và luật của nhân quả. “Tất
cả mọi vật đều thay đổi, cũng như
tôi đang là”. Chúng ta thường hay đi trong mộng mị,
không hay biết về những sự đổi thay và chuyển
biến đang xẩy ra chung quanh. Cũng như vậy, hoặc
bạn ôm chặt chúng để được an ổn. Bạn
rất dễ dàng gạt bỏ qua những ǵ mà truyền h́nh
hoặc phim ảnh đă cố gắng tŕnh bày hơn chỉ
là những tưởng tượng. Mỗi một sự định
kiến chỉ làm tăng trưởng vô minh của bạn
và đóng bít cánh cửa trí tuệ. Nói cách khác, nếu bạn
mở con mắt trí tuệ và để cho pháp giới biểu
lộ thực tướng của nó, th́ bạn có thể làm
tăng trưởng trí tuệ hoặc thực hành pháp bất
cứ thời gian nào và bất cứ nơi đâu.
Khi để cho tất cả các
pháp được nh́n thấy nhắc nhở bạn về
luật nhân quả điều hành mọi sự biến
chuyển, rằng mỗi sự chuyển hoá đều có
lư do nhất định nào đó, bạn sẽ dần dà thấu
rơ nghiệp lực. Ḷng kiêu mạn của bạn sẽ chấm
dứt khi cho rằng những kinh nghiệm của ḿnh đă
được xếp đặt sẳn, giống như loại
cà phê tan mau. Tính nhạy cảm đem đến cho sư
liên tục tuôn chảy của hệ thần kinh trở nên
sắc tinh tế để quan sát làm thế nào mà tâm và thân
của bạn luôn luôn thay đổi .
Một khi đă thâm hiểu về
luật nhân quả thấm nhuần bên trong tâm và bạn nhận
thức rằng mỗi một hành động đều có
cái quả nhất định, và bạn ư thức rằng phải
thật cẩn trọng về tất cả những ǵ mà bạn
làm. Thấu rơ về nghiệp đem lại cho bạn nhận
thức rơ ràng về mọi hành động. Do hiểu rơ rằng
những hành động thiện chắc chắn đưa
đến hạnh phúc và các hành động bất thiện
sẽ đem lại đau khổ, bạn trở nên tinh tế
và sẽ quan tâm hơn về bản chất của những
hành động ḿnh làm. Nếu cho rằng luật nhân và quả
không điều hành đời sống của ta, do đó,
không cần thực hành pháp và v́ không thực hành pháp th́ chỉ
c̣n là vô minh ngu tối và khổ đau tồn tại.
Quán sát tâm một cách có nhận
thức qua những hành động của thân, ngôn ngữ
và cảm thọ từng thời khắc khi đang thức
đến thời gian đi ngủ buổi tối th́ rất
là sâu rộng và thấm nhập vào tâm hơn là một giờ
ngồi thiền định vào mỗi sáng. Điều nầy
thật hữu lư, v́ một giờ hành thiền không có thể
so sánh với sự quán sát tâm trong một ngày. Và nếu bạn
quan tâm đến những ích lợi vô cùng to lớn bằng
của một ngày tỉnh thức về nghiệp, bạn
có thể cẩn thận quán sát đến sự vô cảm
hoặc phiền muộn thỉnh thoảng khởi lên trong lúc thực hành..
Một lư do nữa để
nhấn mạnh đến giá trị của sự quán chiếu
là những ǵ mà người phương Tây luôn thích thú khi
thiền định. Họ rất
thích thiền, nhưng lại không thấy hạnh phúc khi được
giảng dạy cho về nghiệp. Họ than phiền rằng
nghiệp quá khó hiểu. Nhưng bạn cần phải hướng
dẫn đến con đường thoát khỏi phiền
năo. Thân, miệng và ư cuả bạn đă thực nặng nề
rồi, không cần thiết phải thêm những lời giảng
nào để làm khó nhọc, chúng ta đă chứa nặng rồi.
Tôi không có ư nói rằng thiền
không thực quan trọng, nhưng ngay cả khi bạn gặp
vài sự cố về cách thức khi thực hành thiền,
bạn vẫn có thể thực hành pháp một cách tốt đẹp.
