Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi
rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già:
“Ông sống ở đây có tốt không?”
Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi
rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già:
“Ông sống ở đây có tốt không?”
Cụ già hỏi ngược lại: “Quê hương của cháu như thế nào?”
Người lữ khách nói: “Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc hậu”
Cụ già vội nói: “Vậy cháu mau đi đi, ở đây và quê của
cháu rất giống nhau”.
Sau đó lại có một lữ khách khác đến, cũng hỏi cụ già câu
như vậy, cụ già cũng hỏi ngược lại một câu như đã hỏi
thanh niên trước, lữ khách mới đến trả lời một cách thâm
tình: “Quê cháu rất tốt, đồng ruộng khe suối, cỏ cây nhà
cửa, lại có người thân xóm giềng, đều làm cho cháu rất
nhớ”.
Cụ già bèn nói: “Ở đây cũng đẹp như ở quê của cháu vậy”.
Có một người bên cạnh nghe như vậy cảm thấy nghi ngờ
không hiểu, hỏi cụ già: “Tại sao cùng một câu hỏi giống
nhau, mà cụ lại trả lời khác nhau một trời một vực như
thế?”
Cụ già nói: “Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân
giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác
trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới
có thể tìm thấy thứ đó”.
Nhà thiền có câu: “Người trong lòng đầy bất mãn và trở
ngại muốn đi tìm chỗ tốt đẹp để trở về nương náu, nhất
định tìm không được; nhưng trong lòng tràn đầy tình yêu
và sự đẹp đẽ mới có thể phát hiện được ốc đảo của chính
mình. Điều này xem ra dường như là việc phức tạp huyền
bí, kỳ thật chỉ là nói rõ một đạo lý: Trên thế giới
không có sự việc gì là tuyệt đối, bất cứ tấm thẻ nào
trong tay bạn cũng hoàn toàn có hai mặt trái và phải.