ta cứ
mãi đi tìm trong vô vọng
điểm tựa
lòng cho dẫu rất mong manh
(thơ biển
bắc)
Mưa dày
đặc. Màn nước trắng xóa giăng kín vòm trời. Tôi nắm chặt tay
lái, giữ cho xe thẳng tới khoảng đường trước mặt. Chiếc xe
lao đi. Hai cánh quạt nước gạt hết tốc độ. Nước xối xả đập
xuống. Gió quật lên hàng cây ven đường. Những nhánh cây quằn
quại, nghiêng ngả chạy thốc về phía sau. Từng đợt sấm vang
rền, tiếp nối nhau vang xa, vang mãi. Một tia chớp nhóa lên,
xanh rực xẻ ngang bầu trời.
“Em đừng đi.”
Tay tôi
lệch đi. Chiếc xe trượt khỏi mặt đường, phóng phăng phăng về
phía cánh đồng lầy lội. Tôi đạp mạnh thắng, cố sức bẻ vô
lăng về bên trái. Hai bánh xe sau rít lên, nghiến xuống mặt
đường. Chiếc xe run lên từng chập như giận dữ trước khi chịu
lăn bánh trở lại trên con đường vắng. Mồ hôi túa ra hai bên
thái dương. Tôi quay cửa sổ xe xuống. Mưa hắt vào mặt. Mưa
hắt vào vai. Những hạt mưa lạnh buốt tan nhanh như ánh nhìn
vỡ vụn của anh sáng nay.
Cơn bão
tháng hai đang đập xuống thành phố tôi ở. Hồ Lonna có lẽ
đang mù mịt trong mưa. Từ một mùa mưa năm nào tôi không nhớ
rõ. Khi cuộc sống ngột ngạt nghẹt thở, khi nỗi cô đơn bung
ra tựa những hạt mưa tung tóe rơi xuống khoảnh sân sau nhà,
tôi đã ra xe, lái lang thang vô định trên những con đường
sũng nước. Hồ Lonna hiện ra mênh mông diệu vợi ở một khúc
quanh. Thân thiết vỗ về như một người bạn. Êm đềm dịu dàng
như một người tình. Tôi thích đến bên hồ một mình, yên lặng
để lòng mình trôi giữa thiên nhiên. Những buổi chiều bên hồ,
tôi tắm mình trong màu xanh của cây cỏ, hít đầy phổi mùi bùn
non hăng hăng. Trong ánh chiều muộn, bầy côn trùng dậy lên
khúc nhạc ru êm làm dịu nỗi buồn phiền. Mặt hồ êm ả trong
suốt. Như tấm gương lặng lẽ, bao dung ôm lấy cuộc đời.
Nhưng hạnh
phúc là điều xa xỉ. Và cô đơn là chiếc áo may vừa vặn.
Tôi đã gặp
anh. Người đàn ông dáng vẻ bụi bặm đang miên man trước giá
vẽ. Trên mặt vải phẳng phiu là quang cảnh hồ với những mảng
màu ghép lại từ nhiều góc độ. Từ lúc bầu trời màu xanh lơ
chuyển dần qua xám nhạt cho tới khi những hạt mưa hình nước
mắt tuôn xuống từ trời cao. Bàn tay anh không ngừng chuyển
động, vạch ngang, xẻ dọc, bay vút, đưa cao, hối hả say mê
như muốn thâu tóm vẻ đẹp của thiên nhiên vào khung vải trước
khi chúng biến mất. Phong đỏ cùng thông xanh reo đùa. Gió
chạy quanh bờ hồ, khua tung lá trên các nhánh cây. Những
chiếc lá bay rợp, lao xao trong chiếc lưới mưa trắng xóa
đang chụp xuống mặt hồ. Sóc nâu, cò trắng, mặt nước váng
sóng lăn tăn cứ hiện ra lồ lộ trên khung vải như được tuôn
ra bởi một cây cọ thần. Khi mưa bắt đầu tạt những giọt nước
lấm tấm xuống khung vải, tôi chạy ra xe lấy dù che. Anh
buông cọ vẽ, ngẩng lên. Trán anh lấm tấm mồ hôi, đôi mắt còn
bừng bừng lửa say mê. Chiếc dù bung ra vội vã, màu vàng rực
rỡ làm sáng một góc hồ. Ba giá vẽ được thu gọn một bên, anh
ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp tránh mưa. Anh lấy bình thủy
trong ba lô, rót trà ra hai chiếc ly giấy.