Thiền định có nghiă là luôn quan sát mọi cữ động
và đào luyện một thái độ chứa ḷng từ ái
hơn là sự khai thác. Đó là thiền định. Thực
vậy, khi nh́n đến tŕnh độ phát triển tâm
linh hiện nay cuả bạn, cách tiếp cận cho sự
thực hành cuả bạn có thể chính xác và thực tiển hơn là
thiền về những đề mục rộng lớn của
Mật giáo.
Nếu bạn có thể giác ngộ
ngay tức khắc, tức bạn đang đạt được
điều ǵ rất quan trọng. Hăy sống với hiện
tại. Tất cả chúng ta đang ngồi trong căn pḥng
nầy, nhưng tâm đang lang thang ở chỗ nào khác, hầu
như đều nghỉ về tương lai. “Sau khi khoá thiền nầy, tôi sẽ
…” Bạn đang mơ mộng về điều ǵ khác
trong khi để thời khắc hiện tại trôi qua. Ngay cả tôi khi nói với bạn
rằng tâm tôi đang hướng về
Một pháp môn về năng lực
cuả pháp để đem tâm trở về hiện tại.
Mỗi buổi sáng, khi bạn cừa thức giấc, nên
nghỉ theo hướng nầy :“Thật may mắn làm sao v́
tôi c̣n sống, và con người th́ hơn hẳn con chó hay
con gà. Với thân thể và tâm của con người, tôi có
khả năng thấu hiểu ḿnh và được thực
hành pháp. Đó là điều mà những con vật không thể
làm được. Do đó, tôi kiên định theo con đường
nầy cho đến khi đạt đến giác ngộ. Để
sớm đạt được cứu cánh nầy, bạn
phải tránh có những hành động bất thiện và hướng những làn sóng an lành
đến người khác”. Năng lực của sự hồi
hướng nầy sẽ giúp bạn luôn được tỉnh
thức và kiểm soát tâm ở vị trí cao nhất suốt
cả ngày.
Nhiều người dành thời
gian để suy nghĩ xem ngày mai sẽ phải làm ǵ, trong
25 năm hoặc suốt cuộc
đời c̣n lại. Đó thật là điên rồ. Những
sự kiện sẽ xăy ra trong thời gian 25 năm không có
ǵ cả, v́ kết quả của tiến tŕnh chuyển hoá
đi từ chập nầy qua chập khác, ngay cả hiện
tại. Thời khắc hiện tại diển tiến đến
thời khắc tiếp theo, và sẽ thay đổi theo thời
khắc kế tiếp. Ngày hôm
nay thay đổi cho đến ngày mai, ngày mai cho tuần tới,
năm tới và kế tiếp. Nếu mọi tiến tŕnh
của cuộc chuyển đổi đă không đặt nền
trên những diển biến xảy ra trong sát na, th́ sẽ
không có ǵ xảy ra trong 25 năm khởi đầu từ
ngay bây giờ.
Mặc dù tương lai tùy thuộc
vào hiện tại, nhưng cái ta của con người thường
âu lo đến tương lai thay v́ phải làm ǵ trong hiện
tại. Khi bạn hành thiền, đang thiền. Khi bạn
ăn, đang ăn. Khi bạn nấu ăn, đang nấu
ăn. Cố gắng thay thế những ảo tưởng
về tương lai để sống với tỉnh thức
của giờ phút hiện tại. Chỉ như vậy, bạn
mới sống hiện thực. Thật là khôi hài khi bạn
quan tâm thái quá về những việc sẽ xảy ra trong tương
lai, trong lúc những dự kiến về điều đó
chỉ là sản phẩm của ảo giác tự tâm. Tuy vậy,
nhưng bất hạnh thay, đó lại là thú tiêu khiển
chung để làm những kế hoạch cụ thể cho
tương lai. “Tôi phải có đầy đủ cái nầy
hoặc nhiều cái kia trong vài năm tới”. Đôi khi bạn
có thể chết trước khi tuần lễ trôi qua. Lo lắng
cho tương lai chỉ đơn thuần làm tốn mất
nhiều thời gian và năng lực.
Có nhiều người không tin
vào sự giác ngộ bởi v́ chưa bao giờ họ được
gặp hay thấy một người tỉnh thức. Tôi
muốn hỏi họ: “Bạn có thấy được ngày
mai không?”. Nếu không, th́ từ đâu đến mà có tất
cả những khái niệm tạo thành cái căn bản cho
các kế hoạch tương lai? Bạn lo lắng chuyện
ǵ sẽ xảy ra ở tương lai mà bạn chưa thấy,
do đó bạn không chấp nhận sự tỉnh giác dựa
trên những cơ sở mà bạn không thể nhận biết được.
