|
Đoản văn thơ…
MÙA THU,
NHỮNG KHẮC
KHOẢI RÉO GỌI
Cư sĩ Liên Hoa
Thắp sáng lên ngọn lửa
bồng bềnh lá vàng
rơi
ấp ủ lời réo gọi
chập chùng bóng em
về
áo em màu vàng lụa
giữa bốn mùa thay lá
mưa rơi rồi lại nắng
màu áo lại vàng thêm
đôi mắt còn bỏ ngỏ
từng phiến đá chân
thường
ánh lên màu hương
sắc
ta nhặt vội nên
hương
bàn tay ai hờ hững
có phải màu áo phai
nên em cười bẽn lẽn
gió lặng nằm cô đơn
….
Ồ
lá vàng rơi. Có những chiếc lá màu xanh đậm, có lá còn xanh non,
hoặc nõn nà màu xanh nhạt của lá chuối non… lìa rời khỏi cành,
chơ vơ đậu trên nền đất, run rẩy như còn nuối tiếc cho một mảnh
đời vừa rời xa. Tôi nghe thoáng đâu đây những lời tự tình vừa
dâng lên, như giọng hát mượt mà ca tụng thu về. Sao không gọi là
thu đến mà gọi là thu về, nếu bốn mùa tuần tự trôi qua, tiếp nối
như định luật tuần hoàn của vũ trụ, thì nơi nào gọi là đến hay
đi, chỗ nào là khởi đầu hay chấm dứt…. Có phải chúng ta đã vô
tình cưỡng ép để gọi là…..thời gian.
Gió có thoảng qua đây, trời
hanh hanh lạnh, nụ cười êm dịu của gió như đùa vui quét từng
chiếc lá đong đưa, lăn mình theo gió. Những tia nắng bay lượn,
tinh nghịch chạy nhảy, vui cùng, réo vang lời gọi những mảnh đời
ngủ gật gù, vùi đầu trong nắng hạ vừa qua.
Hãy dậy đi ta ơi. Hãy ngẫng
đầu lên vũ trụ ơi…..lá vàng đây, thu là đây, sắc vàng ửng lên
như màu đất, nơi con người muôn đời dẫm chân đến khi xuất hiện
trên trần gian nầy. Chúng ta thuờng ca tụng vẻ đẹp của thu khi
có lá vàng rực rỡ, hoặc ôm ấp những mộng tưởng của ngày qua, dìm
mình trong nội kết của quá khứ, bám chặt vào những tư liệu do
mình sáng tạo, tạo ra những bi kịch khổ đau hay hạnh phúc…..quên
rằng vô thường là nét đẹp kỳ diệu của vũa trụ, nơi đó, chúng ta
bắt gặp cả thiên thu réo gọi, có những chất liệu đến từ quá khứ,
có những hạt giống của tương lai, có những hiện thực nhiệm màu
bừng sáng theo từng hơi thở.
Không có hơi thở, chất liệu
tối quan trọng của cuộc đời, của con người, của trời đất…thì
chúng ta đã dẫy chết trong khoảnh khắc khi thu chưa chớm, lá
chưa đủ vàng và nụ hoa chưa ló dạng…
Thu đâu phải chỉ màu vàng
trong một khoảng không thời gian nào đó. vậy chứ đất là gì? Màu
của đất có phải chăng là màu vàng, màu hoàng thổ, màu của tâm,
màu đã nuôi các loại sắc màu khác nhau, và nơi đó xuất hiện dấu
chân con người, muôn loại trong bao nhiêu thời gian qua từ vô
thủy… và như người cùng tử bước trở về mái nhà xưa, tìm lại gia
bảo đã vô tình đánh mất trong tâm. Sao ta lại không ca tụng đất?
Đã bao nhiêu người ca tụng
vẻ đẹp của thu u uẩn, lãng mạn, trầm mặc, dậy sắc vàng khoát áo
màu vàng trải dài cho vũ trụ một khoảng không thời gian nào đó,
thật đẹp. Chúng ta đi dưới hàng cây, vài cơn gió thoảng qua,..