“Cô uống
trà nhé. Đây là loại trà mộc, không ướp hóa học, cô đừng
lo.”
Tôi đưa tay
đón lấy ly trà sóng sánh màu cốm non từ tay anh. Mùi thơm
dìu dịu tỏa nhẹ chung quanh. Chúng tôi cùng im lặng, nhấp
từng ngụm trà nóng. Mặt hồ trắng xóa trong màn mưa huyền ảo.
Anh mơ màng bảo tôi. Giá có sẵn bếp, tôi mời cô uống trà pha
bằng nước mưa, tuyệt lắm!
*
Anh có bao
giờ pha trà bằng nước mắt chưa? Tôi đã muốn hỏi anh như thế.
Trà pha bằng nước mưa tôi chưa được uống; trà pha bằng nước
mắt tôi uống đã nhiều. Nước mắt ở đâu mà lắm thế, anh sẽ hỏi.
Ừ, nước mắt ở đâu mà lắm thế, tôi cũng hỏi tôi. Một tràng
sấm nổ rền trên không, gió gào trên những nhánh cây, và mưa
đổ xuống rầm rập như một câu trả lời. Tôi đạp mạnh chân ga.
Chiếc xe rú lên, lao đi vun vút trên đường. Những hạt mưa
hình nước mắt vẫn phủ từng đợt lên mặt kính. Mây trùng trùng.
Chân trời xa tối mù. Thỉnh thoảng lại lóe lên những lằn
xương chớp sáng. Văng vẳng có tiếng còi hú lẫn trong tiếng
mưa rơi. Tôi nhìn vào kính chiếu hậu và phát hiện xe cảnh
sát đang chớp đèn phía sau. Tôi giảm ga, tấp vào lề đường.
Viên cảnh sát trong chiếc áo mưa vàng hiện ra bên cửa sổ.
“Cô cho tôi
xem bằng lái và giấy lưu hành xe.”
Tôi lục
xách tay, đưa cho viên cảnh sát bằng lái xe.
“Tôi cần
xem thẻ lưu hành xe.”
Tôi ngẩn
người nhìn ông.
“Cô có thẻ
lưu hành xe không?” Viên cảnh sát hỏi lại.
“À... ờ, có,
tôi nhớ rồi, nó ở trong glove compartment.”
Viên cảnh
sát cầm giấy tờ của tôi đi về xe. Tôi ngồi thừ trên ghế, đầu
óc trống rỗng. Gió dội thốc từng cơn lạnh buốt vào lòng xe
qua khung cửa sổ mở. Người tôi run lên. Vai và đùi trái thấm
đẫm nước mưa. Viên cảnh sát lại bất ngờ hiện ra bên cửa sổ.
“Cô có sao
không?”
“Xin lỗi
ông, tôi vô ý chạy hơi nhanh.”
“Khi trời
mưa, con đường này trơn và nguy hiểm lắm, cô phải giảm tốc
độ chứ.”
“Vâng, thưa
ông.”
Viên cảnh
sát đưa cao cây đèn pin quét vào trong xe, nhìn lướt nhìn
một vòng.
“Cô định đi
đâu trong cơn mưa tầm tã như thế này?”
“Tôi muốn
đến hồ Lonna. Ông có biết hồ Lonna? Nó ở trên con đường này
phải không?”
Viên cảnh
sát ngẩng mặt nhìn ra con đường phía trước.
“Cô chạy độ
mười hai dặm nữa sẽ đến, nhưng cô đến hồ để làm gì? Mưa như
thế này, lối vào lầy lội và tối đen.”
Tôi bối
rối:
“Tôi... chỉ
chạy ngang qua thôi chứ không vào đó.”
“Cô cẩn
thận nhé, chạy xe chậm lại, mưa thế này cô chạy tốc độ ba
mươi dặm một giờ là được. Thôi cô đi đi, lần này tôi chỉ
cảnh cáo, lần sau thì tôi sẽ biên phạt.”
“Cám ơn
ông.”
“À, mà tôi
nhắc cô, khi đến đoạn đường rẽ vào hồ, cô nhớ giảm tốc độ
xuống mười dặm cho tôi nhé. Quãng đường ấy tối, đường cong
bẻ rất gắt, mà bờ hồ lại sát với mặt đường. Cô cẩn thận và
chạy thật chậm.” Viên cảnh sát tốt bụng quay lại dặn dò
trước khi lên xe.
