Chúng tôi muốn trình bày vài điều để giới thiệu cách thực hành thiền.
Như đa số mọi người, từ người phương Tây đến người Á châu, đều rất
hâm mộ thiền định, bởi vì bị lôi cuốn bởi sự thực hành và đạt được
nhiều lợi lạc từ đó. Tuy nhiên, dù rất nhiều người áp dụng thiền
trong đời sống, nhưng chỉ có một số ít là hiểu được sâu xa mục đích
của thiền.
Mỗi
người chúng ta đều sở hữu một cơ thể vật lý được cấu tạo bởi xương,
máu, thịt và những thứ khác. Tuy nhiên, bạn không hoàn toàn kiểm
soát được cơ thể của mình, kết quả là luôn luôn nầy sinh nhiều vấn
đề. Có thể bạn là người đàn ông giàu có với tích sản bằng của cả thế
giới, nhưng dù có tài sản khổng lồ, nếu tâm trí của bạn bất an với
một cơ thể không kiểm soát được, thì sẽ vẫn tiếp tục sống trong đau
khổ. Cho nên, dù giàu hay nghèo, không ai trong chúng ta thoát ra
khỏi vấn đề này. Duờng như chúng ta không bao giờ tìm thấy được sự
kết thúc của các khó khăn, vì vừa giái quyết một vấn đề nầy xong,
thì sẽ có ngay một vấn đề khác thay thế. Các xung đột và bất hạnh
liên quan với việc gìn giữ sức khoẻ cho thể chất vật lý của mình
cũng có cùng vấn đề, dù là bất cứ ở đâu. Nếu bạn có tuệ giác để đi
sâu vào tâm điểm của các vấn nạn và theo dõi các biến hiện, bạn sẽ
nhanh chóng nhận thức được rằng tình trạng không như ý rất phổ quát
và càng rõ ràng hơn nếu như bạn có một cơ thể bất an, sẽ không có
cách nào để mà trải nghiệm qua các đau khổ liên quan đến.
Vấn
nạn chính mà tất cả chúng ta đều có là sự khổ đau khi không đạt được
các điều mong muốn, bao gồm những nhu cầu vật chất cần thiết như
thực phẩm, quần áo cũng như những điều vui thích khi được danh tiếng,
được nghe lời dịu dàng, ngọt ngào và các loại tương tự. Một số cảnh
đau khổ, chẳng hạn như sự đói khát của người nghèo khổ, thì cụ thể
hơn các điều khác. Tuy nhiên, dù nói sao, thì tất cả chúng ta không
kiểm soát được lòng ham muốn đến những thứ mà mình không có.
Lấy
ví dụ nếu bạn may mắn được sinh ra trong một gia đình giàu có. Trong
suốt cuộc đời của mình, chưa bao giờ trải nghiệm sự thiếu thốn vật
chất, vì có đủ khả năng để sở hữu bất cứ những gì nếu muốn, hoặc tự
do đi lại bất cứ nơi nào yêu thích, trải qua các niềm vui và hứng
thú với các nền văn hóa khác nhau. Cuối cùng, khi bạn được tất cả
các sở hữu vật chất, không còn biết nơi chốn nào nữa để du lịch, vui
thú nữa… bạn vẫn mang trong lòng nổi bất an, không thoả mãn. Trong
trạng thái khủng hoãng, không tri túc, nhiều người mang tâm bệnh,
không thể thích nghi hoặc chịu đựng được những cơn đau, bất hạnh dù
thông thường.
Cho
dù ngay cả khi có đầy đủ tiện nghi vật chất, bạn vẫn cảm thấy khổ
đau. Trong thực tế, càng sở hữu nhiều của cải, mà không biết tri túc,
thì càng tăng thêm sự bất an vì không sao thoả mãn hết lòng tham,
cũng như khi tài sản vật chất càng tăng, thì nó cũng không thể ảnh
hưỡng hoặc cắt giảm được gốc rễ của khổ đau. Do đó, khi lòng tham
vẫn được nuôi dưỡng, thì sự bất an, lo lắng, phiền muộn vẫn còn tiếp
tục có mặt. Nếu sự tích lũy các tài sản vật chất có khả năng làm
giảm bớt hoặc loại trừ được đau khổ, và có vài giai đoạn đem lại
hạnh phúc vật chất, nhưng với tâm trạng bất an liên tục, trở thành
nghiêm trọng và tất cả sự không thoả mãn sẽ chấm dứt. Bao lâu mà tâm
của bạn vẫn gắn liền với một cơ thể bất an, thì đau khổ vẫn tiếp
diễn.