Từ quan điểm về
nghiệp báo, bạn phải chú ư đến tương
lai, nhưng bỏ quên đến sự quan tâm hiện tại
lại là một liên hệ sai lầm. Các sự nhầm lẫm
chung liên quan đến tương lai thường từ những
loại câu hỏi đặt ra cho các Lạt ma hoặc tu sĩ:
“Khi tôi chết, tôi sẽ lên thiên đàng hay xuống địa
ngục”. “Ông có nghỉ rằng tôi sẽ hạnh phúc trong năm
tới” Với tuệ pháp đưa tâm quán chiếu đến
luật nhân và quả, do đó, rất dễ dàng đoán trước
những ǵ xảy ra trong tương lai. Tất cả những
hành vi làm thiện và tích cực ngày hôm nay báo trước điều
tốt đẹp của ngày mai. Nếu nguồn tâm trong sạch
và thanh tịnh hôm nay, th́ hẳn nhiên sẽ trong sạch và
thanh tịnh của ngày mai. Do đó, bạn có khả năng
tiên đoán trước tương lai bằng cách xử dụng
tuệ giác cuả ḿnh. Bạn
sẽ thấy sống hay chết được hạnh
phúc hay đau khổ tùy thuộc vào sự ǵn giữ hành động
thiện hay ác khởi từ bây giờ. Bạn có thể chọn
lựa giữa cách chết khốn khổ như cái chết
của con ḅ hay trải qua cái chết đầy an lạc
của một thiền giả. Tất cả tùy thuộc vào
nghiệp. Nếu những nguyên nhân và điều kiện
như sữa, nhiệt độ v.v.. đồng đến
cùng lúc vào buổi tối, kết quả sẽ cho chúng ta một
chén đầy sữa chua vào sáng ngày mai.
Thật là khờ dại khi bạn
hỏi những đấng thần linh hoặc những nhà
thấu thị rằng sẽ có thiên tai trong thời gian vài năn tới
hay không. Thiên tai xảy ra bất cứ lúc nào. Do hiểu biết
về nghiệp, bạn có thể biết là là hệ thống
mặt trời được tạo ra bởi ảo tưởng,
có thể bi hũy diệt bởi chiến tranh hoặc thiên
tai. Do đó, đừng phí nhiều năng lực để
phiền năo và âu lo về vấn đề nầy. Cái mà bạn
đáng làm là giữ tâm an lạc, tích cực và tỉnh thức
nếu có thể. Đó là tất
cả những ǵ mà có thể làm.
Chúng ta hăy đề cập đến
phương diện cần thiết khác của pháp, đó
là phân tích cái ngă. Cái ngă là một
nhận thức sai lầm về tính chất của Ta- cái
ngă. Thông thường, bạn cảm thấy Ngă tồn tại
một chỗ nào mơ hồ trong thân, nhưng với tư
tưởng b́nh thường hạn hẹp của bạn
chưa bao giờ chỉ ra được vị trí chính xác.
Để hiểu được h́nh ảnh đúng của
thực tại, rất cần thiết phải quán chiếu
sâu xa và cố gắng t́m ra chỗ Ngă trú ngụ. Nói cách khác,
bạn vẫn tiếp tục bị mê lầm và điên đảo
bởi cái nh́n nầy, mặc dù như bề ngoài rất hời
hợt, nhưng vẫn c̣n chấp trước về ư nghĩa
chiều sâu và cụ thể của cái ta. Khi bạn cố
t́nh truy lung cái ta, qua toàn bộ cơ thể và hệ thần
kinh, cũng không thể t́m ra được. Đôi khi, bạn
tin rằng có thể t́m ra chổ trú của nó, nhưng khi
quán sát kỷ, bạn biết rằng bạn đang bị
lừa.