Chờ cho
viên cảnh sát lái xe đi khuất, tôi mới cho xe nổ máy, trở
lại mặt đường.
*
Thế giới
sống động đầy màu sắc của những bức tranh anh vẽ đã cuốn hút
tôi một cách mãnh liệt. Một sự cuốn hút mạnh và đầy đủ lý do
khiến tôi sợ hãi. Anh lang thang vẽ vời, đeo đuổi những giấc
mơ, chụp bắt chúng và hất tất cả vào khung vải. Cuộc đời anh
là những khung vải kỳ ảo đầy màu sắc. Sự sống hút vào bàn
tay anh như một thỏi nam châm. Tôi gọi anh là Phục Sinh.
Chẳng phải sao khi anh tạo dựng lại đời sống một cách thần
tình trên khung vải. Những con chim giang đôi cánh bay theo
sự điều khiển của nét vẽ anh tài tình. Những nụ hoa mở ra
khép vào theo vui buồn của anh. Những chú cá con được ngược
dòng về sum họp cùng đàn khi anh mở lòng từ bi. Anh bảo muốn
tôi ngồi làm mẫu cho anh vẽ. Tôi ngần ngừ đồng ý, nhưng giao
hẹn. Không vẽ chân dung. Anh cười. Chấp nhận. Anh vẽ người
tình không chân dung. Anh không bao giờ trả lời được rồi,
đồng ý, yes, hay okay. Luôn luôn anh nói:
chấp nhận. Anh chấp nhận những gì cuộc đời đã ban tặng
cho anh. Tài năng. Cô đơn. Hạnh phúc. Khổ đau. Và em.
Nhưng hạnh
phúc là điều xa xỉ. Và cô đơn là chiếc áo may vừa vặn.
Phòng tranh
anh thuê nằm ngay trên phố chính gần nơi tôi ở. Khu phố cổ
nhỏ bé nằm dọc theo bờ biển quanh năm phủ kín sương mù.
Thỉnh thoảng mới có những ngày nắng nhẹ, vừa đủ ấm để khách
nhàn du túa ra trên đường. Hôm tôi đến là một ngày hiếm hoi
như thế. Nắng nhẹ hắt lên khung cửa kính những đốm hoa lung
linh. Không gian mênh mông ngai ngái mùi muối mặn của biển
cả. Tiếng sóng reo vọng về từ xa. Tôi đặt tay lên nắm cửa
bằng đồng, lòng rộn lên niềm vui hội ngộ. Cánh cửa tung ra
theo cái kéo tay hơi quá đà của tôi. Trong vũng sáng huyền
hoặc, anh hiện ra với nụ cười sáng như sao sa.
Tôi ngồi
làm mẫu trên chiếc ghế dài bọc nhung màu mật ong. Lưng xoay
ra cửa sổ. Mặt hướng về anh. Cây cọ trên tay anh thoăn thoắt
chuyển động. Khung vải trắng hiện lên những sợi tóc dài.
Mỏng manh như dây chỉ thả diều, nối dài, dài mãi. Gió biển
vi vu như tiếng sáo. Dây diều no gió bay cao. Hôm nay anh
chỉ vẽ những sợi tóc. Anh nói với tôi và kéo lại cánh cửa
sổ. Sáo diều thôi đùa với gió. Tóc dài chùng trên bờ vai.
“Thế thì
bao giờ anh mới vẽ xong?”
Anh chỉ vào
đầu mình:
“Anh đã vẽ
xong từ ngày đầu tiên gặp em.”
“Em không
tin.”
“Em phải có
lòng tin vào cuộc đời mới hạnh phúc được.”
Nhưng hạnh
phúc là điều xa xỉ. Và cô đơn là chiếc áo may vừa vặn.
*
Mưa nhẹ
dần. Gió thôi quật. Mưa cùng mây cùng đất cùng trời bao bọc
quanh tôi như bức tranh không màu sắc. Tôi lênh đênh giữa
vũng sương mù dầy đặc, chơi vơi huyền ảo như lối vào thiên
đàng. Kỳ lạ, không dưng tôi lại mơ đến thiên đàng; nơi chẳng
có một chỗ nào dành cho tôi. Những hạt mưa hình nước mắt
chảy ngoằn ngoèo trong tim tôi, xót buốt như vết thương dìm
vào nước biển. Tôi bật nút máy hát. Một dòng nhạc êm chảy
nhẹ trong lòng xe, cô lập tôi với thế giới hỗn mang bên
ngoài. Cơn đau đầu của tôi có vẻ dịu lại đôi chút. Hai bên
thái dương không còn cảm giác căng nhức.