Ví
dụ, để bảo vệ đôi chân khi đi trên mặt đất gồ ghề và gai nhọn, bạn
cần mang giày, nhưng đó đâu phải giải quyết được vấn đề, vì mang
giày đôi khi cũng làm đau chân, khi ngón chân bị bấm, gây đau và
thường khó chịu. Vấn đề chủ yếu không phải lỗi của thợ đóng giày, vì
nếu bàn chân của bạn không dài, lớn hoặc nhạy cảm khi bắt đầu mang,
thì nó có thể là giày dép thời trang hoàn toàn thoải mái. Vì vậy,
nếu nhìn sâu vào vấn đề này, thì nguồn gốc của sự khó chịu không
phải là bên ngoài, mà nằm trong cơ thể vật lý riêng của bạn, bị tinh
thần chi phối.
Đây
chỉ là một ví dụ điển hình của sự đau khổ trải nghiệm từ thể chất
của bạn. Từ khi sinh ra cho đến khi qua đời, bạn đã hoang phí bao
nhiêu là năng lượng lớn để cố gắng bảo vệ cơ thể tránh khỏi sự khổ
đau. Thực tế, thì hầu hết mọi người dành tất cả thời gian để chăm
sóc cho thể chất của mình đều không mang lại kết quả.
Nhưng mục đích của thiền định không chỉ đơn thuần là để chăm sóc thể
chất, nên tránh áp dụng thiền theo cách nầy, vì thiền có mục đích
cao quí, giá trị hơn. Áp dụng thiền định như một phương pháp khác
bên ngoài để đem lại lợi ích cho cơ thể là vô nghĩa. Điều này dẫn
đến việc lãng phí một phương pháp, mà cuối cùng chỉ đạt đến giá trị
có tính tạm thời, xem thiền giống như là viên thuốc aspirine làm
giảm triệu chứng đau đầu. Cơn đau có thể hết, nhưng không có nghĩa
là được chữa trị tận gốc, vì sau thời gian thì nó sẽ trở lại, bởi vì
phương pháp đã điều trị không liên quan đến nguyên nhân chánh gây
nên, nên chỉ giúp khỏi bệnh tạm thời. Dù được niềm vui ngắn và bớt
cơn đau qua nhiều ý nghĩa nào đó, bạn không nên áp dụng thiền hoặc
thực hành phương pháp tâm linh khác cho mục đích nầy hay là lãng phí
năng lực của thiền định cho cứu cánh hạn hẹp như vậy.
Yếu
chỉ của thiền định là chăm sóc tâm, dù thân và tâm liên quan mật
thiết và nối kết với nhau, nhưng lại có các loại hiện tướng hoàn
toàn không giống nhau. Cơ thể là một đối tượng mà bạn có thể nhìn
thấy bằng mắt, không thể nhìn thấy tâm. Các thành viên cùng một gia
đình, có thể chia sẻ nhiều đặc điểm tương tự như gương mặt, nhưng
mỗi đứa trẻ theo bản năng sẽ có cá tánh khác nhau như thái độ tinh
thần, ý muốn và các sở thích. Do đó, dù là cùng học chung trường,
thì trí thông minh và sự học của mỗi người cũng sai biệt, được
truyền bởi cha mẹ và ông bà. Sự khác biệt của tâm như vậy không thể
giải thích đầy đủ được bằng thể chất.
Cần
lưu ý là có các trẻ em có những ký ức chính xác của đời sống quá khứ,
như nhớ được nơi chốn sinh ra, cuộc sống lúc đó ra sao hoặc có thể
nhận ra người quen, đồ vật của các kiếp trước. Các dữ kiện nầy là
bằng chứng hấp dẫn cho bất cứ ai có ý muốn nghiên cứu về vấn đề nầy
với cái tâm khách quan.
Trong mọi trường hợp, lý do căn bản của các năng khiếu tinh thần
khác nhau giữa các người cùng một gia đình, và với ký ức xác thực về
đời sống quá khứ, dĩ nhiên nói rõ rằng tâm thì vô thủy, nên kiếp quá
khứ vẫn tồn tại. Trong khi bạn không có khả năng tinh tế để phân
tích các dữ kiện ở đây những gì có và những gì không được cung cấp
liên tục giữa cuộc sống hiện tại và tiếp theo, nhưng điều quan trọng
cần lưu ý là: Như ký ức của bạn tiếp nối từ quá khứ đến hiện tại, do
đó, cũng sẽ từ hiện tại qua đến đời sống tương lai. Tương tự, những
hành động của hiện tại sẽ xác định tình trạng tái sinh của bạn trong
đời sống tương lai. Cho nên, bạn có trách nhiệm với những gì gây ra
để định hình cho đời sống hiện nay và các đời kế tiếp. Thật là quan
trọng, để nhận thức rõ điều nầy, nếu như bạn khám ra ra được phương
tiện hiệu quả để cắt đứt vĩnh viễn gốc rễ đau khổ của thân và tâm.
