Luân Hồi Trong Một Đêm Tuyết
Võ
Đình
Như thường lệ, chuyến
tàu hoả commute’s mang bảng số AIM 751-11 rời nhà ga
Hoboken, bên kia sông Hudson, New Jersey, chạy ngược về
hướng tây bắc, đúng bốn giờ năm mươi lăm phút.
Tôi vịn ven cửa lần đến
phòng rửa tay. Tàu lắc lư dữ dội khi đã đạt đến tốc độ tối
đa. Ánh điện lờ mờ trong không gian chật hẹp, phảng phất mùi
thuốc sát trùng. Mặt gương mờ cũng đủ cho tôi thấy hai mắt
tôi sưng húp, nét bút than nhoè nhoẹt. Cả ngày, nước mắt tôi
liên tục trào ra cay xè. Supervisor bảo tôi hãy về đi, nhưng
tôi lắc đầu, nán đến giờ tan sở. Nước mắt tôi rơi ướt cả
giấy má trên bàn làm việc.
Mới năm ngoái, mẹ tôi qua
đời. Nỗi đau mất mẹ nơi xa cách nghìn trùng, chưa kịp nguôi
ngoai thì chín giờ sáng, anh tôi ở Texas gọi cho tôi về sở
báo tin cha chúng tôi đã ra đi vĩnh viễn đúng hai mươi bốn
tiếng đồng hồ trước. Cha ra đi, cũng như mẹ ra đi, tôi không
được thấy lại mặt một lần sau ngày vĩnh biệt mười mấy năm về
trước. Nước mắt tôi nóng hổi trào ra: bây giờ tôi là một đứa
mồ côi! Một người đàn bà trung niên mồ côi. Tôi đã đến cái
tuổi bắt đầu có một khái niệm sâu sắc về cái chết và sự mất
mát, nhưng tôi chưa bước tới giai đoạn trong đời khi có thể
chấp nhận một cách an nhiên ý thức về nỗi lạc loài và cô đơn
tất nhiên của kiếp người. Tôi ngồi để hai tay lên đùi, những
ngón tay cóng buốt đan vào nhau. Tôi nhìn chiếc nhẫn vàng
của mẹ tôi cho ngày tôi bỏ nước ra đi. Tôi vẫn ngơ ngác lấy
làm lạ, từ ngày tôi đeo chiếc nhận ấy ở lóng tay, rằng một
màu hoàng kim rực rỡ và đầm ấm như vậy, màu vàng của những
chiều cuối hè trong vườn cau của làng nội tôi, lại có thể
gây nên một cảm giác buồn bã đến thế.
Ánh sáng rơi rớt của
chiều đông loang loáng ngoài xe. Lâu lâu, còi tàu rúc lên
vang dài vun vút bên ngoài cửa kính đục mờ, rồi toả rộng ra,
lê thê trải dài trên những cánh đồng quạnh quẽ một màu úa
chết. Ở xa, thật xa, rặng núi tím ngắt trải dài thành một
vết thẫm cắt đứt ngang khung trời xám thành một đường rạch
màu thép lạnh.
Khi chuyến tàu hoả về
đến nhà ga tỉnh lẻ Honga, thì trời vừa sẫm tối. Chỉ còn chờ
bóng đêm hiện về là lác đác những bông trắng nhỏ bắt đầu
phất phơ rơi xuống, những đốm trắng mơ hồ lặng lẽ nối đuôi
nhau. Viên sếp ga mặc đồng phục xanh đậm cầm đèn giơ cao lên
khi thiếu phụ bước xuống tam cấp sắt. Nàng mặc áo choàng
trắng, váy đen dài, chỉ để lộ hai cổ chân thon dưới lớp “ba”
màu khói hương mỏng mướt. Ánh sáng của chiếc đèn bão hắt lên
mặt người đàn bà đội mũ nỉ xám nhạt, chỉ thấy một gò má cao
hồng và đuôi chân mày cong dài. Phần còn lại của khuôn mặt
chìm hẳn vào bóng tối của đêm đông đen nghịt, lả tả bông
tuyết im lặng rơi rơi...
Ngay từ lúc vợ bước xuống
tàu, tôi đã biết ngay là có sự bất thường. Nàng vốn có dáng
đi thướt tha mà vững chãi, nhưng hôm nay toàn thân nàng như
bị gió lớn thổi tạt, chao đảo bấp bênh. Tôi nắm lấy tay
nàng, dìu ra xe ở bãi đậu.
- Anh, ba mất rồi, ba em
mất rồi. Anh Hai gọi cho em ở sở khi sáng.