Anh cũng
hay bị những cơn đau đầu hành hạ giữa giờ làm việc. Thời
gian ngừng lại khi cơn đau đột ngột chiếm ngự, làm tê liệt
mọi cảm giác. Tôi dìu anh lên căn gác bên trên. Những bước
chân rời đan vụng về trên bậc thang hẹp. Những thanh gỗ trĩu
xuống, kẽo kẹt dưới sức nặng của hai đôi bàn chân. Cửa gác
hé mở, tôi lọt vào không gian anh chập chùng âm thanh và
hình ảnh. Âm điệu dìu dặt của sóng biển len vào mảng trí
nhớ. Tôi ngây ngất bởi dấu ấn của quá khứ. Cũng những cuốn
sách vất lung tung trên giường dưới đất. Cũng những ly café
uống cạn nằm trên ngạch cửa sổ. Cũng những chiếc gối đệm
vuông thay ghế ngồi xếp chồng trong góc phòng. Anh nằm vật
xuống tấm đệm kê trên mặt sàn, mắt nhắm nghiền. Một vết nhăn
hằn sâu trên trán giữa hai đầu lông mày.
“Để anh nằm
một lát, sẽ hết.”
Tôi tìm
trong xách tay một ve dầu nóng, thoa lên hai bên thái dương
anh. Mùi bạc hà thơm thoảng dễ chịu. Căn gác tĩnh lặng. Ánh
sáng dịu dàng của mặt trời quá ngọ rải những vệt nắng trên
thành cửa sổ. Gió biển nhón chân khẽ chạy trên những trang
sách, rúc rích đùa với con chữ trong không gian trong vắt
thủy tinh. Tôi ghé người nằm xuống, trải dài thân mình bên
anh trên mặt nệm xanh màu đại dương thênh thang.
Khi tôi mở
mắt, anh đang ngồi nơi cuối giường, bình lặng như thể anh đã
ngồi ở đó rất lâu. Đốm lửa say mê được thay bằng ánh nhìn
dịu dàng phảng phất nét thơ trẻ. Gió biển vẫn rì rào trò
chuyện trong căn gác. Buổi chiều vắt ngang khung cửa rộng.
Nền trời muốt xanh màu ngọc bích đang ngả dần qua tím nhạt.
Những vạt nắng vàng pha sắc tím chập choạng phủ lên mặt
sóng, loang dần vào bờ cát mênh mông. Nơi chân trời xa, mặt
trời quyện vào mặt nước như đôi môi tình nhân âu yếm hôn
nhau. Tôi nhớ đến những buổi chiều tĩnh lặng bên hồ. Biển
cũng có khả năng làm lòng tôi thanh thản, nhưng cái tĩnh ở
biển chỉ là sự che đậy của những đợt sóng ngầm. Biển lặng
nhưng lòng tôi không lặng. Tôi muốn phóng mình bên dưới mặt
sóng làm cơn tsunami xói vào bờ cát, bật tung những khung
ảnh lệch lạc của cuộc đời. Tôi muốn uống hạnh phúc ngọt ngào
của thứ trà mộc pha bằng nước mưa. Tôi muốn làm người đàn bà
trẻ con của anh.
“Chỗ nằm
của anh thật tuyệt! Ước gì em có thể vẽ lại...”
Anh bật
dậy, chạy sầm sập xuống thang gác. Tôi nghe âm thanh của
những ống màu va chạm trong hộp. Anh trở lại với khung vải
và giá vẽ. Anh ngồi xệp xuống sàn, vén những sợi tóc sau gáy
tôi sang bên vai. Tay anh dính đầy màu sơn. Anh bảo, như thể
anh đã đọc được suy nghĩ của tôi:
“Anh sẽ
vẽ lại cuộc đời cho em!”
Tôi hôn lên
đôi môi anh với lòng biết ơn sâu xa. Môi anh có vị đắng của
dầu sơn lẫn mùi the của bạc hà. Tôi mỉm cười, sung sướng
bước ra từ bức tường trong phòng khách nhà tôi. Tôi nhìn
thấy những vết nứt li ti trên mặt khung ảnh và dường như, có
cả dáng hình của những con mối gỗ trong đó. Dù sao thì nó đã
ở đó trong một thời gian khá dài. Chiếc áo trắng lộng lẫy
kim sa tuột khỏi thân hình. Tiếng cười vỡ ra từ thân thể
trần truồng. Tôi bay bổng trên bờ cát và đáp xuống làn nước
tối đen mù mịt. Những vì sao mở mắt răn đe từ trên cao. Tôi
ngụp xuống. Sao đêm ở tít trên cao nhưng biển nồng nàn ngay
trong tầm tay. Tôi lặn sâu, mềm người đón nhận muôn ngàn nụ
hôn đê mê của biển đêm.
