|
Lý tưởng
Lý tưởng không phải chỉ là sản
phẩm của lý trí như Phạm Công Thiện nói. Lý tưởng là
sản phẩm của những ước vọng từ cạn nhất đen sâu
nhất của con người và là động lực giúp con người
tự thực hiện. Bởi vậy ta không thể nói như người
trai trẻ họ Phạm rằng: «Con người hồn nhiên không có
lý tưởng. Chỉ khi nào người ta mất mát rồi thì người
ta mới tạo ra lý tưởng để tự đánh lừa mình bằng
sự phiêu lưu vô định trong thế giới tư tưởng. Lý tưởng
là những sản phẩm của lý trí: lý trí là ký ức, ký
ức là quá khứ, là kinh nghiệm; kinh nghiệm đánh mất
hồn nhiên » .
Chúng ta không nên
nghĩ rằng lý tưởng là một giả tạo của tư tưởng để
con người tự đánh lừa mình. Cũng không nên nghĩ rằng lý
tưởng thì bao giờ cũng là đẹp đẽ. Lý tưởng biểu
hiện ước muốn của con người và ước muốn ấy có khi
không chính đáng. Không chính đáng ở đây không có nghĩa
là trái chống với một nền đạo đức hay luân lý nào.
Không chính đáng ở đây chỉ có nghĩa là không có tính cách
xây dựng, lành mạnh, và còn đe dọa phá hủy những gì
đẹp đẽ và mầu nhiệm của hiện hữu.
Tôi muốn định nghĩa lý tưởng là ước vọng, và là nhu
cầu đạt tới sự thực hiện những ước vọng của
một người hoặc một nhóm người. Vậy thì lý tưởng là
một cái gì phải có đối với con người, bởi vì ít
nhất và cạn nhất con người cũng muốn có cơm ăn khi đói,
áo mặc khi rét. Xa hơn, con người còn muốn được thương
yêu khi cô độc, được khám phá khi óc tò mò bị kích thích.
Về sinh lý, chúng ta đều được cấu tạo như nhau, hoặc
nói cho đúng, tương tự như nhau. Mà về tâm lý cũng vậy
bởi vì tâm lý dựa trên cơ sở sinh lý. Cái hợp thể ngũ
uẩn của chúng ta (ngũ uẩn: sinh lý, cảm giác, suy tưởng,
ý chí và nhận thức) trong lúc hiện sinh cũng cần có
những điều kiện để được nuôi dưỡng và phát triển
như bất cứ một hiện tượng nào khác, và có lẽ hơn
bất cứ một hiện tượng nào khác. Cái hợp thể ngũ
uẩn đó, như vậy, có những nhu cầu không bao giờ cạn
của nó, và tôi gọi hình ảnh và động lực đạt tới
sự thỏa mãn những nhu cầu ấy là lý tưởng.
Người chuyên môn đi tìm lạc thú cũng có lý tưởng của
mình. Nếu hằng ngày, tôi có thể nghe những câu tương
tự như «đó là một nơi cắm trại lý tưởng» hay «đó
là một cái bar lý tưởng» hoặc «đó là một thứ rượu
lý tưởng » thì tại sao ta không thể định nghĩa lý tưởng
như là những mong ước thỏa mãn những nhu cầu của chúng
ta. Có một điều cần nhớ là những nhu cầu của ta không
bao giờ có thể được thỏa mãn trọn vẹn và khi nói đến
lý tưởng là ta nghĩ đến những gì chưa được thỏa mãn
ấy. Tôi thấy bi kịch của một kiếp người là ở chỗ
con người không sống được trọn vẹn cuộc đời của mình,
chỉ thấy được một số nhu cầu rất cạn hẹp của ngũ
uẩn mà không thấy được những nhu cầu thâm sâu nhất
của ngũ uẩn. Do đó chúng ta thấy có sự lệch lạc đáng
tiếc; có khi ta đòi hỏi ước mong những gì thực sự
bản thể ta không cần đến và ta không biết đòi hỏi ước
mong những gì mà bản thể ta, trong phần sâu thẳm và vĩ
đại của nó, đang cất tiếng kêu gọi. Nếu ta biết hướng
sự sống ta về những lý tưởng (tôi nhắc: những nhu
cầu) này thì ta có thể phát triển con người của ta đến
mức tốt đẹp và vĩ đại nhất mà nó có thể đạt được.