Một tay nắm vững tay lái,
tôi với tay kia bắt lấy tay vợ, bóp chặt, rồi thả ra, rồi
tôi nhè nhẹ vuốt ve tay nàng, đều đều, nâng niu những ngón
tay thon nuột lạnh ngắt. Vợ tôi nức lên một tiếng, rút vội
tay đưa lên úp vào mặt. Tuyết đổ mạnh hơn, rồi bất thần một
trời tuyết ập xuống, tơi bời. Tuyết xuống mạnh và nhiều đến
nỗi tôi phải bấm nút số hai cho quạt mưa chạy thật nhanh. Xe
chầm chậm đi qua thành phố im lìm thưa thớt. Đã trung tuần
tháng giêng dương lịch mà không khí cuối năm vẫn còn vương
vất ở những con đường hẹp tỉnh lẻ. Vài căn nhà khiêm tốn vẫn
còn lại những đèn đuốc trang hoàng mừng Giáng sinh, những
bóng đèn nhỏ xíu màu xanh màu đỏ nhấp nháy, nhấp nháy một
niềm vui lạc lõng mong manh... Tôi nắm lấy tay vợ đưa lên
môi, lên mũi. Mùi thơm quen thuộc, ngất ngây. Tôi há miệng
hà hơi ấm vào lòng bàn tay nàng. Một lúc sau, nàng mở giây
thắt an toàn, xích lại gần hơn, và dụi đầu vào vai tôi, khóc
tấm tức. Tiếng khóc đứt đoạn của nàng cùng nhịp với tiếng
quạt mưa đi qua đi lại xào xạc bên ngoài mặt kính chắn gió.
Khi tôi tỉnh giấc nửa đêm
thì chiếc đồng hồ đánh thức dạ quang chỉ hai giờ rưỡi hơn.
Tôi lắng tai nghe âm thanh rời rạc li ti và tôi biết là
tuyết vẫn còn đang xuống mạnh. Tôi nằm yên hình dung đồi núi
mênh mông đen hun hút và tuyết rơi lặng lẽ, rơi mãi từ khi
trời sẫm tối, đến nay là hơn tám tiếng đồng hồ, có thể tuyết
ngập hơn cả một bộ rồi.
- Anh ơi, anh không ngủ
à?
Vén mái tóc dài sang một
bên, nàng nằm sát lại gần hơn, quàng tay qua ngực chồng.
- Anh mới tỉnh giấc. Này,
nghe... Em có nghe tuyết rơi không?
Nàng yên lặng một hồi lâu
rồi mới trả lời:
- Có, có, em nghe...
- Trời khóc ba em đó. Ba
mất rồi em không thấy được mặt ba mười mấy năm trời...
Trong căn nhà nhỏ,
những nén hương đốt liên tiếp cả tối toả khói mù mù, quyện
lấy trần nhà, tường nhà, đồ đạc áo quần, thấm cả vào gối
chăn và mái tóc người đàn bà. Nửa đêm, tuyết rơi mạnh, chắc
là đường sá đã ngập lụt cả rồi. Hồi tối khi đi qua nghĩa
trang tỉnh lẻ, người đàn ông thấy tuyết đã phủ lấp cả vùng
đồi con, chỉ còn trơ lại những chiếc thánh giá, những bia mộ
cao cũng màu trắng xoá. Đây đó, thấp thoáng những hình thù
xác xơ quái dị của những cây trắc bá lừng lững chịu đựng giá
băng.
Từ xa, rất xa, gầm gừ
tiếng xe ủi tuyết. Trong đêm thâu, chiếc xe khổng lồ, bánh
niềng dây xích thép, đèn pha sáng rực, đèn đỏ nhấp nháy, lầm
lũi chạy dọc theo lề đường, càng cạo tuyết ấn sát lên mặt
đường ngập tuyết.
Tôi nằm nghe hơi thở nàng
mơn man bên má và nhớ lại những hôm tuyết xuống như thác, cả
ngày cả đêm. Rồi khi trận bão tuyết đi qua, thốt nhiên vạn
vật im lìm, kinh tởn. Qua được cơn chấn động, núi đồi đứng
yên, hoàn hồn. Thinh không lặng tờ. Những thân cây đen thui,
như sau một trận hoả hoạn, đứng thẳng tắp. Và trong vùng im
lặng tuyệt đối ấy, một bông tuyết độc nhất, một bông tuyết
độc nhất, lặng lẽ rơi xuống từ cõi ba vạn thế giới, rơi
xuống thản nhiên vô cùng... Tấm shade che cửa sổ bỗng sáng
lên một màu vàng đục. Ánh đèn pha chiếu qua tàng cây phong
in thành những nét khẳng khiu trên mảnh màn nhựa. Thoạt đầu,
những hình thù ngang dọc đó còn lờ mờ, rồi chúng trở thành
linh hoạt hơn, sắc đậm hơn. Tiếng động cơ lại gầm lên, và xe
ủi tuyết đã đến gần nhà. Tiếng cạo băng rào rạo. Tuyết bị
dồn nén, cứng ứ vào hai bên lề đường. Tôi quàng tay sờ má,
sờ môi, thì mặt vợ tôi đã ướt đẫm nước mắt.