Trên cây, lá run mình ca hát, những giọt mưa lá rơi nhè nhẹ,
buông mình tưới tẩm rớt trên vai, trên tóc của khách bộ hành,
cho từng mảnh đất…
Áo vàng, em thay lá
Ôi hương sắc mặn mà
Tay cầm tay chưa nói
thời
gian là đà qua
dáng
em về mộng mị
màu
mắt hoa vừa nở
suối
tóc vội thả bay
vũ
trụ ngẫn ngơ nhìn
người bước đi trên lá
từng
bản nhạc hồn thơ
vô
tình ai chép được
nghe
chiếc lá cười dòn…..
Đã từ lâu, vì là con người sống nhiều về nội tâm, cảm xúc với
những gì khổ đau hay hạnh phúc của đời người, và luôn cố thực
tập để chuyển hoá tâm mình trong những biến động của cuộc sống,
lấy chính mình với những gì mình chưa được, chưa có hoặc là
những ước vọng thật đẹp nuôi dưỡng v.v… có thể ích lợi cho con
người, tôi thường viết ra để dâng hiến cho cuộc đời như một tấm
lòng.
Tôi rất sợ
mình có thể cảm xúc với nụ cười của gió, tiếng hát của mưa, lời
ru của nắng, tâm tình của thu hoặc giả là tiếng thì thâm vô ngôn
của sự tĩnh lặng …nên tránh làm thơ tình cảm dù làm thì cũng chỉ
dở tệ, không vần điệu, không luật thơ, thiếu hồn thơ….nên đành
lui cui tập làm thơ có một chút mùi đạo vị, dù cũng chỉ là vô vị,
nhạt nhẻo, chỉ đở đở một chút…vì tôi sáng tác để cho chính mình
thưởng thức mà, chứ sợ rằng ai đọc thơ của tôi cũng đều cười …không
phải để khen, mà chê ….Người đọc thơ tôi mà không hiểu, thì nói
là” Ôi chao, hay quá, nhưng không hiểu thơ muốn nói gì…”.
Còn người đọc thơ nếu hiểu một chút, thì chợt khen rằng” Ái
chà, thơ thật tuyệt, vậy mà cũng bày đặt làm thơ…”, nhưng dù
chê hay khen cũng không sao, vì có đọc đến là được rồi, nên nới
có nhận xét…
Nào, chúng
ta hãy cùng buớc vào thu với những đoạn đường…Nếu cuộc đời có
nhiều đoạn đường thẳng, dốc, gập ghềnh hay trơn tru…..ví như một
bản nhạc, được nối kết từng nốt nhạc để làm thành một bản nhạc
vui buồn, sầu đau, hạnh phúc hay bi thương…đều do chính con
người là tác nhân, là nhạc sĩ của chính lòng mình.
Đêm,
Ngày đi rơi nắng
Đêm đổ tối về
Nhìn nhau một thoáng
Trăm lời thơ không…
Theo thu từ đêm
về khi nắng đã bị rơi rụng trên lối ngỏ nào đó, trước cửa đêm
tối, nói lời từ giả chỉ một thoáng thôi thì lại im bặt, không
cần lời. Thưởng thức thu, nhìn vẻ đẹp của thu, lắng nghe hơi thở
của thu…có cần chăng lời nói…dù có ngàn lời hay vạn lời, chỉ là
nói về thu chứ không phải sống với hay cảm nhận về thu.
Sao,
Sao nheo con mắt
Lấp lánh bầu trời
Bàn tay ngàn cánh
Tình nghiêng sóng
sánh
nụ cười chân phương..
Kìa bạn,
có thấy chăng khi thu nheo con mắt chào một cách tình tứ như
những vì sao trên bầu trời, chỉ có những bàn tay ngàn cánh mới
mở được gương mặt thu để đi sâu vào tâm thức, dù tình có nghiêng
ngả, tâm có sóng sánh như say khuớt của rượu không cồn, nhưng
tâm vẫn mỉm cười nơi bến bờ hư không, nơi chốn tình chân phương.