Có những nhu cầu do ta tự tạo, những nhu cầu này có
vẻ giả tạo và không thực sự cần thiết. Ví dụ thói
nghiện rượu hay thuốc phiện. Ta tập cho ngũ uẩn ta một
thứ nhu cầu đề ngũ uẩn ta quen với nó, đòi hỏi nó,
thiếu thốn nó. Và một khi sự đòi hỏi và thiếu thốn
ấy trở nên độc tài rồi thì ta sẽ mắc kẹt vào nó,
không thể gỡ ra được nữa. Rượu và thuốc phiện là
những gì không thực sự cần thiết cho sự tồn tại phát
triển của hợp thể ngũ uẩn, trái lại, chúng phá phách
và tàn hại hợp thể ngũ uẩn. Ta gọi là nhu cầu không
chính đáng những thứ nhu cầu không thực sự cần thiết,
những thứ nhu cầu tàn hại sự sống, ngăn cản đà phát
triển của một hợp thể ngũ uẩn lành mạnh. Và như
thế những nhu cầu này không thực sự là những nhu cầu.
Thực sự là nhu cầu thì chỉ có những gì giúp ta đạt
tới sự mạnh khoẻ, bình tĩnh và an lạc của hợp thể
ngũ uẩn.
Ta biết rằng có những người nương vào nghệ thuật (nhạc,
thi, họa, v.v.. ) để tự đưa mình đến một mức sinh
hoạt thực sự văn minh, thực sự cao đẹp. Có những người
không bao giờ có thể thưởng thức được một bản
nhạc tâm linh để cho tâm hồn mình vươn lên cao vút và
trong sáng như sao trời mà chỉ có thể thấy được sự
rung cảm rạo rực nơi những bản nhạc sầu đau hay
cuồng loạn. Bằng bất cứ một bộ môn nghệ thuật nào,
người ta cũng có thể đạt tới sự phát triển đến
tận cùng bản ngã của mình. Yêu thương cũng là một
nghệ thuật. Khám phá cũng là mộ nghệ thuật. Bằng con
đường yêu thương hoặc bằng con đường khám phá, ta cũng
đạt tới sự phát triển toàn diện bản ngã của chúng
ta.
Ta thấy có những người không thể nào ngồi yên khi nghe
nói đến một tai nạn vừa xảy ra cho một người bạn. Dù
trời mưa rét, dù đêm khuya, những người này cũng tự
nhiên rời bỏ gian phòng ấm cúng của mình để lặn lội
đi trong mưa lạnh tìm tới nhà bạn. Tôi không muốn cho đó
là mệnh lệnh của bổn phận, của đạo lý. Tôi muốn
cho đó là tiếng gọi của một nhu cầu. Nhu cầu của thương
yêu, của sự bình yên tâm hồn. Nếu không bỏ gian phòng
ấm cúng mà ra đi trong mưa lạnh, người kia sẽ cảm
thấy thiếu thốn. Thiếu thốn vì không đáp lại được
nhu cầu thương yêu, vì không đáp lại được nhu cầu
của sự bình yên tâm hồn. Những người như thế đã tìm
thấy những loại nhu cầu có thể giúp họ phát triển con
người của họ về hướng Chân Thiện Mỹ.
Có những người đi làm việc xã hội là để giết bớt
những thì giờ trống trải, và có những người khác vì
nhu cầu của thương yêu, vì nhu cầu của ý thức trách
nhiệm. Thỏa mãn được những nhu cầu này, người ta cũng
cảm thấy an lạc và hạnh phúc, và như thế, phần thưởng
cũng sẽ rất ngọt ngào. Thường tình ai cũng thấy ngồi
trong căn phòng ấm cúng là dễ chịu hơn đi trong mưa
lạnh, nhưng một khi nhu cầu yêu thương và trách nhiệm đã
trở nên rõ rệt, thì nhu cầu nhỏ bé của sự làm biếng
sẽ bị mờ đi và trở nên không quan trọng nữa.