Anh cúi
xuống, trần trụi, nóng hực như mặt trời vừa biến mất khỏi
đường chân trời. Đôi mắt trẻ thơ rực sáng và nụ cười lấp
lánh sa xuống môi tôi. Một cánh lưỡi mềm trơn ướt vẽ những
vòng tròn mê đắm trên mắt, lên môi, bên vành tai, nơi ngấn
cổ. Tôi rướn lên tìm hơi thở thơm lựng mùi biển. Sóng đẩy
tôi dạt về vùng ký ức cảm giác, nơi thân thể được chiều
chuộng, khát vọng được no thỏa và cô đơn được vỗ về. Sóng
quăng tôi ra xa. Sóng kéo tôi lại gần. Ôi biển. Biển. Tôi
cảm thấy sự dịu dàng của biển trên da thịt tôi. Biển chảy
vào thân thể tôi với tất cả đam mê. Tôi rúc thật sâu vào
ngực anh để chạy trốn đôi mắt của các vì sao. Sóng biển kéo
chúng tôi đi trong niềm hoan lạc bất tận.
Nhưng hạnh
phúc là điều xa xỉ. Và cô đơn là chiếc áo may vừa vặn.
*
Anh không
thích tâm sự lăng nhăng như tôi trong những lúc anh vẽ.
Thỉnh thoảng, anh nhắc đến vợ anh. Tôi nghe hờ hững như nghe
chuyện-người-ta, không dính dáng gì đến mình, như thể vợ anh
không là một người riêng rẽ mà là một phần của con người
anh. Tôi mượn những ống màu của anh, tự vẽ cho mình những
chiếc mặt nạ màu hồng kim tuyến tuyệt đẹp. Tôi đắm vào hạnh
phúc sau những chiếc mặt nạ. Khi những mảng kim tuyến rớt
xuống, khi màu hồng trở thành tím bầm, khi không thể đánh
lừa được cảm giác, tôi bật khóc.
“Em sẽ
không đến với anh nữa.”
Anh thảng
thốt nhìn tôi. Cái nhìn đau đớn, man dại. Chiếc cọ vẽ trong
tay anh vung lên. Những nét vẽ trên khung vải quệt sâu,
quyết liệt.
“Em không
muốn thấy anh hoàn tất cuộc đời?”
Tôi nhìn ra
biển. Môi tình nhân mất hút dưới vòm trời lóng lánh sao đêm.
Cuộc đời không phải là một giấc mơ được đóng khung.
Cuộc
đời
dường đã hoàn tất. Anh đặt lên giá và phủ bằng tấm vải bố,
màu trắng ngà như khuôn vải người ta dùng che quan tài. Tôi
rùng mình nhìn cuộc đời từ bên ngoài khung cửa. Phòng
tranh đóng cửa đã ba ngày. Điện thoại reo lên rồi hụt hẫng
rơi vào im lặng. Lòng thốt nhiên hốt hoảng, tôi dán mắt vào
khung cửa, khát khao được đối diện với cuộc đời.
Buổi sáng
thứ tư, khi tôi còn đang lơ mơ trên giường thì điện thoại
trong túi áo ngủ của tôi rung lên bần bật. Tôi chạy xuống
nhà bếp. Số điện thoại của anh hiện lên trên màn ảnh lân
tinh bé xíu.
“Hello, anh
hả?”
Một giây im
lặng, rồi một giọng nói đàn ông hoàn toàn xa lạ vang lên bên
đầu giây bên kia:
“Thưa chị,
tôi là em của anh Đ. Anh Đ bị tai nạn xe đang còn hôn mê
chưa tỉnh. Tôi giữ cell phone của anh ấy mấy ngày nay. Tôi
thấy chị gọi nhiều lần...”
*
Em trai anh
gặp tôi tại cửa bệnh viện, nét mặt lo âu.
“Anh Đ vẫn
chưa tỉnh, tình trạng càng ngày càng xấu đi. Như chị đã đồng
ý với tôi hôm qua, tôi sắp xếp để chị gặp anh ấy một lần.