Bàn tay ngàn cánh là hoá
thân của từ lực, của từ tâm, của lời quán âm, tâm quán âm, niệm
quán âm và từ tự tánh trong miên trường dấn thân, thể nhập để
mỗi người đi về trở thành là Quan Âm. Những hành giả của lời
niệm Quán Âm là những người đang sống thực, đang chuyển hoá và
đang thể nhập với chính dòng sống vi diệu của tự tâm, trở thành
vị Bồ tát của Lắng nghe- Chia sẻ- Cứu giúp, nơi làm nên tất cả
mọi trạng thái của tâm, để nhận ra cuộc sống thực…
Trăng,
Trăng đẹp quá vì
trăng không xiêm áo
Cho ta về mơ mộng
mãi vầng trăng
để đêm đêm, ta ngóng
với đợi chờ
rồi vội vã làm ngàn
thơ ca tụng
Hồ tâm đã
mở cửa, gương tâm đã soi tỏ, để cho hằng hà sa số ánh trăng lóng
lánh xuất hiện trong từng hồ nước, như “thiên giang hữu thiên
giang nguyệt..”, ồ thật là tuyệt đẹp …. Trăng tâm có sáng,
có vàng rực, có tỏ rõ nguồn cơn của suối nguồn, đi vào cõi sâu
thẳm của tấm, của tấm lòng, khi trăng không mảnh xiêm y trên bầu
trời … Một vẩn bụi cũng làm cho trăng mờ ảo, một chấm mây cũng
làm trăng ố màu. Trăng là lời nói chân thật, chân ngôn, thực tại
khi sống thực bằng những tâm tình không che đậy, lời vọng ngôn
không còn, chỉ còn là một trời tâm mở rộng.
Từ nơi cõi vắng nầy, nguồn
thơ lai láng, không phải là dòng thơ ướt át, không phải lời thơ
lả lơi, nhưng thơ đến đi nơi cõi tâm chỉ là những mảnh tấm lòng
chân thật, vì nếu không có tấm lòng, không có chân tình… thì
cũng như trăng còn vương vấn với mây ngàn, còn ôm ảo tưởng nào
đó, không sống thực trong những sát na hiện tại, trong lành,
tinh khiết… Đó là hạnh phúc có mặt trong đau khổ, đó là nơi bình
an giữa cơn sóng gió cuồng si, nơi ngủ yên lành trong hố lửa của
oán thù, nơi mỉm cười tha thứ với những bất hạnh, dù chính mình
sáng tạo hay ai đó cho mình…để cho chúng ta …
Đi về,
Ngàn xưa ra đi
Trăm năm lỗi hẹn
Dùng dằng giữa bến
vọng chân đợi chờ…
Đường về đẹp quá,
áo xưa vẫn còn, màu xanh vàng của vũ trụ vẫn ươm tình từng lúc,
từng khoảnh khắc thời gian để nuôi sống muôn loại. Gọi là đường
về vì chúng ta quan niệm có ra đi, nhưng sự ra đi và trở về, đâu
là điểm gặp…. vì tự tánh của vũ trụ vẫn như như, không sanh diệt.
Chĩ chúng ta cảm giác sanh diệt theo vọng tưởng, luân hồi theo
tơ tưởng, rồi vươn mình trên trời cao đất rộng, gọi khoảng nầy
là thời gian, chốn nọ là không gian, tạo thành môi mắt mũi miệng
cho môt khuôn mặt nhân sinh, nhưng không biết rằng “bộ mặt thật
muôn đời” vẫn đẹp như lời thơ, hồn nhiên như nụ cuời em bé, hiền
từ như đôi mắt của đức Phật.
Hãy trả lại vẻ đẹp tự nhiên
để chúng ta có thể thưởng thức, đừng kéo về một bên theo quan
niệm, biên kiến của mình, biết bao nhiêu là pháp môn trong giáo
Pháp của đức Phật như lá trong rừng, có xanh có vàng có đủ muôn
sắc màu… nhưng chưa từng bao giờ chống trái lẫn nhau, mà chỉ như
phưong thuốc thần dược tùy căn cơ, tùy khế lý, tùy theo căn bệnh
mà đem cho người bệnh được lợi lạc…
‘Trong hạnh phúc, trong
phiền não, lúc thăng lúc trầm, lúc vinh lúc nhục…..ta hãy giữ
tâm như đất. Cũng như trên đất, ta có thể vút bất luận vật gì
dẫu chua, dẫu ngọt, dẫu sạch, dẫu dơ…..đất vẫn thản nhiên,
một mực vẫn trơ trơ. Đất không giận cũng không hờn…..” (Kinh Tâm
Địa Quán).