Ở mỗi con người đều có nhu cầu của sự phát triển
toàn diện và tuyệt đỉnh của con người ấy. Trong đạo
Phật nhu cầu kia được gọi là Phật tính (bởi vì Phật
là gì, nếu không phải là sự phát triển toàn diện của
con người đến mức cao nhất?) Nhu cầu kia thật là một
tiếng gọi tha thiết nằm ngay trong bản chất của hợp
thể ngũ uẩn. Nghe được tiếng gọi ấy là ta có thể
bỏ dần được những nhu cầu giả tạo, những nhu cầu
không thực sự là những nhu cầu, để đi tới. Đi tới
đây nghĩa là phải ăn, phải ngủ, phải chơi, phải học,
phải lo lắng, phải thương yêu, phải hành động. Ăn,
ngủ, chơi, học, lo lắng, thương yêu và hành động thế
nào để thân thể khỏe mạnh, để hào quang của một
hợp thể ngũ uẩn có thể tỏa chiếu đèn những sinh
hoạt của các hợp thể ngũ uẩn khác. Em đừng nhìn tôi
vớ icặp mắt e ngại như thế. Tôi không có ý muốn bảo
em hãy ăn chay, hãy tụng kinh, hãy từ bỏ hết những sinh
hoạt vui và trẻ của em đâu. Trái lại tôi muốn em được
tự do, tự do phát triển để được thực sự sung sướng.
Người ta không có thể thành Phật bằng cách sống một
cuộc đời cực khổ, trái lại người ta chi có thể thành
Phật bằng cách sống một cuộc đời thực sự sung sướng.
Mà để được thực sự sung sướng, ta phải biết những
gì là nhu cầu đích thực của ta và những gì là nhu cầu
không đích thực của ta.
Tôi lấy ví dụ vấn đề ăn. Cố nhiên là em có thể ăn
bất cứ thứ gì các em muốn, bởi vì em có tự do. Cũng
như Gide nghĩ đã là những enfants de la terre thì ta có
quyền và có thể ăn bất cứ một thứ nourristures
terrestres nào. Lẽ cố nhiên. Nhưng vấn đề không giản
dị như thế. Ta còn xem coi lục phủ ngũ tạng của ta có
thể chấp nhận được nhưng món ăn nào. Để đừng làm
hại tới sự an lành và phát triển của ngũ uẩn, em không
thể ăn những món ăn có tác dụng tàn hại và gây rối
loạn cho ngũ uẩn em. Thế thôi. Và em phải tự lựa chọn
lấy món ăn. Nếu cần, em nhờ sự giúp đỡ của một bác
sĩ mà em tin cậy.
Em có quyền ăn, nhưng mà nếu vì ăn phải một món ăn không
thích hợp với tì vị em có thể đau bụng, và em phải ráng
chịu. Đó là ý nghĩ của tự do, vì tự do không thể không
đi đôi với tinh thần trách nhiệm. Tự do mà không có trách
nhiệm thì không còn là tự do mà là tự hoại, mà là phá
hoại.
Hãy ăn những gì ngon lành, thực sự ngon lành, bây giờ và
cả ngày mai nữa, cho khẩu vị của em, cho ngũ uẩn của
em. Có những thức ăn bổ dưỡng, giữ gìn cho em một
sức khỏe, một sự an lành, một sự tráng kiện thân
thể cũng như tâm hồn. Có những món ăn không ngon và không
bổ dưỡng, nhưng ảo giác của em có thể cho là ngon và
bổ dưỡng. Những món ăn ấy chỉ có tác dụng phá hoại.
Có những món ăn thực sự ngon lành và bổ dưỡng mà
chỉ vì không quen hay chưa quen, em cho chúng là dở và không
cần thiết.
Đánh răng chẳng hạn, không phải là một nhu yếu tốt đẹp
và chính đáng sao. Thế mà một số những người dân quê
chưa quen, cho đó là một kỷ luật khó chịu, một cực hình.
Đối với em, người đã được dạy đánh răng sau bữa
ăn từ thuở nhỏ, thì đánh răng là một nhu cầu cần
thiết. Em thấy khó chịu thiếu thốn mỗi khi ăn xong mà
không có bàn chải đánh răng. Đó, em đã tìm thấy thêm
một nhu cầu chính đáng nữa rồi, bởi vì đánh răng giúp
cho em giữ gìn thêm được sự tráng kiện của thân thể,
ngăn cản được sự sinh sôi nảy nở của một số không
nhỏ những vi trùng trong miệng.