Tôi nghe thật rõ, tôi
thấy thật rõ, chiếc xe ủi tuyết hai mắt lửa đỏ nhập nhoè lầm
lũi lăn sâu vào con đường nhỏ như một chiếc xe tăng không có
chướng ngại vật nào có thể chặn được bước tiến. Từ những âm
thanh dữ dằn đó tôi nghe vọng ra những vang rền của bãi sa
trường rổn rảng gươm đao và chất ngất sát khí. Tôi hình dung
giọt nước long lanh đông lạnh thành đá, triệu triệu phân tử
li ti cóng buốt, kim cương của muôn vạn hải hồ, triệu triệu
số kiếp biến hoá không cùng. Tôi thấy sự sống và cái chết
chập chùng trong một ly, trong một giây, và cuộc tử sinh
hiển hiện hằng hà sa số như những phân tử của giọt nước long
lanh.
Xe ủi tuyết đã đến
ngay trước mặt nhà. Căn phòng bỗng rung chuyển theo nhịp
động cơ dữ dội. Người đàn ông và người đàn bà dập dìu quằn
quại trong cơn sóng dậy đất bằng, banh da xé thịt nhau trong
đêm đông ngập tuyết, và hơi thở dồn dập của họ ào ạt dâng
lên, dâng lên, nước thuỷ triều tuôn trào rồi tràn trề tít
tắp về chốn vô thỉ vô chung. Rồi người đàn ông trườn tới,
trườn lên, như một con rắn lớn, từng khúc xương sống oằn oại
chậm rãi, chậm rãi, tiếp nối nhau đưa toàn thân ra khỏi lớp
vỏ mỏng. Chàng bò dài trên bờ vực lưng chừng một ngăn cửa đá
dựng cheo leo. Người đàn ông lê mình trên cỏ sắc ướt đẫm.
Sỏi đá gai góc trầy xướt toàn thân. Đến khi người đàn ông
trườn lọt qua cửa đá chật hẹp thì bên kia là một không gian
bát ngát vắng lặng, và ở phía dưới, xa tít mù, lấp loáng có
mặt nước. Người đàn ông gồng mình, hít một hơi dài, rồi
nghiến răng nín thở, rồi tưởng như ngất lịm đi, chàng rùng
mình, ngã sấp xuống biển nước. Ở từ xa, có tiếng còi xe cứu
hoả gào lên thất thanh, rồi lập đi lập lại như tiếng kêu
giận dữ và đau đớn của một con thú lớn bị trọng thương...
Tôi ghì chặt lấy chồng
tôi, nước mắt tuôn trào. Toa tàu hoả phóng nhanh trong chiều
tà, cảnh tượng bên ngoài xoay lui, xoay lui, làm cho tôi
choáng váng, nhưng khi tàu rời ga Port Jaspers tôi có cảm
tưởng là vạn vật bỗng nhiên ngừng chuyển động và một sự im
lìm ghê gớm bao trùm tất cả. Sự côi cút của tôi tuyệt đối.
Chỉ một mình tôi đối diện với tất cả. Rồi giờ đây khi đã tìm
lại được hơi ấm của một hoàn hồn, tôi nghe ở từ xa tít mù
tiếng còi xe cứu hoả gào lên, và chồng tôi oằn người trên
tôi như thể chàng chết ngất trên đỉnh tột cùng của đớn đau
và hoan lạc. Tôi ôm ghì chồng, tôi khóc, tôi cười. Tôi trở
thành cõi trời mênh mông, mây trắng hàng hàng lớp lớp ngất
ngưởng bay về, tôi dạng hai chân ra đón nhận cả một bầu tinh
tú rạng ngời hào quang. Tôi là trời, tôi là đất, tôi là núi
đồi sông lạch, tôi là con cá cọng rau. Cha Mẹ ơi, con đây,
về với con! Tôi là con hồ ly thân dịu đuôi dài, tôi mềm mại
quấn quít là con bạch tuột, tôi dạng hai chân và tôi kêu
thét lên “mình ơi!” và người đàn ông là chồng tôi đó gầm lên
một tiếng, rồi toàn thân chàng tuôn trợt vào thân thể của
tôi, tuốt luột mất hút vào trong tôi, vào trong cơn địa chấn
của da thịt và tuỷ xương...
