Mùa thu là mùa
đẹp nhất trong bốn mùa. Xuân thì quá rực rỡ,
phô bày tất cả tấm thân màu sắc. Hè như
tiếng hét rền vang, đầy sức sống, hừng
hực lửa giận hờn. Đông thì co lại như
một buổi chiều cô tịch, lắng đọng
trong nỗi u hoài, trống vắng, dù là chờ đợi,
dù để nhìn lại. Nhưng thu lại là sự
tiếp nối, dung chứa cả bốn mùa. Không có
một vẻ đẹp nào, không một màu sắc nào
lại êm dịu như màu vàng êm ả, tha thiết
chiếm sâu tận đáy lòng. Từng chiếc lá vàng
rơi, chơi vơi trong gió như tấm lòng trải
rộng, phủ khắp đất trời. Đẹp! Cái
đẹp nõn nà, tuyệt diệu mà không có gì so sánh
được. Màu vàng cũng là màu của đất có
thể dung chứa dược tất cả những
sự dơ bẩn, sạch sẽ,
giận hờn, vinh nhục v.v...không giận, không hờn
như Kinh Tâm Địa Quán đã nói, đó cũng là
màu chiếc y vàng mà các tu sĩ đang khoát, như màu
đất, màu của nhẫn nhục, màu của tấm
lòng cưu mang, chuyên chở cuộc đời, chia xẻ
vì sự đau khổ của con người, đó
cũng là màu của mùa Thu, để rồi khẽ nói...
MÙA THU NÀO
CÓ BÊN EM
Từng cơn gió thu về
chở theo những
mảng thu
thu lung linh trên
nước
thu tràn đầy
muôn nơi
Gió thu se se lạnh
vàng lá, vàng
đường đi
từng lá rơi bâng
khuâng
nhung nhớ chốn
đi về
Ta nhìn trên tóc em
từng bài kinh thu
ướp
thu dịu dàng môi em
rộn ràng trên tà áo
Cầm lấy
những tảng thu
ôm ấp tình vừa
chớm
có bao giờ em
hỏi
thu vui đùa bao lâu?
Mười mấy
năm xa cách
gặp em lại mùa
thu
áo xưa nay
đổi màu
tràn đầy Kinh
nhẫn nhục
Tóc mây mùa thu đó
đã đổi thay
bao giờ
nhìn em, ta chợt
thấy
Thu tràn đầy
trong em.
10.11.01