Mặc dù có thể có những
kỹ thuật đặc biệt để cố công định
chỗ trú của Ngă, mỗi người trong chúng ta phải
tiếp cận sự nghiên cứu nầy trong các giai đoạn
của từng cá nhân, tŕnh độ cao và cách phản ứng
của bản năng mà bạn quen thuộc. Một số
người cảm thấy mơ hồ rằng Ngă ở
trong lồng ngực, số khác th́ cho rằng nó ở trong đầu
hoặc dạ dày. Khi một
người đang gặp rắc rối, thường lấy
hai tay ôm đầu, hoặc vỗ trán hay ôm chặt nơi
tim, do đó họ xác quyết rằng chỗ ở của
Ngă của họ trong thời điểm đó. Trong mỗi
hành xữ được biểu lộ là triệu chứng
mà một người đang phóng ngă ra qua những cảm thọ
riêng biệt của nó. Triệu chứng của tôi- trong lúc
nầy, được che dấu sau chiếc áo của vị
tăng. Sự việc mà mỗi chúng ta đối tác bằng
cách biểu lộ những triệu chứng chỉ đơn
thuần các cảm thọ trực giác về Ngă. biểu lộ
cho cái ta. . Nếu Ngă là những ǵ thực thể, nó phải
được chấp nhận hơn là cái ǵ và ở đâu.
Cái tự ngă được sáng
tạo bởi cái ta có bản chất huyền bí và không thể
nắm bắt được. Điều nầy bởi v́
không có sự nhất quán về bản chất và chỗ trú
ẩn của nó, bởi v́ mỗi một chúng ta đều
có những cảm thọ riêng về nó. Thật là chính xác khi
tại sao mỗi người đều phải tự t́m
h́nh ảnh Ngă tưởng tượng cho riêng ḿnh. Không ai có
thể t́m thế được. Ngay cả với trí tuệ
sáng suốt tinh tế và chính xác nhất, t́m kiếm Ngă trong
mỗi tế bào của thân, cũng vẫn không thể t́m
ra chỗ trú ẩn của nó. Giống như tên trộm lẩn
tránh khi bạn đang t́m kiếm và ẩn trốn khi bạn
xoay chung quanh. Khi bạn mệt
mơi và lơ là th́ nó rón rén tiến đến giống như
ma quỉ sẳn sàng tấn công bạn, nhưng nếu bạn
theo dỏi nó th́ nó tự bất ngờ biến mất như
biến khỏi trái đất. Rất là đúng v́ làm thế
nào mà cái tâm lăn xăn lừa gạt bạn. Cái ta ảo
giác về cái Ngă cụ thể, tự tồn tại giống
như tên trộm. Bạn quyết chắc rằng nó đang
ở đó nhưng khi bạn vừa t́m nó, nó biến mất.
Tâm của bạn sẽ tiếp
tục lừa gạt cho đến khi nào bạn nắm hoàn
toàn được nó. Trong lúc nầy, bạn vẫn phải tiếp tục quán
chiếu thâm sâu về Ngă, và về quan niệm mơ hồ
rằng nó tồn tại ở một chỗ nào đó, như
trong thân . Chỉ có một phương pháp duy nhất để
ngăn chận khả năng tưởng tượng nầy
bằng cách quan sát đối tượng của ảo giác,
trong trường hợp của tự ngă; quan sát cẩn thận
và nh́n xem nó thực sự là ǵ. Cái Ngă tưởng tượng
giống như tên trộm lẫn trốn, nên cần phải
dùng xảo thuật khôn khéo để nắm bắt nó. Bạn phải bằng cách nào đem
đối tượng của vấn đề để
nhận diện hầu tiếp cận quan sát. Bởi v́ cái
tưởng về Ngă chỉ biểu lộ một cách mạnh
mẻ khi bạn đang trong các trạng huống xúc động
cao, nên bạn phải lợi dụng các t́nh thế nầy,
quán chiếu cái cảm thọ của Ngă đang tăng lên
và cố gắng t́m vị trí để nhận diện nó.
Các kỹ thuật có hiệu quả khác trong khi hành thiền
là dụng tâm gọi tên các cảm thọ của Ngă để
làm cho lộ diện. Trong cùng trường hợp, thiền
giả phải hết sức cảnh giác nếu như phải
nắm bắt h́nh ảnh nầy trước khi nó biến
mất. Qua sự thực hành, bạn sẽ dần dà khám phá
ra rằng cái ta mà bạn luôn tin tồn tại hoàn toàn không
có cơ sở. và nó là, không ǵ khác hơn ngoài sự tưởng
tượng.
Tất cả mọi khổ đau
và sợ hải hiện hữu bởi v́ bám chặt một
cách thụ động vào sự phóng ngă của cái ta ảo
tưởng. Bởi v́ cái ta biểu lộ hiện hữu
một cách cụ thể, giống như là mang đậm
dáng dấp của các kinh nghiệm được thua hoặc
đồng hành với những cảm xúc chán nản hay vui
mừng. Dự kiện nầy,
là căn nguyên của tất cả những đau khổ
của bạn.