Lần cuối. Chị thương các cháu... tôi xin chị...”
Tôi cúi
đầu. Anh có bao giờ pha trà bằng nước mắt chưa. Tôi bước
theo người con trai trong hành lang bệnh viện dài hun hút.
Tiếng guốc gõ lộp cộp vang lên trong sự im lặng khắc khoải
đến ngạt thở. Tôi nghe tiếng bước chân mình vang vang, thầm
hỏi rằng nó buồn hay vui. Bác Thành thường nói với tôi về âm
thanh của những bước chân. Bước đi nói cho ta biết rất nhiều
về chủ của nó, cháu cứ thử lắng nghe xem. Con bé Sarah lúc
nào cũng vội vã với những bước chân lật đật, lít nhít. Ấy
rồi nó sẽ khổ. Thằng Tạo đi như bay, chân không chạm đất. Nó
sẽ thành công đó, nhưng rồi sẽ mất hết một ngày. Bà Rose thì
ục ịch với những bước đi nặng nề, lười biếng. Ngữ ấy chẳng
đời nào có cơ hội tiến thân. Đấy, cháu cứ nghiệm lấy mà suy
ra. Tôi chưa bao giờ dám hỏi bác về những bước chân của
mình. Nó buồn, cô đơn, và lạc lõng. Tất nhiên.
Tôi gọi anh
khi vào đến giường bệnh. Tôi nghe giọng mình lạc lõng dội
vào bờ tường. Âm thanh lạ lẫm như tiếng nói của ai đó. Anh
nằm mê man trên giường, hơi thở nhẹ và ngắn, nửa khuôn mặt
chìm dưới tấm mặt nạ dưỡng khí. Đôi mắt nhắm nhẹ như đang
say sưa trong thế giới đầy màu sắc của cuộc đời. Tôi
cúi xuống, nắm lấy bàn tay đầy những vết trầy trụa của anh.
Bỗng dưng, như lần đầu trên căn gác nhỏ, tôi muốn nằm xuống
bên anh, muốn hôn thật trân trọng lên đôi môi anh khô nứt.
Nhưng tôi không làm gì cả. Tôi không thể làm gì cả. Tôi chỉ
nắm tay anh trong yên lặng. Bàn tay với những ngón dài tài
hoa khát khao phục sinh. Tôi mân mê bàn tay anh. Phục Sinh.
Tỉnh lại đi. Phục Sinh. Anh tưởng cuộc đời cũng có thể tái
tạo được trên khung vải như cảnh mưa trên hồ? Anh thật ngây
thơ và ngông cuồng. Vậy mà em vẫn muốn cùng anh đi tìm hạnh
phúc ở tận đáy biển. Liệu hơi thở anh có dài đủ để lặn tới
đáy biển? Liệu đam mê có đủ mạnh để anh vượt lên những giới
hạn? Thở đi anh. Thở những hơi dài dưới nước như loài kình
ngư. Một giọt nước long lanh rớt xuống tay anh. Làn da khô
khốc nuốt vội hạt nước ấm. Những ngón tay dài nghệ sĩ khẽ
lay động. Tôi bóp mạnh tay mình. Phục Sinh. Anh có bao giờ
uống trà pha bằng nước mắt chưa. Mi mắt anh nhấp nháy như
hai vì sao đêm. Tín hiệu tít tít phát ra từ chiếc máy đo
hoạt động của não bộ bỗng trỗi lên, lúc đầu chậm sau rộn rã
nhanh dần. Một chiếc áo trắng chạy vội vàng vào phòng. Giọng
các cô y tá lao xao. Tôi níu lấy bàn tay anh. Phục Sinh. Mở
mắt ra. Phục Sinh. Đừng mở. Hãy nhắm mắt lại. Phục Sinh. Tôi
bám lấy những ngón tay anh. Tôi xin chị, chị thương các
cháu... Nhắm mắt lại đi Phục Sinh. Tôi nắm tay tôi, hụt hẫng
rơi vào khối sương bàng bạc buốt giá trên mặt hồ.
Hạnh phúc
là điều xa xỉ. Và cô đơn là chiếc áo may vừa vặn.