Tìm thấy được lý tưởng của mình tức là tìm thấy
được con đường do đó mà mình có thể đạt tới sự
phát triển toàn diện con người của mình. Và tìm thấy
được lý tưởng tức là tìm thấy được hạnh phúc.
Sở dĩ ta thấy những lạc thú cuồng loạn bao giờ cũng
chứa đựng trong chúng tính chất bi thương và chết chóc
là vì chúng không đích thực là những nhu cầu cần
thiết của con người Những nhu cầu cần thiết của con
người, từ những nhu cầu của thân thể cho đến những
nhu cầu của tình cảm và trí tuệ, đều mang tính cách
trong sáng, lành mạnh, xây dựng. Cho nên bí quyết thành công
của một đời người là ở chỗ biết được những gì
mình quả thực thiếu thốn và những gì mình quả thực
không cần đến. Mà những gì mình quả thực thiếu thốn
ấy không phải là ít ỏi, nhỏ bé. Đó là những chất
liệu cần thiết để bảo vệ, nuôi dưỡng và phát
triển của một con người. Thiếu thốn một số thực
phẩm nào đó thì hợp thể ngũ uẩn kia không thể trở nên
một con người xứng đáng theo nghĩa của nó. Được nuôi
dưỡng bằng một số thực phẩm độc hại nào đó hợp
thể ngũ uẩn kia trở nên khô héo tàn tạ và không thể là
một sức sống mạnh khỏe vươn lên.
Thân thể, cảm giác, suy tưởng ý chí và nhận thức,
mỗi thành tố ấy của con người đều có những nhu cầu
của nó. Ta không khinh thị thành tố nào trong hợp thể ngũ
uẩn và cũng không khinh thị bất cứ một nhu cầu nào
của bất cứ một thành tố nào. Ta chỉ cần biết rõ ta
là ai, ta là gì; chỉ cần biết đặc tính và thực trạng
của thân thể, cảm giác, suy tưởng, ý chí và nhận
thức ta để có thể tìm ra những gì hợp thể ngũ uẩn
ta quả đang cần đến để được bảo vệ, nuôi dưỡng
và phát triển. Không một hợp thể ngũ uẩn nào giống
một hợp thể ngũ uẩn nào, vì vậy nhu yếu của mọi người
không thể hoàn toàn giống nhau được Do đó mỗi người
phải tự tìm cho mình một lý tưởng thích hợp. Khi ta nói
rằng hai người kia cùng có một lý tưởng, ta không nghĩ
rằng tất cả những ước vọng, suy tư, sinh hoạt của
hai người hoàn toàn giống nhau. Ta chỉ có thể nói rằng
trong ước vọng, suy tư và sinh hoạt của họ có những điểm
giống nhau và điều đó đã đưa họ tới gần nhau, nâng
đỡ và bổ túc cho nhau. Cá tính của con người chính là
do ở những điểm khác nhau kia tạo ra. Tuy vậy không ai có
thể khác ai một cách tuyệt đối, bởi vì chính những
cấu tạo sinh lý và xã hội của con người đã không
thể khác nhau một cách tuyệt đối rồi.
Bởi vậy khi ta có cảm giác cho rằng không ai giống ta, ta
hoàn toàn khác biệt với kẻ khác, ta làm bằng một thứ
bột ( pâte ) khác hẳn với thứ bột làm nên những kẻ
khác, cảm giác ấy chỉ là ảo giác. Sự thực là tuy ta
không giống ai, ta cũng là con người, là một hợp thể ngũ
uẩn - và do đó ta có những điểm giống với kẻ khác. Và
chính căn bản đó đảm bảo cho sự cảm thông chắc
chắn là có thể có giữa người và người. Niềm tin này
đánh tan được mặc cảm và ảo giác cô đơn nhất là
thứ cô đơn bị nhận thức chủ quan của ta đây tới
tuyệt đối nghĩa là tới mức bi thảm. Ta chắc chắn có
thể có những ước vọng và nhận thức chung với một người
khác hay một nhóm người khác, điều này ta phải công
nhận. Chia xẻ với họ những ước vọng và nhận thức
của ta, ta sẽ không còn cô đơn nữa Cuộc đời đáng
sống trước hết là vì ta có bạn, ta có những con người
sống chung quanh ta. Sở dĩ người là nguồn đau khổ cho người
là tại vì người đã vô minh, nghĩa là đã không sáng
suốt để trông thấy nhân tính nơi người. Cũng chính là
vì người đã tự nhốt mình trong chiếc vỏ cứng của
tỵ hiềm của oán thù. Và cuối cùng chính là vì người
đã không biết rõ được mình, không biết rõ được
những gì mình đích thực đang thiếu thốn.