Trong một vài quan điểm về
thiền quán, hành giả nhận thức rơ rằng tất
cả động cơ làm khổ đau đến từ
những phóng ảnh của tâm sai lầm, h́nh ảnh không có
cơ sở trong thực tại. Từ điểm nầy,
bạn đang đạt đến trạng thái của tâm
bất hoại, vượt qua sợ hăi. Khi một thiền
giả Tây tạng chứng đắc trạng thái nầy,
họ liền dùng phương tiện thiện xảo đem
các kinh nghiệm nầy để thử thách. Họ tưởng
tượng chính họ đang bị rơi vào trong một
sự hoảng sợ cực kỳ hoặc đang bị xúc
động và rồi quán sát những phản ứng của
nó. Nếu không có cảm thọ sợ hải cao độ
của Ngă tăng lên trong tâm khi bị thua hoặc đớn
đau, chắc chắn rằng họ đắc nội chứng.
Cách dùng để chứng nghiệm nầy cũng tương
tự như phương pháp dùng những ư tưởng để
thử nghiệm trong các nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, ở
đây, là chứng nghiệm nội tâm và rất cá biệt.
Theo triết học của vị
Đại sư Ấn độ- Nagarjuna ( Long Thọ)- th́
cái ta tự biểu lộ như trực giác trong tâm của
bạn không tồn tại bất cứ nơi đâu trong
toàn bộ cấu tạo nguyên tử vi tế của thân. Quan niệm nầy
không nên bị hiểu sai lầm liên hệ với quan niệm
đoạn kiến v́ cho rằng không có bất cứ ǵ tồn
tại. Cái ǵ, vậy th́ cái ǵ tự tồn tại? Câu trả
lời theo triết lư trung luận của Ngài Long Thọ là
phủ nhận sự hiện hữu của cái ngă ảo
giác tạo ra bởi ngă, khi xác quyết về sự phụ
thuộc tương duyên và tương sanh của cái
ta.
Điều nầy không dễ
hiểu trong vài quan niệm triết lư; Tôi không muốn đề
cập ở đây về triết học. Đây chỉ là phương pháp
thực hành để khám phá ra cái ǵ thực và cái ǵ giả. Và khi bạn quán chiếu điều
nầy, th́ sẽ thấy là làm thế nào mà tự ngă tưởng
tượng về sự hiện hữu các pháp mà thực
ra không có tồn tại nào hết.
Khi đứa bé sanh ra đời,
cha mẹ quyết định đặt tên cho cái búp bê bé tí
vừa chợt xuất hiện. Họ không có lư do đúng nào
để chọn lựa cái tên đặc biệt cho đứa
bé nầy. “Con có thích tên Christina không?” “Vâng, con thích”. “Tốt,
thế th́ gọi tên đứa bé là Christina”. Nó không đúng
như vậy nếu như mẹ hoặc cha có thể nh́n
thấy được chiều sâu cái ngă của đứa
bé hoặc những phụ thuộc của tâm, bởi đó
là bản tánh tự nhiên, hơn là thứ luôn được
gọi là “Christina”. Hoặc bởi
điều ǵ đó bên trong mà đứa bé mong đợi được
gọi đúng tên “Christina”. Dưới ánh sáng triết học
của Long Thọ, đó chỉ là vấn đề của
đứa bé có mặt và rồi được gọi bởi
cái tên. Sự phối hợp của tên đặt và đứa
bé là Christina.
Nhưng cái ta không thoả măn là
một hữu t́nh như đứa bé với cái tên. Do đó,
thật là sai lầm khi một vấn đề được
tạo ra bởi tưởng tượng rồi cho rằng
có một điều ǵ khác tồn tại. “ Tôi là ǵ khác hơn
cái bong bóng, tôi có sự hiện hữu một phần trong đó.”