Chúng ta đã được sinh là một hữu tình, nên có khả năng làm cho cuộc
đời mình có ý nghĩa và mục đích sống. Tuy nhiên, để đạt được hoàn
toàn những lợi ích nầy, bạn cần vượt qua những bản năng thấp kém như
loài động vật, bằng cách hoàn thiện con người và kiểm soát tâm, bạn
có thể cắt đứt được hoàn toàn gốc rễ của mọi đau khổ. Trong khoảng
không gian của một hoặc nhiều kiếp sống, bạn có thể giải thoát khỏi
chu kỳ ràng buộc của cái chết và tái sinh, vì nếu không, chúng ta
sẽ phải luân chuyển trong sanh tử nhiều lần mà không có bất kỳ sự
lựa chọn hoặc kiểm soát, và phải trải qua tất cả các khổ đau do một
thể chất bất an. Nhưng với các ứng dụng đặc biệt có thể phá vỡ sự
luân chuyển không mong cầu nầy, giúp bạn giải thoát vĩnh viễn khỏi
tất cả các đau khổ và bất như ý.
Tuy
nhiên, để tránh cho bản thân mình thoát ra khỏi vòng luân hồi của
cái chết và tái sinh là không đủ, vì vẫn không phải là con đường
đúng là chỉ sử dụng các năng lực con người cho cứu cánh đó, vì bạn
không phải là hữu tình duy nhất trải nghiệm khổ đau và bất như ý,
nên mọi hữu tình đều chia sẻ chung sự bất hạnh nầy. Cho nên, khi hầu
hết các hữu tình đều thiếu trí tuệ- Tuệ giác- để tìm con đường đúng
hầu đem lại sự chấm dứt khổ đau. Tất cả các sinh vật trên trái đất,
không trừ một ai, đều dành tất cả cuộc đời, trong suốt cả ngày đêm,
để tìm kiếm con đường vượt qua đau khổ, đem lại an vui và hạnh phúc.
Nhưng bởi vì tâm trí bị che mờ bởi vô minh, sự tìm kiếm này trở nên
vô ích, nên thay vì dẫn đến cứu cánh như mong muốn, lại chỉ gây thêm
thất vọng và đau đớn. Bạn cố gắng loại trừ các nguyên nhân gây ra
đau khổ, nhưng ngược lại, chỉ làm tiếp tục xa cách niết bàn, là chân
phúc, chấm dứt hoàn toàn khổ đau.
Tất
cả các chúng sinh đều mong cầu thoát khỏi khổ đau như chúng ta, nên
nếu bạn nhận thức rõ ràng như vậy, thì có phải là vị kỷ không nếu
bạn chỉ hướng tìm giải thoát và an lạc cho riêng mình. Do đó, bạn
cần nổ lực để cùng mọi người thoát khỏi khổ đau. Tuy nhiên, trước
nhất bạn cần hoàn thiện chính mình để trở thành bậc tỉnh thức, thì
bạn mới có thể chỉ rõ cho người khác, các con đường đúng (chánh đạo)
dẫn đến chấm dứt thực sự đau khổ. Nói cách khác, bạn phải đạt được
tánh Phật, mới có thể giúp người khác được giải thoát.
Ví
dụ như bạn muốn đưa một người bạn đến một công viên xinh đẹp để cô
ta vui thích, nhưng nếu bạn mù mờ không biết con đường nào đi đến đó,
thì dù là bạn có ước vọng bao nhiêu thì cũng không đạt được kết quả.
Do đó, bạn cần có tầm nhìn tốt và cần thiết là biết tường tận con
đường đi đến công viên đó, trước khi có dự định dẫn bạn mình đến.
Cũng tương tự, bạn cần thực chứng hoàn toàn tỉnh thức, trước khi
phân biệt (chánh kiến) được con đường đúng để hướng dẫn mọi hữu tình,
với trình độ (khế cơ) và tánh tình (khế lý) sai biệt, mới có thể chỉ
dẫn được đến sự giải thoát khổ đau của riêng họ.