Có người nói rằng đời chỉ đáng sống khi có lý tưởng
, nếu không có lý tưởng thì ta phải tạo ra một lý tưởng,
cho dù một ảo tưởng cũng được. Tôi thấy như thế thì
bi thảm quá. Tại sao ảo tưởng lại có thể là lý tưởng
được? Có những lý tưởng khó thực hiện và vì những
điều kiện khó khăn hay trái ngược người ta có thể
hoặc chưa hoặc không thực hiện được; không phải vì
vậy mà lý tưởng đó được gọi là ảo tưởng. Nói
rằng phải tạo ra một ảo tưởng để sống tức là cho
rằng thực tại vốn không hàm chứa một cái gì đích
thực là chân, là thiện, là mỹ. Vì con người chỉ có
thể sống trong niềm tin rằng cuộc đời còn có một cái
gì thực, lành và đẹp cho nên nếu quả thực cuộc đời
không có một cái gì thực, lành và đẹp thì ta phải
tạo ra những ảo tưởng về thực, lành và đẹp cho
cuộc đời để mà sống trong cuộc đời. Tôi không chịu
cái nhìn bi thảm đó bởi vì tôi, và tôi biết còn có
rất nhiều người khác nữa trong đó có lẽ có em - tôi
biết chắc rằng cuộc đời quả thực có những cái
thực, lành và đẹp. Những cái ấy có nhiều hay ít là do
con mắt của chúng ta, do trái tim của chúng ta. Có những
con đường thật đẹp với hai hàng cây thẳng cao vút mang
ánh nắng tươi xanh trên tàn lá của chúng: tôi biết em có
lần đã thấy chúng đẹp, nhưng có thể trong liên tiếp năm
sáu tháng trời em không nhìn thấy chúng chỉ bởi vì em đã
đi dọc theo những con đường ấy với bao nhiêu khổ sở
lo âu.
Tôi thấy chính hợp thể ngũ uẩn của em cũng đã là
một cái gì mầu nhiệm, quý giá và linh thiêng. Tôi biết
có khi em chán ghét thân thể em, chán ghét cảm giác, suy tưởng,
ý chí và nhận thức của em. Có khi em coi hợp thể ngũ
uẩn em như một vũng bùn
lầy lội nhầy nhụa, và em muốn chấm dứt sự liên tục
của dòng ngũ uẩn ấy. Thực ra, chỉ vì nhận thức của
em mà thôi. Hợp thể ngũ uẩn kia có thể là một vườn
hoa, một ngôi đền thờ, và cũng có thể là một địa
ngục, một tử thi hôi hám, điều đó là tùy ở em, ở
nhận thức của em. Tất cả chỉ là một vấn đề nhận
thức. Em không cần chán ghét hủy bỏ em, chán ghét hợp
thể ngũ quan em. Trong bản chất, nó không phải là một cái
ổ tội lỗi. Tại vì em mà nó có vẻ như thế. Tôi rất
ghét những ai coi thường hợp thể ngũ uẩn mình và lại
càng ghét những ai khinh thị thân xác của mình. Khổ
hạnh, ép xác, cho rằng xác thân là tội lỗi, điều đó
thật là sai lầm; tôi cho làm như thế là ngu dốt, là
khờ dại. Ngày xưa Phật có nói; người nào giác ngộ thì
tự nhiên trở thành Như Lai, ăn cơm Như Lai, mặc áo Như
Lai, ngồi ghế Như Lai, ở nhà Như Lai. Hành hạ xác thân là
một lỗi lớn, chính Phật đã mắc phải và đã chừa
bỏ. Nhận biết thân thể em, nhận biết cảm giác, suy tưởng
ý chí và nhận thức em, em sẽ thấy chúng quả thực cần
gì, quả thực thiếu gì, quả thực muốn vươn tới đâu.
