|

một chốn nào ta ở ?
cư sĩ liên hoa
Trong cuộc đời
vô định của kiếp nhân sinh, chúng ta dẫm bước trên
dòng sông vô thường, rồi một đôi khi bắt gặp lại
mình, một con người giả hợp và hiện hữu.
Ta có
đôi mắt đen trong của tuổi trẻ, có nụ cười khúc
khích của bé thơ, có mái tóc bồng bềnh sương gió,
nhưng rồi tất cả sẽ rời xa ta như những gì nó đã đến,
biến hoại, từng ngày giờ trôi qua.
Trong
tận cùng của dòng sinh mạng, ta tung cánh bay như
bầy chim vỡ tổ, về muôn hướng, muôn nơi, nhưng từ
chiều sâu trong trái tim, lời tự tình của Chân tâm
thức giấc sau bao ngày ngủ vùi trong vọng niệm của
ta. Gió bụi đường xa, mây mờ che phủ, ánh trăng của
muôn đời vẫn như mời gọi, chỉ rõ một nơi chốn trở về,
để gom lại ánh trăng, từng hạt sáng một, từng hạt
một, dù rơi trên vai gầy, dù rớt trên mây cao, dù
hoà lẫn vào cát bụi, gom lại để cho trong tâm ta,
ánh trăng vẫn sáng huyền diệu như một thuở nào…..
Trăng lay làm vỡ tổ
bầy hạc vỗ cánh bay
chở theo từng hạt
sáng
cho gió lùa tung bay
hoa ngàn cánh mỉm
cười
mở khoe màu sắc mới
rạng ngời vung tay
rộng
gom từng hạt trăng
rơi
người ngồi ôm gối
mộng
mắt nhìn những hạt
trăng
trăng rơi trên vai
rộng
hạt vàng rớt mây gầy
tìm lại chiếc áo tâm
bao năm dài sương gió
mưa bụi bỏ đường mây
trên dãy núi vô
thường
Ngày 01.04.2009
|