Vì
vậy, khi chúng ta nói về mục đích thực sự của thiền định, là đang
nói về việc đạt được giác ngộ, sự tỉnh giác giúp cho bạn và các hữu
tình đều đi đến cứu cánh hoàn thiện. Đây là mục đích tối thắng và lý
do duy nhất để thực hành thiền định. Tất cả các hành giả lớn và các
đại sư thực hành Pháp trong quá khứ đều mang tâm nguyện duy nhất nầy.
Tương tự, trong tất cả giáo lý của Đức Phật có hàng trăm loại thiền
định khác nhau đều tùy thuộc vào sự lựa chọn và trình độ của chúng
sinh, nên khi bạn thực hành thiền cần nuôi dưỡng trong tâm cùng một
động lực.
Vì
vậy, đời sống tâm linh rất cần thiết, nhưng bạn không bắt buộc phải
thực hành vì các tác nhân bên ngoài ảnh hưỡng, bởi những người khác,
ngay cả Thượng đế, bởi vì bạn là người đang đau khổ, và chỉ có bạn
chịu trách nhiệm để chữa trị căn bệnh của mình. Bạn lập ra các tình
huống để tìm lại chính mình, và từ đó tạo ra các môi trường để cùng
giải thoát. Dù là khổ đau có mặt trong đời sống, bạn cần làm cái gì
đó để thay đổi thói quen thường nhật, đó là trở về đòi sống tâm linh,
nói cách khác là thiền định. Vì nếu không hướng vào bên trong để
chuyển hoá tâm, thay vào đó, cứ đem năng lực dong ruổi theo các
phóng ảnh bên ngoài trong đời sống, thì sự đau khổ vẫn luôn tồn tại.
Đau khổ không có bắt đầu, và nếu bạn không nuôi dưỡng đời sống tâm
linh qua sự áp dụng thiền, thì khổ đau cũng không thể chấm dứt.
Tóm
lại, thật là rất khó để thực hành Pháp trong một môi trường quá
phong phú về vật chất, bởi vì điều nầy gây nên các phiền nhiễu ảnh
hưỡng đến thiền định. Tuy nhiên, gốc rễ của các loạn tâm không phải
là vì tự môi trường, hay kỹ nghệ máy móc, thực phẩm hoặc các yếu tố
khác tương tự, mà do từ trong tâm của bạn. Thật là ngạc nhiên một
cách thú vị, vì trong chuyến viếng thăm phương Tây lần đầu của tôi,
thì sự tiến bộ về vật chất có khả năng ích lợi trong việc thực hành
Pháp và vài loại thiền khác nhau. Nhiều người thành tâm muốn tìm
kiếm ý nghĩa của đời sống con người để vươn cao hơn các bản năng
thường tình trong cuộc đời. Về phương diện nầy, tôi nghĩ rằng người
khôn ngoan phải biết kết hợp với đời sống tinh thần trong sự thực
hành hàng ngày, để có thể đem lại lợi ích sâu xa cho tâm linh cũng
như sự thoải mái về thể chất. Đối với những người như vậy, cuộc sống
sẽ chắc chắn không phải là một lời hứa rỗng.
Thực phẩm chế biến từ nhiều thành phần khác nhau có thể đem lại sự
vui thích, thì nếu bạn có công việc làm hoặc có một số hoạt động
hàng ngày, cùng cố gắng làm việc càng nhiều càng tốt vào việc hoàn
thiện một con đường tâm linh, áp dụng Pháp, cuộc sống của bạn trở
nên rất phong phú. Những lợi ích nầy do bạn trải nghiệm bằng cách
kết hợp cả hai cách tiếp cận trong cuộc sống, đem lại lợi ích sâu
rộng.
Có
một sự khác biệt rất lớn giữa tâm, cảm thọ và kinh nghiệm của một
người có sự hiểu biết về Pháp và áp dụng vào đời sống hàng ngày với
những người chưa từng biết thực hành. Người trước thì khi đối diện
với những những vấn đề khó khăn trong thế giới hiện tượng, do đã
từng trải nghiệm nên trầm tĩnh và ít khổ đau, vì biết kiểm soát tâm
và ứng xử vấn đề một cách khéo léo. Điều này không chỉ ứng dụng
trong đời sống nhiều thử thách hàng ngày, mà còn đặc biệt khi lâm
chung.
