Thöa baïn,

Không ai có quyền nhân danh bất cứ lư do ǵ để dẫm lên thân xác con người. Sự im lặng chính là đồng loă. Con người phải lên tiếng và thế giới phải lên tiếng, ngựi Phật cũng không ngoại lệ. Tiếng nói của người con Phật đối với chiến tranh, đối với sự tàn sát con người là tiếng nói của lương tâm. Với những sinh vật nhỏ bé, người Phật c̣n chùn tay không dám sát, huống hồ là thân xác con người. Ngày nào c̣n máu đổ thịt rơi, c̣n vô minh hận thù, ngày đó sứ mạng của ngườon Phật vẫn c̣n- đó là tiếng nói sáng suốt của loài Sư tử Hống- giữa những vọng tưởng của con người. Mong rằng mọi người cùng mang tâm Bồ Đề tiến bước.

 

MƠ NGÀY KHÔNG CHIẾN TRANH

 

Em chỉ c̣n lại chén cơm nguội

Không đủ cho gia đ́nh ba người

Cha trên đường rừng núi, hành quân

Bao năm tháng qua, cả nhà không ai gặp mặt

mẹ nằm đó, xác thân thờ ơ ṃn mơi

cơn bệnh làm mẹ buông xuôi

chỉ có ba về sẽ là thuốc hồi sinh cho mẹ

em biết mẹ sẽ cười tươi

sau bao ngày sống đợi chờ

nhưng ba vẫn bặt tin

chiến trận vẫn c̣n dài

dài như hơi thở dài năo nuột của mẹ

chén cơm nguội thiếu những thức ăn, lạt lẻo

nhưng là gia tài nhà em c̣n lại hôm nay

nếu có nồi canh rau dền hay canh rau mồng tơi

ôi thực sự là hạnh phúc như em mơ ước

ńềm hy vọng là những thức ăn ngon

nhưng bom vẫn rộn rả như tiếng trống trường

tiếng nổ thật lớn, vang rền

những mănh đạn đă chia ĺa cả ba người

cát phủ đen chén cơm

những hạt cơm nâu không c̣n

em sẽ ăn cát, mẹ ăn cát và đứa em c̣n nhỏ sẽ ăn cát

nhưng gia đ́nh em, h́nh hài đâu c̣n nguyên vẹn

thèm chén cơm cát, nhưng không ăn được

sao không để ḿnh em chết để mẹ và em của em đuợc sống

để chờ đợi ngày ba về

dù thiếu em, nhưng vẫn c̣n mẹ và em nhỏ

nếu không, ngày ba sẽ ra sao???

 

Một ngày cuối Thu

Cư sĩ Liên Hoa