Màu vàng của đất, màu vàng
lá, màu của thu vàng….đâu có chỗ nào là bến bờ ngăn cách cho
cuộc trở về. Có ai nghe chăng tiếng thu rơi lả lướt, để nhắc nhở,
vô tình đưa bước chân đi vào thu, ta chợt nhìn thấy được tâm,
màu vàng đất, nơi Địa Đại- nơi tan rã thân xác khi nằm
bất động, từ từ khi mà rời xa cõi đời theo một hành trình mới,
của Sắc uẩn, rồi vào thân trung ấm hoặc tái sanh vào cảnh giới
nào đó. Sắc đã nuôi nấng, che chở cho con người trong suốt cuộc
đời có mặt, từ thuở bé sơ sinh đến khi trưởng thành, già nua,
chết và tan rã.
Muốn thấy được Thu, muốn đi
sấu vào tâm của thu……..không phải là Thu sầu, Mùa thu chết, Thu
lang thang, Mùa thu trên tóc ai… đầy bụi bậm?..., mà phải vượt,
vuợt qua… những sắc thanh hương vị xúc pháp, thấy Sắc uẩn cũng
là không, và để đến thẵng nơi mầm đất hiện sinh dưới ánh sáng
mặt trời trí tuệ của Như Lai Đại Nhật, sáng rực khắp mọi nơi
trong Pháp Giới Thể Tánh Trí, nơi không ngằn mé, nơi hố thẳm,
không còn biên giới giữa có và không, vượt khỏi sự phân hai,
chia cách để trở về im lặng…..
Trong kinh Hoa Nghiêm có
nói rằng:” Nhược nhân dục liễu tri. Tam thế nhất thiết Phật.
Ưng quán pháp giới tánh. Nhất thiết duy tâm tạo” ( tạm dịch:
Một người muốn biết được ba đời chư Phật thì hãy thể nhập vào
tánh của Pháp giới, nhận thức được tất cả đều do tâm tạo”.
Chúng ta chỉ thấy thu với
vẻ đẹp của màu, chỉ thấy “chiếc áo cô đơn” với sắc hoàng thổ… để
mà ca tụng, quí trọng…nhưng quên rằng, thu đã sống không phải
chỉ thời gian của tháng nầy, nhưng thu là chuổi ngày của bốn mùa
trôi qua, làm cho chúng ta không biết nơi nào là thu có mặt.
Khi Xuân có hoa tươi xinh
đẹp, có tiếng chim líu lo ca hát, có những tâm hồn thơ thới yêu
đời…có phải là thu chăng?
Khi Hạ về réo rắc lời nóng,
khô môi, bốc hoả, hối hả bay nhảy trong cuộc đời, và nơi nào thu
ở?
Khi Đông lạnh lẽo trở về,
đốt lên ngọn lửa hồng để suỡi ấm, ánh lửa lung linh soi rõ từng
gương mặt cô đơn, lạnh giá bên cạnh nhau. Tuyết rơi, hơi lạnh,
đường trơn vấp ngả, phì phà hơi thở khói, tìm thu nơi đâu?
Chiếc áo cô đơn màu vàng đã
tạo ra những vành đai ruộng phước, nơi giới nơi định, nơi huệ
nuôi dưỡng và sống thực, để cho màu vàng của chiếc áo bao phủ
nhân sinh như tấm lòng vàng của thu, che chở đồng đều trong các
khổ nạn, bất hạnh…
Trong em, ta thấy
luân hồi
Nhìn ta, chợt thấy
cuộc đời vong thân
Nơi
nào lời nói lời im
chỗ
nào lặng lẽ, cõi lòng tịch liêu……
Chúng ta có
thấy chăng là thu đã đi xuyên suốt qua bao chặng đường của cuộc
đời, khi trở về với đất linh, nơi chôn vùi bao vọng tưởng điên
đảo…Thu luôn luôn chịu đựng, gánh vác và chưa bao giờ vắng mặt
trên đời.
Trong hơi thở của gió (Phong),
trong quán tưởng đi về (Hoả) trong tư tuởng trầm mặc, vắng lặng
(Thủy), vững vàng trên tấm thân (Điạ)… Trong suốt cuộc đời, có
khi nào ta xa người yêu nầy, xa cái thân vô thường, nơi đại địa
tượng hình, nơi thu vàng có mặt xuyên suốt qua bao cảnh giới.