Thấy được như thế rồi thì hợp thể ngũ uẩn của em
tự khắc hướng về sự sống, hướng về phát triển, hướng
về Chân, Thiện, Mỹ. Em xem lại tổ chức tinh vi của
mắt em. Rồi em sẽ thấy rằng được nhìn trời xanh, được
xem hoa nở, được thấy nụ cười cha mẹ, được ngắm
đôi má hồng của em thơ... tức là một diễm phúc tuyệt
vời. Nếu thân thể em không phải là một thực thể mầu
nhiệm và quý giá thì không bao giờ em thấy được thể
hiện nơi em diễm phúc tuyệt vời đó. Hãy bảo trọng
lấy thân thể em, tâm hồn em, bởi vì đó là nguồn của
chân lý của Thượng Đế, của Chân Như, của Như Lai.
Có người chê trách em không có lý tưởng, nói nhỏ to
với nhau rằng em không có lý tưởng. Tôi không tin có
chuyện đó. Với sức sống trào dâng của tuổi hai mươi,
em không có lý tưởng thì xác chết nào mới có lý tưởng?
Một con đường không thể không đưa đến đâu. Một
sức sống như em, như hợp thể ngũ uẩn của em, không
thể không có lý tưởng. Em quả tình đang vươn tới. Nhưng
vì em thiếu bình tĩnh thiếu nhận thức nên sự vươn
tới ấy chưa được chỉnh đốn Sinh lực của em tràn đầy
và, chưa được nhận thức em hướng dẫn đúng mức, đã
khiến cho em khi lệch sang bên này một chút khi lạc sang bên
kia một chút. Em chỉ cần nhìn lại, em chỉ cần kiểm soát
kịp thời là sức sống kia sẽ vươn lên phía mặt trời.
Muốn được như thế em phải sử dụng chính trí tuệ và
kinh nghiệm em, đồng thời phải thiết lập cảm thông và
đối thoại với những người khác, những người cùng
tuổi và những người khác tuổi.
Em không cần tạo ra lý tưởng. Lý tưởng vốn sẵn có
trong em, cũng như nơi đến có sẵn trong con đường. Phải
kịp thời kiểm soát hướng đi của mình, điều khiển
con thuyền của mình. Phải kịp thời sử dụng năng lực
dồi dào của sự sống em một cách hợp lý. Năng lực
sung túc của em cần phải được sử dụng, không thể để
cho chúng trở nên thừa thải. Nếu không, trong hôn mê,
trong ngờ vực chán nản, em sẽ sử dụng chúng, tiêu xài
chúng trong những trường hợp và ở những địa vức
bệnh hoạn. Thay vì để bảo vệ nuôi dưỡng và phát
triển em, năng lực ấy sẽ làm suy nhược em, phá phách em,
tiêu diệt em. Ngoài những nhu cầu tồn tại, hợp thể ngũ
uẩn em còn có những nhu cầu phát triển và trở thành. Mà
chỉ khi nào có phát triển có trở thành em mới tìm thấy
an lạc hạnh phúc, em mới thấy được như con cá trong nước,
con chim trên trời: trong những nhu cầu phát triển và trưởng
thành ấy tôi thấy hai nhu cầu khám phá và thương yêu là
những nhu cầu mãnh liệt nhất, bền bỉ nhất rất cần
cho sự phát triển của hợp thể ngũ uẩn em để em có
thể trở thành vĩ đại và siêu tuyệt.