Tôi nằm im nghe thân xác
mình căng chướng nặng nề, tôi nằm nghe xương cốt giãn ra,
tan hoà vào da thịt đang nở bung thành một hình hài to tướng
dị thường. Tôi ôm người đàn ông, không phải chỉ với hai tay
hai chân mà với tất cả các hạch tuyến, huyết quản trong cơ
thể tôi. Tim tôi đập chậm lại, tôi nghe tim tôi đập mơ hồ
như tiếng tích tắc của một chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ xíu
chôn vùi trong nội tạng tôi. Tôi nằm bất động như vậy không
biết bao lâu. Tôi lắng nghe: xe ủi tuyết đã đi xa rồi. Cả
cái âm thanh li ti mơ hồ rào rạt của tuyết rơi ban đêm cũng
không còn nữa.
Rồi trong giây phút đê mê
tê điếng ấy, tôi bỗng thấy một cơn mát lạnh - từ cõi vô
thiên vô địa nào bay về... Tôi nhận thức trước tiên ở các
ngón chân, rồi từ từ, từ từ cảm xúc mát lạnh đó thấm lên dần
chân tôi, gối tôi, rồi hai đùi tôi, tôi dạng hai chân rộng
hơn, tôi nhếch mông tôi lên, và cảm giác đó ào ạt tuôn trào
vào bụng dưới của tôi, tràn trề lan ra nhanh chóng toàn thân
tôi. Tôi thấy rõ ràng từng tế bào một của toàn thân được tắm
gội phủ phê trong cảm giác mát lạnh trong veo đó. Và tôi
sung sướng vô ngần, một nỗi xúc cảm, một niềm hoan lạc tôi
chưa bao giờ được biết, tôi ngất ngây, tôi nằm im để nhận ra
rằng tôi chỉ còn thênh thang một mình, dập dìu đong đưa giữa
hai cõi tử sinh... Nỗi xúc cảm đó, cơn mát lạnh rưng rưng
lụt ngập cơ thể của tôi đó, càng lúc càng trỗi dậy, càng lúc
càng mãnh liệt đến một mức kinh hoàng, tôi biết tôi sắp ngất
đi, thì tôi ưỡn người, tôi dạng hai đùi ra thật rộng, và
toàn thân người đàn ông chồng tôi, đã mất hút vào thế giới
sâu thẳm trong cơ thể tôi, bỗng trôi tuột ra ngoài, nhễ nhại
như một đứa sơ sinh...
Chuyến tàu AIM 751-11
về đến Honga trễ mất hai mươi phút. Sân ga và đường sá còn
lầy lội sau trận bão tuyết lớn đầu tuần. Thỉnh thoảng một
tia sáng loé lên, ngỡ ngàng, rồi tắt ngấm, như một ảo ảnh
của những mùa hạ ấm khô không bao giờ có thật.
Người đàn bà bước
xuống tam cấp sắt, tay ôm một bó huệ trắng nàng đã ghé mua ở
tiệm hoa cạnh sở làm. Người chồng cầm lấy xắc tay nặng cho
vợ. Hai người nhìn nhau không nói,. Trên đường về nhà, lúc
xe chạy qua tỉnh lẻ còn ngập lụt tuyết trắng, người đàn bà
liếc mắt nhìn chồng, và môi nàng thoảng qua một nét mơ hồ,
phảng phất như một nét cười.
Buổi lễ cầu siêu cho
thân phụ người đàn bà được cử hành bốn hôm trước ngày đưa
ông Táo về trời. Mấy nén hương Quan Âm toả khói thơm ngào
ngạt, quyện lấy những đoá huệ trắng ngọc ngà. Người đàn bà
quì trước bàn thờ, đầu chít khăn tang, đôi mắt nàng thâm
quầng và mọng sưng sáng rực trong khuôn mặt trắng nhợt nhạt.
Bên cạnh nàng, người chồng quì ngay ngắn thật lâu, rồi sau
ba tiếng chuông, cất giọng sang sảng bắt đầu tụng Tâm kinh:
“Sắc
bất dị Không, Không bất dị Sắc, Sắc tức thị Không, Không tức
thị Sắc”...