Kỷ niệm của một lần đến
đó (07/1999) và cũng nơi đó
đã đưa đến xúc cảm
để có bài thơ nầy.
Paris-thủ đô của Pháp, cái
nôi văn hóa của Âu châu cũng
là nơi mà em và tôi đối
diện để tự đặt câu
hỏi? Không phải chỉ là những
lời tình tự bên dòng sông
Tôi đã chợt giật mình,
tỉnh giấc và đứng nơi
đây hàng giờ, vì quá
khứ - hiện tại hay thời gian mai sau,
nước sông vẫn chảy, tất
cả ảo tưởng đều bị suy
sụp tận gốc rễ, nhịp tim vẫn
còn thoi thóp thở và bóng
của em phải chăng chỉ còn là...
MỘT
CHÚT NẮNG
Nắng
Paris vẫn đẹp
tình
như
những tấm thảm cỏ non vươn
mình trên nền đất
cũng
vẫn con đường nầy, dẫn
tôi đến đây
nhìn
sông Seine cuộn chảy hiền hòa,
như
một dòng đời tuôn chảy.
cũng
đã bao nhiêu tình nhân dừng
chân chốn nầy
ngồi
trên bục đá, lặng cùng nhau
tâm sự
bao
lời muốn nói, bao lời
thương yêu và bao lời hứa
hẹn
tràn
ra như những bọt sóng lăn tăn
trên mặt nước, lan man tỏa rộng
sông
Seine vẫn mỉm cười chứa
đựng mỗi lời nói, như
từ bao thời gian trôi qua
càng
dày thêm lớp sóng phù sa
ngào ngạt lời ươm mật.
sóng
vỗ nhẹ thành bờ réo vang
lời thơ mộng, mặn nồng
tôi
đã làm tặng em bên dòng sông
nầy, kỷ niệm lần đầu gặp
gỡ
thơ
vụng về, ngơ ngẩn nhưng dày nét
thương yêu
thơ
giản dị, trong sáng đầy đặn
tấm lòng
vì
em, và vì em, lời thơ bỗng vô
tình xuất hiện
như
giữa bầu trời chợt hiện
lên cánh chim lẻ loi
nụ
hôn đầu tiên trao nhau vội vã,
vụng về
có
gì đâu em, đó chỉ là
một thoáng để đời
đâm
chồi trong tôi như kỷ niệm nào phai
lạt
em
tròn xoe mắt nhìn tôi, chợt
hỏi
thơ tôi, tim tôi, nơi nào
là ngăn chứa dành cho em ?
tôi
chợt giật mình, tỉnh giấc
đã
bao thời gian qua, câu hỏi nầy theo
chân tôi như hình với bóng
khi
tôi đã tìm được câu
trả lời, không dối gạt
và
cũng là lúc em không còn
nữa???
10.1999