Phải có ánh sáng của trí
tuệ mới mở cửa vào Thu, nhìn thấy rõ được tâm, thấy được đất,
từng sớ thịt của đất nuôi sinh vũ trụ và từ đó khởi lên lòng từ
bi cúng dường …
“ Khi con thấy Phật, xin
cho muôn loài, có được cặp mắt trí tuệ để nhìn rõ được tâm mình”
( Nhược đắc kiến Phật. Đương nguyện chúng sinh. Đắc vô ngại nhãn.
Kiến nhất thiết Phật )…
Thưa bạn, miên man chia sẻ
với thu, nói về thu, thụ hưởng hương vị thu…chúng ta đã biến
mình để đi cùng và sống với thu trong thưởng thức, trong cảm
nhận bằng chính tâm mình. Nếu chúng ta chỉ thấy thu như các mùa
để yêu thích, ca tụng, làm thơ văn ….. thì có lẽ, mình đã phụ
lòng của thu, vì thu luôn ước muốn chúng ta lắng lòng suy nghĩ
lại….
Thu đã thọ giới Tâm Bồ Đề
để bao thời gian qua, vẫn sống tịch liêu của các giới như luôn
luôn cởi tâm uế trược, thu hút những dưỡng khí trong lành ban
cho trái đất (nhiếp luật nghi giới ), vẫn đem cho những
gì trong lành, tốt đẹp (nhiếp thiện pháp giới) và vẫn âm
thầm làm những gì có ích cho muôn loài để được sống trong hạnh
phúc (nhiêu ích hữu tình giới)…. Và thu mời gọi chúng ta
hãy tiếp tay khi cảm nhận được tấm lòng chân chất, bao dung của
thu dâng hiến cho con người và trái đất nầy.
Có bao giờ bạn nghĩ rằng
rồi đến một ngày nào đó, thu sẽ không còn có mặt trên cõi đời
nầy hay chăng? Lòng người hỗn loạn, tâm trí rã rời, đầy lo toan…đưa
đến cuộc sống vội vã, bỏ rơi lý tưởng đẹp .. Tài nguyên thiên
nhiên bị soi mòn theo dục vọng, sông ngòi khô cạn, núi lở đất
trùi, cây rừng bị tàn phá, san bằng. Môi sinh ô nhiểm, chiến
tranh ngày càng tàn bạo, cướp đi bao mạng sống của con người… Vũ
khí ngày một tinh vi hơn để chìu theo tham vọng, trao đổi, tính
toán, thiếu sự chia sẻ chân thật v.v..Các loài vật bị hy sinh
theo những bữa tiệc chất chồng, chết tức tưởi đớn đau không được
thương xót, theo nhu cầu khoái khẩu, dĩ nhiên, sẽ có ngày các
loài sẽ tuyệt chủng …..rồi nhân loại sẽ đi về đâu?
Trở về với thu với tiếng
nói sâu thẳm của cõi lòng, cũng là trở về tánh giác của chính
mình, trong địa đại của thân, mở ánh sáng mặt trời trí tuệ (Như
Lai Đại Nhật) để đem những gì có thể từ chính tánh Phật của mình
bằng bất cứ hình thức nào, để làm cuộc thức tỉnh nhân sinh trước
thảm họa luôn luôn có mặt nầy…
Em như giọt sương
mai
ngủ trên chiếc lá
vàng
sợ nắng về vội vã
em tan vào hư vô
mong
em là cơn mưa
tưới
mát cho cuộc đời
những tâm hồn khô nứt
mưa
tràn về, xanh tươi…
Với sự hiểu biết kém cỏi, với suy tư non nớt, với lời văn thơ
thô kệch vô hồn…bản thân còn nhiều khiếm khuyết, đầy hỉ nộ ái
ố….. nhưng vì là người con Phật, trong tâm tình « đối cảnh sanh
tâm », tự quán thấy có những vầng mây nổi lên, chập chờn trong
tâm, tượng thành nhiều hình thái, biến đổi… nên cũng muốn xin
được nói vài điều, viết ra để chia sẻ.. theo các kiến thức hạn
hẹp của mình, thì dù bạn có đồng ý hay không, cũng mong
nhận nơi đây một tấm lòng kính dâng….trong thân phận con người.
Xin cám ơn
bạn,
Những phút
giây xúc động
nhân khi
nhìn thấy bóng dáng thu….
Ngày
18.09.2009
|