Bản tánh của ngă không thoả măn, và khôn khéo bù đấp
và làm đẹp bởi trang sức cho bản thân cho đến
h́nh dáng, màu sắc theo khả năng tự sáng tạo. Thực
ra là nó không bao giờ vừa ḷng với bất cứ sự
giàu có hay sắc đẹp, ngay cả hạnh phúc là một
sinh vật mà chỉ đơn
thuần với cái tên và là một đứa bé. Nó không thể
chấp nhận thực tại đơn giản: Cách mà tất
cả các pháp thực sự là.. Có một lúc, hiện tôi đang
ở
Trong khi đề cập đến
thế giới ảo mộng của ngă, Đức Phật
nói: “Tất cả đều là mộng tưởng”. Để
nhận thức đúng ư nghiă lời tuyên bố chân lư nầy,
trước nhất bạn hăy nh́n đến ư nghiả biểu
hiện bởi thế giới của ngă. Tất cả vạn hữu như
bạn nh́n thấy, nghe.ngữi, nếm, cảm xúc và nghĩ
đến, nói cách khác được tạo dựng bởi
tưởng uẩn. Cái ta của mỗi người tự
sáng tạo ra thế giới riêng biệt. Bạn không thể
sống trong thế giới của tôi, mà bạn sống
trong thế giới của cái ta ảo tưởng chính ḿnh.
Khi một người nào đó nghe nói tất cả đều
là ảo ảnh, họ lại hiểu sai lầm bằng ư
nghĩa không có ǵ tồn tại. “Thật là kỳ lạ! Tôi
có thể ăn trộm, uống rượu, dùng ma túy hay
nghiện và tạo ảo giác bằng thuốc LSD cho tim tôi
hài ḷng. Đâu cần ai quan tâmđến? Đó chỉ là ảo
giác mà thôi.
Có nhiều ngôn từ khác nhau để
nói đến bản chất của thực tại tối
thượng. Đôi khi được
gọi là tánh không, khi nói về bản chất của mọi
hiện tượng đều rỗng, để đối
lại với cái ngă tưởng tượng luôn luôn chứa
đầy, Đầy về cái ǵ?
Đầy những khái niệm, kỳ vọng, phiền
muộn và phóng tâm đều không có ǵ liên quan đến thực
tại. Cuối cùng, tất cả các pháp đều rỗng.
Thực tại c̣n được gọi là không tướng.
Không tướng trở thành đối nghịch với thế
giới vững chắc, cụ thể được tưởng
tượng bởi ngă. Tất cả mọi hiện tượng,
cả hai luân hồi và linh hồn bản chất đều
rỗng.
Điều thiết yếu là
loại trừ những quan niệm sai lầm căn bản
về thực tại, v́ đó là nguồn gốc của mọi
khổ đau. Quan niệm về ngă thiếu căn bản
và thực tế, và khởi sinh quan diểm sai lầm về
cá nhân và tha nhân. Nó làm hạ thấp nội lực và khả
năng của bạn, do đó tạo ra sự bất an và
thiếu tự lực. Hơn nữa, với thái độ
tiêu cực, bạn sẽ dễ dàng rơi vào sự tranh cải
và bạo động với kẻ khác. V́ cái ngă cũng có bản chất
chính trị. Nếu không cái ngă, sẽ không có lư do ǵ mà tranh căi.
Những quan niệm sai lầm
của ngă về thực tại cũng làm cho bạn bị
trói buộc, dù là trói buộc bởi sợi xích sắt về
thế giới hiện hữu hay xích vàng theo con đường
hưóng về tâm linh cho đời bạn. Sợi xích trói buộc
bằng sắt làm cho sự đau khổ tinh thần và vật
chất tiếp tục trôi lăn trong ṿng luân chuyển của
sự hiện hữu bất hạnh, được biết
đến là luân hồi; trong khi sợi xích bằng vàng làm
cho bạn bị nô lệ vào những quan niệm và những
triết lư sai lầm.
Nhiều nhà triết học có
dáng bề ngoài rất đẹp, lôi cuốn bởi cái mả
sáng sủa bên ngoài. Tuy nhiên, dù được kính trọng như
thế nào, nhưng nhận thức sai lầm vẫn c̣n che
mờ bạn trong ngu tối và khổ đau.. Mục đích
tối thượng là giải thoát ra khỏi mọi chấp
trước. Nhưng tôi không có ư nói là giải thoát theo ư nghiă
cách mạng. Có thể bạn nghĩ rằng vị Sư nầy
đang cố gắng bắt đầu thực hiện cuộc
cách khác cho quốc gia Spanish. Không, tôi chỉ cố gắng kích
động cho sự chuyển hoá trong tâm của bạn mà
thôi.
Dịch xong ngày 29.11.06