Nếu
bạn chưa từng tham dự vào bất kỳ sự thực hành tâm linh hoặc chưa
được rèn luyện tâm qua các kỷ luật thiền định, thì kinh nghiệm về
cái chết có thể thực đáng sợ. Còn đối với người hành giả thực hành
sâu xa về Pháp, thì cái chết chỉ như cuộc hành trình hứng thú trở về
nhà, giống như đi đến một công viên đẹp để cắm trại. Ngay cả, dù
người hành giả chưa chứng ngộ ở trạng thái cao nhất của thiền định,
thì cái chết vẫn là một kinh nghiệm thoải mái, chứ không phải khủng
khiếp, kinh hoàng. Người đó có thể đối mặt với một cái chết của
chính mình, với tất cả những gì làm cho tâm được tự tại, chứ không
bị hoảng hốt bởi sợ hãi, âu lo với những gì phải trải qua, hay đối
với người thân, tài sản hay thể chất đều được bỏ lại khi lìa đời.
Trong đời sống nầy, bạn đã có kinh nghiệm khi sinh ra đời, nay thì
là tiến trình già nua, và đến cái chết chờ đón. Do đó, sự thực hành
thiền có thể giúp bạn đối diện với các điều không tránh được với tâm
tự tại. Như vậy, thiền thật sự lợi ích thiết thực, dù rằng mục đích
của thiền còn là những gì cao quí hơn nhiều, mà người hành giả có
thể thể nghiệm được.
Tóm
lại, không phải hình dáng bên ngoài của thiền định là quan trọng, dù
là bạn ngồi với đôi tay xếp chồng trên đôi chân được xếp bằng có
chút kết quả, nhưng điều tối quan trọng là kiểm soát và tìm thấy
được phương dược chữa trị được thực tế khổ đau. Thiền có giúp bạn
loại bỏ những vọng tưởng che mờ tâm trí, cũng như giúp tỉnh thức,
không còn ganh ghét và tham lam không? Nếu thiền giúp cho bạn giảm
thiểu được tư tưởng tiêu cực, xấu trong tâm, thì thiền thật hữu ích,
hoàn hảo, thực hành đúng và đáng giá. Còn như chỉ làm cho bạn tăng
thêm bản ngã, có thái độ tiêu cực, thì đó là nguyên nhân khác của
khổ đau. Trong trường hợp nầy, dù bạn cho rằng mình có hành thiền,
nhưng bạn lại không hiểu và áp dụng hoàn toàn sai lạc Pháp.
Pháp thì hướng dẫn thoát khỏi khổ đau, xa lìa các vấn nạn, nên nếu
thực hành thiền mà không đem lại kết quả theo hướng này, thì trong
đó có cái gì đó sai lầm mà bạn cần quán chiếu, kiểm soát lại. Thực
tế, thì căn bản của sự thực thiền của các hành giả chân chánh là
khám phá ra những hành động nào đem lại khổ đau hoặc hạnh phúc. Sau
đó, tránh các hành động gây nghiệp, làm các điều thiện. Đó là tinh
túy thiết yếu của sự thực hành thiền.
Lời
nói sau cùng, vì tất cả các bạn là những người bắt đầu thực hành
Pháp, áp dụng thiền để kiểm soát tâm, bạn cần phải tìm đến đúng
nguồn chánh pháp, cần phải đọc sách của những người thẩm quyền uy
tín, nếu như có những điều nghi ngại, nên tìm đến những bậc thầy có
đầy đủ sự nghiên cứu, hiểu rõ thiền giáo, thực chứng để hỏi. Điều
nầy rất quan trọng, vì nếu bạn áp dụng thiền qua những sách vỡ viết
bởi những người không hiểu rõ về thiền, hướng dẫn sai lạc, sẽ nguy
hiểm cho cuộc đời bạn rơi theo con đường tà đạo. Cho dù tìm được
đúng vị thầy, dù là đạo sĩ, lama… thì vị thầy đó cũng phải chứng ngộ
và thực hành pháp miên mật.
Khi
thực hành thiền định, khai triển tâm, bạn không nên thụ động, vì
không có thể giải quyết được nội kết của đau khổ bằng cách mù quáng
chấp nhận những gì mà một người nào đó, ngay cả một bậc thầy vĩ đại,
dạy bạn phải làm. Thay vào đó, nên sử dụng trí tuệ bẩm sinh để kiểm
soát và chấp nhận sự chỉ dạy nầy sau quá trình thực tập có hiệu quả,
để bạn đủ chánh tín rằng lời giảng dạy có hữu hiệu, thực dụng, và
sau đó, bạn nên theo để áp dụng. Như với y khoa, một khi bạn đã nhận
thấy phương dược hợp lý có thể chữa trị bệnh của bạn, thì hãy nên
dùng đến. Ngược lại, nếu bạn dùng bất cứ thuốc gì trong tầm tay của
mình, sẽ đem lại nhiều nguy hiểm nặng nề hơn thay vì chữa trị.