Sự khát khao hiểu biết nơi em, cũng như nơi tôi và nơi
mọi người, là một sự thực, một bản tính của hợp
thể ngũ uẩn. Nếu sự tò mò, nếu nhu cầu hiểu biết và
khám phá không biểu hiện nơi em là tại vì em bị che
lắp bởi những chướng ngại vật của cuộc đời,
bị trĩu nặng bởi những hành lý ốm đau không ích lợi
cho bản thân em. Trong trường hợp này sự phát triển và
trở thành của em - ta gọi là sự sống, quả thực bị ngăn
chận lại rất nhiều. Em phải khơi mở, phải giải phóng
cho sự khát khao hiểu biết và khám phá vốn nằm tiềm tàng
trong con người em. Vũ trụ và con người cần được tìm
hiểu, được khám phá. Phải tìm tới sự thực, dù sao em
cũng phải tìm tới sự thực; nhu yếu này nơi nhà bác
học, nơi nhà thám hiểm cũng như nơi người học giả
được hiển lộ một cách rất hiện thực. Nơi nhà đạo
học, sự khát khao này gọi là sự khát khao đạt đạo
hay chứng đạo. càng khám phá, càng tìm tòi, càng hiểu
biết, ta càng thấy ta lớn hơn lên, gần gũi hơn lên với
vũ trụ với con người, ta càng thấy rõ sự liên hệ
mật thiết giữa ta với vũ trụ, với con người, ta càng
thấy rõ được hòa điệu đại đồng của sự sống Ta
sẽ không còn bị giam hãm trong một cái ta, một cái vỏ
chủ quan bé nhỏ và lầm lạc. Em sẽ tìm thấy sự sống
và sẽ sung sướng tìm thấy mình trong thực hữu mầu
nhiệm.
Sự khao khát yêu thương nơi em cũng là một sự thực,
một bản tính của hợp thể ngũ uẩn em. Em không thể
sống nếu không yêu thương. Nếu em có cảm giác rằng em
không thương ai, em ghét tất cả mọi con người và cả chính
bản thân em, thì đó là tại vì em chưa biết em là gì.
Cảm giác đó chỉ là ảo giác. Sự thực, em rất cần thương
yêu và được thương yêu, cũng như cây lá cần đèn ánh
sáng mặt trời. Bản thể em lên tiếng gọi em thương yêu
bảo trọng lấy em và thương yêu bảo trọng tất cả
những gì hiện hữu, những gì đang vươn lên như sự
sống mầu nhiệm.
Hợp thể ngũ uẩn em cần được hiện sinh, cần được
phát triển, em không thể không yêu thương bảo trọng nó.
Em không thể xử tệ với nó, không thể khinh xuất, không
thể để nó phải ốm yếu, suy nhược, hư hỏng. Và
những sức sống quanh em cũng vậy.
Người sinh thành ra em, người cùng một huyết thống với
em, một tông tộc với em, một nòi giống với em cũng
cần đến sự bảo vệ, tôn trọng và yêu thương của em.
Em có trách nhiệm về sự đau khổ của họ. Nhìn thấy
họ, sau khi nhìn thấy em, em sẽ thấy nhu yếu thương yêu
họ là một nhu yếu thiết thực không kém gì nhu yếu thương
yêu lấy chính em. Em sẽ thấy rằng hạnh phúc không phải
là sự mê mệt đi tìm những khoái cảm chốc lát (những
khoái cảm ác liệt, tay sai của sự chết) thường có tác
dụng tiêu phá hoại hủy con người toàn diện của em, mà
là thương yêu. Không thương yêu tức là không sống. Càng
biết thương yêu, ta càng thấy ta lớn hơn lên, gần gũi
thêm lên với vũ trụ với con người, ta càng thấy sự liên
hệ mật thiết giữa ta với vũ trụ, với con người, ta càng
thấy rõ được hòa điệu đại đồng của sự sống. Ta
sẽ không còn bị giam hãm trong một cái ta, một cái bản
ngã bé nhỏ và ích kỷ. Em sẽ sung sướng tìm thấy mình
trong thực hữu mầu nhiệm.
Sức sống rào rạt của em, nếu được hướng về khám
phá và yêu thương sẽ giúp em thực hiện một nhân cách càng
ngày càng vĩ đại càng đẹp đẽ. Dọc đường em đi, hoa
trí tuệ và tình thương sẽ nở, có thể là trên chông
gai, nhưng là những bông hoa đẹp nhất của hiện hữu,
những cống hiến quý giá nhất của một cuộc đời.
Em là một kiến trúc kỳ diệu cũng như vũ trụ là một
kiến trúc kỳ diệu; ngày nào trí tuệ và trái tim em
nhận thức được điều đó một cách xác thực và thực
nghiệm, ngày ấy em thực hiện được thiên đường, hái
được bông hoa tươi đẹp của chân như.
(Theo Trích Nói với tuổi 20 - Nhất Hạnh)
Bài Tháng
Chín
- Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com
|
|