|

Đi về đâu trong vòng luân
chuyển của kiếp người. Bóng dáng của đứa bé chập chững ngày đó, bổng cao
lớn, trưởng thành và mùa thu của đời người đang dần đến. Giữa chốn mịt
mù, tăm tối của bao con đường trước mặt, bổng tiếng nói của đất, của
chân tâm xuất hiện, vang vọng trên mọi nẻo đường của tâm thức, như lời
mời gọi, như tiếng thì thầm nhắn nhủ. Hiện tại là đây, chân bước ngày đó
trên mặt đất, thì hôm nay, vẫn là bước chân trên đất.
Đất
ngày trước là mảnh tâm bềnh bồng, rối bời, không định hướng. Đất của hôm
nay là vùng trời bao la, sáng rực, lung linh của tâm từ, tâm bi, tâm xả,
chứa chan trí tuệ. Đất càng thô thiển, nhiều bẩn nhơ v.v…thì tâm càng
phì nhiêu, dung chứa. Tiếng nói nầy đã bao lần được nghe, được nói,
nhưng lại vòi vỉnh xa xôi, bỏ quên từng sớ đất trong tâm. Chiều sâu của
đất, một lần được mở, khai phóng, sẽ mở toang bao cánh cửa các khổ tầng
địa ngục của tâm và địa ngục vô cùng thì tâm địa cũng vô biên, dung
nhiếp. Có khác chăng là nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ bé bỏng, chan hoà
bóng dáng của Đấng Giác ngộ…….
MỘT
CÕI CHÂN TÂM, NỞ HOA VÔ TẬN
Cư
sĩ Liên Hoa
một cõi chân tâm
nở hoa vô tận
vươn mình trong nắng
lung linh nhiệm mầu
đất đời hé mở
muôn vạn hữu tình
mỉm cười xuất hiện
giữa trời mênh mông
một giờ, ảo mộng
thời gian, bao giờ
vô tình đứng gọi
vô tâm trở về
giữ tâm không bến
giữ đời không cương
lối rộng muôn trùng
bờ không một niệm….
10.09.2007
Bài
Chủ Đề
- Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com
|
|