Đây
là đề nghị cuối cùng của tôi dành cho những người mới bắt đầu để
hiểu về lợi ích trong nghiên cứu giáo Pháp và thiền định. Đời sống
có tâm linh rất cao quí. Tuy nhiên, ngay cả khi không thể thực hành
giáo Pháp, thì sự hiểu biết cũng có thể làm phong phú và ý nghĩa
thêm cuộc sống của bạn. Tôi nghĩ rằng đó là tất cả ý nghĩa. Cảm ơn
bạn rất nhiều.
Đầu
Thu, ngày 24.09.2011
The Purpose of Meditation
Lama Zopa Rinpoche
I
would like to say a few words in introduction about the practice of
meditation. Many people throughout the world, in the West as well as
the East, are very interested in meditating. They are attracted to
this practice and express great interest in it. Yet, of all the many
people who engage in meditation, only a few really understand its
purpose.
Each of us here possesses a physical body made up of bones,
flesh, blood and such things. At present we are not able to exert
complete control over this body and as a result we always experience
problems. There might be a rich man whose wealth is equal to that of
the entire world yet despite his enormous fortune, if his mind is
tied up in an uncontrolled body, he will live in continual
suffering. Rich or poor, none of us escape this problem. Try as we
may, we never seem to find an end to our difficulties. If we solve
one, another immediately takes its place. The conflicts and
suffering involved in maintaining our physical body are the same no
matter where we may be. If we have the wisdom to penetrate deeply
into the heart of this matter and check the actual way things are,
we quickly perceive the universality of this unsatisfactory
situation. It also becomes clear that if we did not have such an
uncontrolled body, there would be no way for us to experience the
sufferings related to it.
The main problem we all have is the suffering of not achieving
our various desires. These include the obvious physical necessities
of food and clothing as well as such enjoyable things as a good
reputation, the sound of pleasant and comforting words and the like.
Some forms of suffering, such as the hunger of an extremely
impoverished person, are more obvious than others. But in one way or
another, we all hunger uncontrollably for things we do not possess.
Take the example of someone who was fortunate enough to be
born into a wealthy family. During his lifetime he may never
experience material want. He can afford to buy anything that arouses
his desire and is free to travel wherever he pleases, experiencing
the various delights and excitement offered by different cultures.
When he finally reaches the point where there is nothing left to
possess, no place left to visit and no pleasure left to experience,
he still suffers from an acute feeling of dissatisfaction. In such a
restless, dissatisfied state of mind many people go insane, unable
to cope with this intense and pervasive suffering.
Thus even when there is no lack of material comfort there is
still suffering. In fact it often happens that possession of
material wealth increases dissatisfaction, because it then becomes
even more obvious that such possessions have no ability whatsoever
to affect or cut through the root of suffering. There is still the
continuity of dissatisfaction, confusion, worry and the rest. If an
accumulation of external comforts really were able to cut through
and eliminate suffering, then at some stage of physical well-being
this continuity of suffering would be severed and all
dissatisfaction would cease. But as long as our mind is tied up with
an uncontrolled body, suffering continues.
For instance, in order to protect our feet from rough ground
and sharp thorns, we wear shoes. Yet this does not really eliminate
the problem. The shoes themselves often hurt. They can pinch our
toes, produce sores and generally cause discomfort. This is not
primarily the shoemaker's fault. If our feet were not so long, wide
or sensitive in the first place, it would be possible to fashion
totally comfortable shoes for them. Thus if we look deeply into the
matter we see that the source of this discomfort is not external,
but rather lies within our own physical and mental make-up.
This is merely one example of the suffering experienced
because of our physical body. From the time we are born until the
time we must die, we expend a tremendous amount of energy trying to
protect this body of ours from suffering. In fact, most people spend
all their time caring for their body in precisely this fruitless,
self-defeating manner.
But the purpose of meditation is not merely to take care of
the physical body. We should not think of using meditation in this
way. It should have a higher, more valuable purpose. To use
meditation as yet another external method to benefit our body is
senseless. This would involve wasting a technique of true, ultimate
value on a vain attempt to gain relief that is at best temporary.
Meditation would then be like the aspirin we take to be rid of a
headache. The pain may go away, but that does not mean we are cured.
After some time it will return because the method of treatment was
unrelated to the real cause of the difficulty and thus any relief
gained will necessarily be short-lived. As temporary pleasure and
alleviation of pain are available through many external means, there
is no need to use either meditation or any other spiritual practice
for such a purpose. We should not squander the power of meditation
on such limited aims.
