MỎNG MANH 1
Đưa
tay ngắt một cành hoa
tặng
em để gọi làm duyên buổi
đầu
nhìn
em, đôi má ửng hồng
nụ
cười chúm chím, vừng
hồng ban mai
Cành
hoa ửng thắm nền trời
tỏa
hương thơm ngát, chứa dày
mộng mơ
Cánh
sen từng mảnh nở đều
như
cô thiếu nữ thẹn thùng
đêm xuân
Run run em
nhẹ tay cầm
cánh
hoa bỗng rụng chia lìa từng nơi
vì
hoa đã chín tuổi đời
hay
vì sơ suất cuộc đời
bởi dâu?
Thủy
tinh từng giọt lăn tròn
như
cơn đau xót mỏng manh vô
thường
em
buồn đôi mắt tròn xoe
tôi-em
lặng đứng hai bờ bâng
khuâng
Này
em hãy quán cuộc chơi
cái
thân lữ khách xa rời cố
hương
mắt
em rạng rỡ tươi cười
ngẩn
ngơ tôi thấy quanh mình muôn sao ???
02.10.2000
MỎNG
MANH 2
Xuyên
qua giàn bông giấy
thấp
thoáng bóng hình ai
nàng
thiếu nữ xuân thì
mỗi
ngày, sáng tưới hoa
Nàng
ươm hoa xanh tốt
hay
ươm mộng cuộc đời
bóng
nàng theo chiều nắng
phủ
lấp tuổi đời tôi
Hai
năm trời ròng rã
bức
tranh đủ sậm màu
từng
sợi tóc mong manh
đều
trở thành ước vọng
Đôi
mắt nâu ươn ướt
như
chứa cả bao tình
má
nàng qua ánh nắng
hoa
hồng hay má hồng?
Một
hôm vắng bóng nàng
tôi
thấy hồn trống vắng
vì
bóng hay vì hình
cả
hai đều trong tôi
11.09.2000
MỎNG MANH 3
Từng mùa đông trôi qua
khi tuyết lạnh đỗ về
tôi cô đơn lạnh lẽo
bên cạnh người tôi
thương
Gió từng cơn rét buốt
giá lạnh cả bầu trời
tuyết về đem lạnh lẽo
hay lòng tôi tuyết băng
Nhiều đêm trời trăn
trở
tiếng thạch sùng vọng xa
ôi cuộc đời trôi
nổi
tình nào trở ngăn tôi
Người không còn
thương tôi
Phải chăng vì tâm sự
Chồng chất trên cõi
đời
Nên đành bỏ rơi tôi
Mắt người không mộng
mơ
Đôi môi không nồng ấm
Vòng tay cũng hững hờ
Tình nào còn cho tôi
Một thoáng vô thường,
mỏng manh
của tình cảm con người.