*
Mưa bắt đầu
rơi từ lúc mười giờ tối đêm qua lúc chồng tôi về nhà từ sở
làm. Tôi nằm yên trên giường, lắng nghe âm thanh lục cục của
chìa khóa tra vào ổ, tiếng cánh cửa hơi rít lên lúc kéo ra
đóng vào, tiếng những bước chân đi vào phòng khách. Tôi có
thể hình dung ra những động tác thường làm của anh. Đầu tiên,
anh cởi giầy và áo khoác ngoài. Đôi giầy được xếp ngay ngắn
ở chân tường, áo khoác được treo lên mắc trong tủ. Sau đó,
anh xỏ vào chân đôi dép len đi trong nhà và bước qua gian
bếp. Anh có thói quen đứng lại vài phút ở cửa bếp, lướt mắt
qua mọi thứ trước khi ngồi xuống cái ghế thứ hai ở bàn ăn.
Báo chí, thư từ của anh tôi thường để ở đó. Ngồi xuống, anh
sẽ thấy lá thư tôi viết riêng cho anh. Lá thư trang trọng
đặt ở giữa bàn, chận lên trên bằng miếng thủy tinh đúc hình
con bướm. Anh sẽ đọc, chậm rãi, từ tốn như bản tính cố hữu
của anh. Khi đọc xong, anh sẽ ngồi thừ ra đó lặng thinh suy
gẫm. Hoặc có thể, anh sẽ nổi giận, sẽ tức tốc vào phòng lôi
tôi ra khỏi giường, sẽ giảng cho tôi biết thế nào là sự
chung thủy, thế nào là bổn phận của một người vợ. Tôi nằm
yên trên giường, chờ đợi. Mưa đã rơi từ chập tối, gió đã
khuấy động không gian, giông tố sẽ sập xuống. Đương nhiên.
Như tội nhân chờ đợi phút giây xét xử của quan tòa, tôi nhìn
kim đồng hồ nhích từng chút một. Một phút. Hai phút. Năm
phút. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Cánh cửa phòng
vẫn đóng im ỉm. Những tiếng động ngoài gian bếp vẫn tiếp tục
vang lên, bình thản như cơn mưa tháng hai đang trở về. Tủ
lạnh đóng. Chập. Nước chảy. Xèo. Đèn bếp tắt. Phựt. Tiếng
dép di chuyển về phòng khách. Tivi được bật lên. Nho nhỏ,
vừa đủ nghe. Chồng tôi không thích những tiếng động mạnh
trong đêm, ngay cả khi chúng tôi yêu nhau. Chương trình
Late Night with David Letterman mở màn. Tiếng vỗ tay rào
rào hệt như mưa đang rơi ngoài trời. Tôi bắt đầu bồn chồn.
Chẳng lẽ những lời thú tội của tôi không có tác động gì đến
anh. Chẳng lẽ anh sẽ để tôi ra đi âm thầm như tôi muốn.
Chẳng lẽ anh đã đoán biết trước sẽ có một ngày như thế này
và không lấy gì làm ngạc nhiên.... Mặc cho tâm trí tôi sôi
động quay cuồng, anh vẫn lặng lẽ với thói quen hàng ngày.
Khi tivi tắt, đêm chìm sâu, chỉ còn tiếng tíc tắc của chiếc
đồng hồ trên bàn làm việc không ngủ.
Mưa vẫn rơi
đều hạt khi tôi thức giấc. Buổi sáng bắt đầu bằng sự tiếp
nối của những việc xảy ra trong đêm. Hình như tôi đã thiếp
đi được vài tiếng. Chiếc gối kê bên cạnh vẫn phẳng phiu
thẳng thớm như bằng chứng thầm lặng của lòng tức giận. Căn
nhà chìm trong nỗi im lặng bất thường. Mưa rơi rì rì bên
ngoài cửa kính. Tôi nằm lì trong giường cho đến khi cánh cửa
phòng ngủ bật mở. Anh đứng nơi khung cửa, áo chemise
nhầu nát, quần xộc xệch không thắt lưng, tóc rối bù. Tôi
ngồi bật dậy, ôm chiếc gối vào lòng, hoang mang nhìn anh.
“Đêm qua
anh không ngủ được tí nào, nằm đó suy nghĩ mãi về những gì
em viết. Anh tưởng tượng ra sự cô đơn của em trong những năm
qua. Những ngày anh đi công tác xa, những lúc anh mải mê với
công việc, những buổi tối vắng nhà vì tiệc tùng, anh đã bỏ
em lạc lõng. Ngày xưa, anh yêu em vì em lãng mạn, vì em mơ
mộng. Chính em đã làm đời sống của anh thơ mộng hơn. Nhưng...
nhưng anh đã quên mất điều đó khi chúng ta lấy nhau. Anh đã
quay lưng lại với hạnh phúc của mình. Anh đã quên đi những
mơ ước của em. Dù em có nhận hết tất cả lỗi lầm thì anh cũng
có lỗi với em rất nhiều. Anh xin lỗi em.”