Meditation is primarily concerned with caring for the mind. Although
our body and mind are intimately related and interconnected, they
are quite different types of phenomena. Our body is an object we can
see with our eyes, but not so the mind. The members of a particular
family may share many similar physical traits, but each child will
instinctively have a different personality, mental attitude, set of
interests and the like. Though they attend the same schools, their
intelligence and learning will differ not only from each other's but
from their parents' and grandparents' as well. Such differences of
mind cannot be adequately explained in physical terms.
It should also be noted that there are children who have
accurate memories of previous lives. They can tell where they were
born, how they lived and so forth, and can recognize people and
objects from these previous lives. Such accounts are verifiable and
provide intriguing evidence for any investigator prepared to study
this matter with an unbiased mind.
In any event, the underlying reason for different mental
aptitudes among members of the same family, and for certain
children's memory of previous lifetimes, is the fact that mind is
beginningless. Past lives do exist. While we cannot go into a subtle
analysis here of what does and what does not provide the continuity
between one life and the next, the important thing to keep in mind
is this: just as our mind has continued from a past life into the
present, so will it pass on from the present into the future. The
circumstances of our present life result from actions, both mental
and physical, performed in these previous lives. Similarly, our
present actions will determine the circumstances of our future
lives. Thus the responsibility lies in our own hands for shaping the
remainder of this life and those to come. It is very important to
recognize this if we are to find effective means for cutting through
both mental and physical suffering permanently.
Each of us has been born as a human being. As such we have the
potential to give meaning and purpose to our life. But to take full
advantage of it, we must go beyond what the lower animals can do. By
utilizing such a human rebirth properly and gaining control over our
mind, we can sever the root of all suffering completely. Within the
space of one or more lives we can escape from the compulsive cycle
of death and rebirth. As it is, we have to be reborn again and again
without any choice or control, experiencing all the sufferings of an
uncontrolled physical body. But with the proper application this
involuntary cycle can be broken. We can escape from all suffering
and dissatisfaction permanently.
But to escape from the circle of death and rebirth ourselves
is not enough. This is still not an appropriate way of using our
human capabilities to the utmost. We are not the only ones who
experience suffering and dissatisfaction; all other living beings
share in the same predicament. And most other beings lack the
wisdom—the Dharma eye of wisdom—to find the correct path to the
cessation of their suffering. All creatures on earth, without
exception, spend their whole life, day and night, searching for a
way to overcome suffering and experience pleasure and happiness. But
because their minds are clouded in ignorance, this search is in
vain. Instead of leading to the intended goal, it brings them only
further frustration and pain. They try to remove the cause of their
suffering but instead only remove themselves further and further
from nirvana, the true cessation of suffering.
All living beings suffer and desire release in the same way we
do. If we realize this, it becomes apparent that it is selfish to
work solely towards our own liberation, our own experience of
nirvana. Rather we must strive to free all others as well. But in
order to enlighten others as to the correct paths leading to a true
cessation of suffering, we ourselves must first become fully
enlightened beings. In other words, we must achieve buddhahood in
order to help liberate others.
The situation can be explained like this. Suppose we want to
bring a friend to a beautiful park so that she can enjoy it. If we
are blind there is no way for us to lead her there no matter how
much we may so desire. It is necessary for us to have good vision
and to be well-acquainted with the road leading to the park before
we can even think of bringing her there. In the same way, we must
have a complete experience of full enlightenment before we can
discern the best paths whereby all beings, with their varying mental
aptitudes and temperaments, can be led to their own liberation from
suffering.
Thus when we talk about the true purpose of meditation we are
talking about the attainment of enlightenment, an attainment that
enables us to fulfill not only our own aims but also those of all
others. This is the entire purpose of and the only reason for
engaging in meditation. All the great yogis and meditation masters
of the past have practiced the Dharma with just this purpose in
mind. Likewise, when we meditate—and in Buddha's teachings there are
literally hundreds of different meditations to choose from depending
on our level of realization—we should do so with this same
motivation.
Thus spiritual practices are very necessary. We are not
compelled to meditate by some outside agent, by other people, or by
God. Rather, just as we are responsible for our own suffering, so
are we solely responsible for our own cure. We have created the
situation in which we find ourselves, and it is up to us to create
the circumstances for our release. Therefore, as suffering permeates
our life, we have to do something in addition to our regular daily
routine. This "something" is spiritual practice or, in other words,
meditation. If we do not turn inwards and train our mind, but
instead expend all our energy on arranging and rearranging the
external aspects of our existence, then our suffering will continue.
