Đôi
cánh vỗ tung bay trên bầu trời
xanh thẳm đã đưa ta rời xa
tổ ấm ngày xưa. Từng dòng
tâm cảm tuôn chảy xuyên suốt qua bao
kiếp sống, tưởng chừng như
đã dừng lại một nơi chốn
nào đó, nhưng quanh đi quanh lại,
chỉ thấy là vẫn đang
đứng nơi điểm khởi
đầu. Trong chiều sâu của vùng
tâm linh vẫn vẫy vùng, kêu gọi để
đôi cánh vươn tới,
để nghe lại bản nhạc, lời
thơ của giấc mộng năm xưa, cung
bậc tuyệt vời. Nghe để thấy
dòng suối từ bi, hiểu biết
vẫn thắm tươi như ngày
mới cất cánh.
NGÀN NĂM TUNG
CÁNH
Đã ngàn
năm xưa
lắng nghe lại
tiếng đàn, tràn đầy hưng
phấn
lửng lơ
trên bầu trời cao
cánh chim bay
mây vần
vũ, trời trong xanh
ta là ai
mảnh hình
hài, cũng mảnh hình hài ô
hợp
cảm giác
có phải là ta, hay thân xác là ta
mộng vẫn tinh
tuyền
vẫn ngồi
lại đây, nghe lại tiếng đàn
ngàn năm xưa
tiếp nối bởi hôm nay
từng bậc
điệu giai âm
từng nốt
nhạc, lời thơ
đến
từ hơi thở của vùng tâm
cảm
ngàn năm qua,
nghe lại vẫn mãi trọn tình.
09.01.03