Anh ngừng
nói, đứng lặng nơi khung cửa, mắt nhìn mãi vào khoảng tối
nơi góc phòng. Một lát, anh ngẩng lên:
“Em đừng đi.”
*
Mưa lại
tiếp tục rơi. Những hạt mưa to mọng tuôn xuống từ bầu trời
tím thẫm không trăng sao. Dãy đèn đường lênh khênh nhẫn nại
đội lên đầu vòm ánh sáng cũ kỹ. Đồng hồ trong xe chỉ năm giờ.
Ánh đèn từ đầu xe chiếu hai vệt dài vào khoảng tối hoang
tịch phía trước. Không khí trong xe đặc quánh, keo lại tựa
mạch nha. Tôi lại bấm cửa kính xe xuống. Gió tạt vào mũi tôi
mùi hăng hăng của cỏ dại. Lẫn trong tiếng mưa, có tiếng gọi
nhau của lũ vịt trời. Tôi hít thật mạnh vào phổi mùi tanh
tanh quen thuộc của bùn non. Những hạt mưa tới tấp tuôn
xuống mặt, tràn vào miệng, thấm vào lưỡi tôi một vị mặn chát.
Trong giây phút hỗn độn của đất trời, tôi thấy cuộc đời mình
diễu qua trước mắt. Bao nhiêu hình ảnh của quá khứ ngồn ngộn
chồng chất trở về. Mỗi hình ảnh được đóng khung đẹp đẽ như
một tác phẩm nghệ thuật với bố cục hài hòa. Những khung ảnh
tuyệt hảo đó không còn thuộc về tôi nữa. Cuộc đời
không còn là của tôi. Dù nó đã được vẽ lại. Dù nó đã được
phục sinh. Tôi đã bước ra, đã đi xa, xa mãi.
“Em đừng đi.”
Tim tôi
thắt lại. Lòng buồn đau khi những hình ảnh của quá khứ lẫn
hiện tại vụt tắt vụt sáng như những vệt chớp bên ngoài. Đời
sống mù mịt như cơn mưa trong đêm mỗi lúc một dầy. Tôi nghĩ
đến Phục Sinh và cuộc đời. Và những đứa con của anh.
Và những trách nhiệm không thể buông tung. Và những đam mê
ngoài tầm tay với. Tôi nghĩ đến chồng tôi và những ước vọng
anh đang đeo đuổi. Chúng tôi đã sống với nhau như hai người
xa lạ trong nhiều năm dài. Khi tình yêu không được vun xới,
hạnh phúc mãi mãi là một điều xa xỉ.
Tôi không
biết phải làm gì lúc này. Vùng bóng tối lung linh như mời
mọc như vẫy gọi. Đêm vẫn luôn là nơi trú ẩn an toàn cho trái
tim kiệt quệ. Tôi để hai tay lên vô lăng, đặt chân phải lên
bàn ga. Và đạp. Một luồng sét rực sáng chợt chém xuống, xẻ
nứt bầu trời tối đen. Những giọt mưa hình nước mắt tuôn
xuống từ trời cao. Con đường đang trơn ướt bỗng trơ trất ù
lì. Tôi nghe tiếng bánh xe nặng nhọc leo qua những ụ đất
nhấp nhô nhão nhoẹt. Mắt nhắm, tay ghì chặt vô lăng, tôi đạp
lút sâu vào chân ga. Chiếc xe rùng mình lao về phía trước.
Tay lái tôi thốt nhiên nhẹ tâng. Dường như tôi đang rẽ những
đám mây đen để chui vào trong đó. Ngủ. Ừ, giá mà bây giờ
được ngủ một giấc thật dài không mộng mị. Rồi nhảy ùm xuống
hồ, lặn xuống thật sâu như loài kình ngư. Nước bắn lên tung
tóe. Mặt hồ dậy sóng. Lũ vịt trời giật mình xao xác, những
đôi cánh hoảng hốt đập sàn sạt. Máy xe tắt ngấm. Sấm sét
ngừng vang. Mưa rơi lách tách êm êm trên mui xe và rào rạt
nước chảy dưới chân tôi mát lạnh./.
(đã đăng
trên Hợp Lưu, số 99).Bản của tác giả.
Source: Văn học & Nghệ thuật