|
cư sĩ Liên Hoa
Quán trọ bên dòng đời, chiều buông xuống ngồi lặng im giữa gió cát xôn xao mảnh tâm phù vân, vo tròn hạt bụi nổi niềm riêng, mây trắng ngả vô tình
ta vẫn ước gọi ngàn trùng khuya sớm dấu chân trần nghe ngày tháng vô tư mở cửa sáng để gió lùa thanh thản góc chiều về, dạo vườn, đón thu sang
chợt khao khát, nằm yên trên cõi vắng để sa mù mất dấu vết tầm truy nghe lá rơi, nhìn nắng rọi sân vườn có tiếng hát vọng vang trời bốn biển
nhưng em ơi, vai nặng gánh vô thường mắt vẫn sáng, đếm hồn thơ vũ khúc trải lá vàng để giấc ngủ bình yên và em cười, hôn nhẹ cõi chân tâm…
những ngày tháng ...
|