Ḷng
mẹ
08/08/2006
Tuấn Anh
Source: Đến Từ Trái Tim
|
|
Cứ đến tháng bảy âm
lịch hằng năm, chúng ta lại trở về với
mùa lễ báo hiếu Vu Lan. Dân gian quen gọi là xá tội
vong nhân với ư nghĩa: Tưởng nhớ đến
công ơn sinh thành của cha mẹ và cầu xin cho những
linh hồn đang tha phương được siêu
thoát về nơi cực lạc.
Nhưng đă từ lâu
những ngày này chủ yếu được mọi
người nhớ về người Mẹ. Và
người ta duy tŕ một tập tục rất hay là
những ai may mắn c̣n Mẹ th́ sẽ được cài
một bông hồng đỏ trên ngực áo. Đó là nét
văn hóa lâu đời của người Việt
Xuất phát của tập
quán này có lẽ bắt đầu từ câu chuyện
của đạo Phật: Ông Mục Liên Kiên sau khi
đắc đạo đă dùng thần thông nh́n thấy
Mẹ ḿnh đang bị đầy ải đói khổ
nơi địa ngục. Ông đă mang cơm cho Mẹ,
nhưng cơm liền biến thành than hồng nên bà không
ăn được. Mục Liên Kiên đă trở về
xin với đức Phật. Phật dạy rằng: Do
nghiệp trước của bà quá nặng nên dù ông có
thần lực quảng đại, có tấm ḷng hiếu
nghĩa lay động cả đất trời, nhưng
ḿnh ông không cứu nổi Mẹ mà cần đến ân
đức của mười phương chúng tăng và
lấy rằm tháng bảy hằng năm làm ngày báo
hiếu, không những cho Mẹ mà cả những linh
hồn đang ở trong ṿng khổ nạn. Từ đó
người dân có thói quen cứ đến tháng bảy âm
lịch lại bày đồ cúng gọi là cúng cô hồn.
Đó là những người: “Sống đă chịu
một đời phiền năo/ Thác lại nhờ hớp cháo
lá đa” (Nguyễn Du - trong bài Văn tế thập
loại chúng sinh).
Mỗi một con
người khi được sinh ra dù thuộc dân tộc
nào, ở đâu trên thế giới từ văn minh hay
lạc hậu, th́ cũng không thể từ dưới
đất chui lên, hay từ trên trời rơi xuống mà
đều phải lọt ḷng mẹ. đều uống
nguồn sữa mẹ; đều lớn lên từ lời
ru của mẹ. “Con ơi con ngủ cho lâu/ Mẹ c̣n đi
cấy ruộng sâu chưa về”. Hay như nhà thơ
Nguyễn Duy khi nhớ về lời ru của mẹ:
“Mẹ ru cái lẽ ở đời/ sữa nuôi phần xác
hát ru phần hồn”.
Vẫn biết rằng ở
đâu người ta cũng trân trọng h́nh ảnh
người mẹ, nhưng h́nh như do đặc
điểm của công việc dựng nước và
giữ nước ở Việt
H́nh ảnh người
mẹ được đưa lên vị trí cao quí như
vậy có lẽ v́ ở Việt Nam trong suốt chiều
dài lịch sử h́nh thành là từng ấy thời gian
chống giặc ngoại xâm, người mẹ đă
phải chịu nhiều hy sinh, thiệt tḥi nhất,
nhưng cũng rất mực thủy chung son sắt.
Những gương người Mẹ như thế có
rất nhiều trong lịch sử, trong huyền thoại,
trong văn học như: Nàng Tô Thị, ôm con chờ
chồng đến hóa đá. H́nh ảnh người
vợ trẻ thay chồng nuôi con, trong Chinh Phụ Ngâm: “Ḷng
lăo thân buồn khi tựa cửa/ Miệng hài nhi trực
bữa mớm cơm/ Ngọt bùi thiếp đă hiếu
nam/ Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân”. Ngày nay
chúng ta tự hào có những Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng
đă: “Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm
lặng lẽ…”. H́nh ảnh hy sinh cao cả của Mẹ
không sao kể hết. Những nhà thơ, nhà văn nổi
tiếng khi nói về tấm ḷng người Mẹ
cũng đều có nhiều tác phẩm bất hủ
như: “Bầm ơi!” thơ Tố Hữu; “Huyền
thoại mẹ” của Trịnh Công Sơn; “Ḷng mẹ”
của Y Vân; “Người mẹ Việt Nam” của
Phạm Minh Tuấn, “Ngồi buồn nhớ mẹ ta
xưa” thơ Nguyễn Duy….
Chiến tranh đă qua đi
thật xa, người Mẹ bớt đi những khó
khăn nhọc nhằn. Nhưng không v́ thế mà
người Mẹ bớt được tôn vinh. Ngược
lại đất nước thanh b́nh Đảng và nhà
nước ta càng có điều kiện chăm sóc, phát huy
vai tṛ người Mẹ. Nhưng cũng tiếc thay
đời sống vật chất ngày càng khá hơn, h́nh
như có không ít người thành đạt đă quên
Mẹ. C̣n có những cảnh con kiện Mẹ ra ṭa
để đ̣i quyền lợi về ruộng
đất, về thừa kế…Có những người
Mẹ đang khốn khổ chạy ăn từng bữa
lo cho đứa con hư hỏng nghiện ngập.
Nhân một mùa lễ Vu Lan xin dâng ḷng tri ân về Mẹ
và cùng những ai không c̣n Mẹ nữa xin cúi đầu
thắp nén nhang ḷng:
“ Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thủa nào”
Nguyên Duy.
Tuấn Anh (Theo CAO)