Our suffering has had no beginning, and if we do not adopt an
effective spiritual practice, neither will it have an end.
Generally speaking, it is difficult to practice the Dharma in
an environment of great material abundance. This is because there
are many distractions to interfere with our meditation. However, the
actual root of these distractions is not in the environment itself.
It is not in the machines of industry, our food, or anything like
that. It is within our own mind. It has been a pleasant surprise for
me during this, my first visit to the West, to see that along with
material progress there is substantial interest here in Dharma
practice and in meditation of various types. Many people are
sincerely searching for the higher meaning of human life, trying to
transcend the everyday, animal concerns of their existence. In this
respect I think it is very wise that people are trying to combine a
spiritual with a practical way of life, one that provides deep
mental as well as physical comfort. For such people life will
certainly not be an empty promise.
Food prepared from many different ingredients can be truly
delicious. In the same way, if we have a job or some such daily
activity and also try to work as much as possible on perfecting a
spiritual path and following the Dharma, our life can become very
rich. The benefits we experience by combining these two approaches
to life are far-reaching.
There is a great difference between the mind, feelings and
experiences of someone who adds an understanding of Dharma to his or
her daily life and one who does not. The former meets with far less
confusion and experiences far less suffering when encountering
difficulties in the material world. He has a controlled mind and a
meaningful framework within which he can handle his problems
skillfully. This will apply not only to his everyday experiences but
especially to those encountered when he dies.
If we have never engaged in any spiritual practice, have never
trained our mind through the discipline of meditation, then the
experiences surrounding our death can be very frightening indeed.
For the most advanced Dharma practitioner, however, death is like a
pleasant journey back home. It is almost like going to a beautiful
park for a picnic. And even for someone who has not achieved the
highest realizations afforded by meditation, death can be a
comfortable, not horrible, experience. Such a person can face his
death—something we must all eventually do—with his mind at ease. He
is not overwhelmed by fear or worry about what he will experience,
or about the loved ones, possessions or body he will leave behind.
In this life we have already experienced birth and are now in the
process of growing old. The one thing we all have left to look
forward to is our death. Thus if our spiritual practice can help us
face the inevitable with peace of mind, then our meditations have
been very useful, although there are much higher purposes to which
our practices can be put.
To summarize, it is not the external appearance of our
meditation that is important. Whether we sit with our arms folded
this way and our legs crossed that way is of little consequence. But
it is extremely important to check and see if whatever meditation we
do is an actual remedy for our suffering. Does it effectively
eliminate the delusions obscuring our mind? Does it combat our
ignorance, hatred and greed! If it does reduce these negativities of
mind, then it is a perfect meditation, truly practical and greatly
worthwhile. If on the other hand it merely serves to generate and
increase our negativities, such as pride, then it is only another
cause of suffering. In such a case, even though we may say we are
meditating, we are not actually following a spiritual path or
practicing Dharma at all.
Dharma is a guide away from suffering, away from problems. If our
practice does not guide us in this direction then something is wrong
and we must investigate what it might be. In fact, the fundamental
practice of all true yogis is to discover which of their actions
bring suffering and which happiness. They then work to avoid the
former and follow the latter as much as possible. This is the
essential practice of Dharma.
One final word. All of us who are beginning our practice of
Dharma, starting to meditate and gain control of our mind need to
rely on proper sources of information. We should read books of sound
authority and, when doubts arise, we should consult teachers who
have mastered their study and practice. This is very important. If
we are guided by books written without a proper understanding, there
is the great danger that our life will be spent following an
incorrect path. Even more important is choosing the correct teacher,
guru or lama. He or she must have correct realizations and must
actually live the practice of the Dharma.
Our practice of meditation, of mental cultivation, should not
be passive. We shall not be able to break the bonds of suffering by
blindly accepting what someone, even a great master, tells us to do.
Rather we should use our innate intelligence to check and see if a
suggested course of action is effective. If we have good reason to
believe that a teaching is valid and will be helpful, then by all
means we should follow it. As with medicine, once we have found some
that can reasonably be expected to cure us, we should take it.
Otherwise, if we swallow anything that happens to come into our
hands, we run the great risk of aggravating rather than curing our
illness.
This is my final suggestion for those beginners who have an interest
in studying Dharma and meditating. Spiritual pursuits can be very
worthwhile. Yet even if you cannot practice Dharma, a mere
understanding of it can enrich your life and give it meaning. I
think that is all. Thank you very much.
Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com