Kính tặng những người
đang đi theo lý tưởng giải
thoát.
Người xưa thường
nói: “Cái
răng cái tóc là vóc con
người “. Cho nên, mái tóc
có thể tạo hình làm cho mọi
người nhìn khác biệt, đẹp
hay xấu ...tùy theo kiểu. Tôi đã
từng chạy đuổi theo mái tóc
thề như một đam mê thôi thúc,
nhớ thương, mơ mộng, huyền thoại.
Em đã đến cùng tôi rong
chơi trong cuộc
đời ô trược nầy,
để lại dấu ấn trong không gian
một nét đẹp, ánh mắt,
bờ môi mọng đỏ, tóc
dài tha thướt như réo gọi,
như những cơn gió thoảng
đầy hương thơm hay là làn
khói nhạt trong câu chuyện thần tiên
xa xưa.
Tôi cũng đã từng ôm
ấp, vuốt mái tóc em như
lướt nhẹ trên phím đàn
để bật lên ngàn lời nhạc
ca tụng, và cũng ở đó,
những bài thơ tình tuôn ra,
tràn ngập. Tôi cũng đã dừng
chân, trú ngụ nơi đó như
chỗ ẩn náu an thân. Nhưng.....một
hôm, mái tóc thề rơi xuống theo
từng nhát dao cắt, như xóa bỏ
dấu vết của muôn ngàn năm xa
xưa, để cuốn trôi về hư
vô. Em đã đến với tôi
để bầu trời nầy
được ấm áp, tươi vui
như những giấc mộng huy hoàng,
nhưng em lại nở ra đi như thế
để trong tôi có bao sự sửng
sốt, xót xa... Ôi còn đâu
mái tóc của em!
Thế
trừ tu phát
đương
nguyện chúng sanh
viễn
ly phiền não
cứu
cánh tịch diệt
dịch:
Râu tóc
cởi bỏ
ước cùng muôn loài
rời
xa ưu phiền
suốt đời thong dong
Cao cả thay những con người
can đảm dám hy sinh mái tóc vì
lý tưởng giải thoát. Cái
tâm của họ đã mở rộng ra
cho khắp mọi người, thì có
nghĩa gì một mái tóc. Tôi
phải nhìn rõ ràng và gọi đúng
tên em. Từ ba ngàn cõi em về
và trở thành lớp sóng
phù sa bồi đắp cho con sông tâm
của mọi người được
tươi đẹp. Mái tóc ơi! Em
đã trở nên...
MÁI
TÓC
THẦN THOẠI
Hãy gọi lên tất cả
ánh mắt, tóc dài, bờ
môi mọng đỏ
đã không còn gì dấu
vết ngày xưa
cơn gió thoảng từ ngàn
năm lây lất
cuốn trôi về xa xứ
đổ hư vô
ta còn chăng, làn khói nhạt
mông lung
vần thơ thở, như bầy ong
vỡ tổ
mộng với mơ, chỗ nào
là chân thật
nơi nào an toàn ẩn trú, dung
thân
mái tóc đó tung bay ba ngàn
cõi
dậy hương thơm Hương Tích
khắp trời mây
vuốt lại tơ tình tuyệt diệu
hôm nay
để choáng ngợp trong
rừng trời hoan lạc
cũng đã gọi, cũng
đã từng ôm ấp
nét môi nào chợt khẻ
thốt nên thơ
ta nâng niu đôi mắt gọi
hồn thơ
như mọng chín dệt trùng
trùng giấc điệp
một lần sương thấm, bao
lần buốt lạnh
ánh mắt đó cũng
từng đêm dọ dẫm
gọi tên người, gọi
đúng phương danh
rằng ô hay trời đẹp
đã thành thơ
bừng tỉnh lại, một giấc
nồng tuyệt diệu.
để mái tóc trở
nên thần thoại
đem vào đời như
lớp sóng phù sa
23.03..2000