|
Lớn Dần
Từ
Khoa
Dũng phập phồng hồi hộp, trống ngực đập thình thịch, cái can đảm như tên
của nó mỗi khi hướng dẫn đội Thiếu nam thi hành công tác ngày Dũng,
chẳng biết tan như mây khói hồi nào.
Thật ra Dũng cũng rất dũng cảm khi nhận lănh công tác đoàn giao xuống
cho đội, là Đội trưởng đội thiếu nam trong Gia đ́nh Phật tử Chánh Đạo,
nó thường hoàn thành xuất sắc công việc điều hành đội và luôn tự giác
trong mọi công tác, nhưng cái dũng trong con người nó được các anh chị
huynh trưởng thương mến là can đảm nhận khuyết điểm của ḿnh và chịu
trách nhiệm về ḿnh khi trong đội có đội sinh vi phạm lỗi. Cũng do sự
can đảm này mà Dũng được các bạn trong đội quí mến. Biệt danh "Dũng cáy"
từ lâu cũng phai mờ, chẳng cọ̀n ai gọi, các anh chị trong gia đ́nh luôn
nêu cao gương can đảm của Dũng.
Vinh dự nhất là có lần Đoàn đi trại hè tại một chùa dưới Lái Thiêu, Bình
Dương. Buổi trưa, cả bọn, đứa thiu thiu ngủ, đứa nằm xem truyện tranh
Đôrêmôn. Dũng xin phép anh Đoàn trưởng vô xóm mua trái cây. Được đồng ý, nó cùng ba bạn cùng đoàn ra đi, khi đi ngang cầu Búng th́ nghe tiếng trẻ
em kêu : "Mấy anh ơi, cứu nó với !" Cả ba quay về hướng kêu, thấy một
toán thiếu niên đang tắm sông có một em bị hụt cẳng đang trồi lên hụp
xuống. Chạy vội xuống, chỉ kịp cởi giầy, Dũng nhẩy tùm xuống nước, một
em khác lanh trí quăng thêm cho nó khúc thân chuối do bọn trẻ tắm sông
mang theo làm phao. Nó bơi ra đến nơi chỉ kịp chụp tóc thằng nhỏ kéo lên,
một tay bám vào thân chuối ; thằng nhỏ trồi lên mặt nước ho sặc sụa, đưa
tay chụp cây chuối, rồi cả hai bơi vào bờ. Cũng may, khúc sông cầu Búng
chỉ là một khúc kinh, chi nhánh của sông Vàm Cỏ Đông, nước không chảy
xiết, nên một thiếu niên 14 tuổi như Dũng có thể cứu người không mấy khó
khăn, thằng bé nạn nhân cũng chỉ là một đứa trẻ 12 tuổi. Thằng nhỏ thoát
chết, nhưng cũng uống nước không ít, lên đến bờ một lúc th́ì nó đừ người
rồi ói nước ra xối xả. Gia đ́nh nó chạy ra mang nó về, họ không ngờ ân
nhân cứu con họ lại là một đoàn sinh gia đ́nh Phật tử mới 14 tuổi. Chiều
hôm đó họ mang trái cây vào chùa tì́m gặp Dũng cám ơn, và vinh dự thay
cho đoàn sinh Thiện Hành, pháp danh của nó, được Thầy trụ trì khen ngợi
trước Gia đì́nh.
Nhưng bây giờ thì nó run v́ phải đi ngang miễu cô Bé. Mới 8 giờ mà trời
tối đen, không gian sũng nước, mưa nặng hạt, gió từng cơn rít qua hàng
cây, tạt từng cơn thốc vào mặt, kéo tấm nylon màu xanh lá đậm che kín cổ,
bước chậm lại và thỉnh thoảng quay đầu lại đàng sau xem có người lữ hành
nào đi ngang đây vào lúc này để đồng hành chung với nó ; nhưng càng đến
gần miễu thì vẫn không một bóng người, đường vào xóm vắng tanh, ảm đạm,
lầy lội, cơn mưa ngoại ô từ chiều đến giờ vẫn dai dẳng không dứt. Tù mù
ngọn đèn đường, miễu cô Bé ẩn hiện xa xa nằm dưới gốc cây bàng to xù
cành lá, cái miễu lù lù một khối đen ngọ̀m như một nấm mồ.
Dũng quét đèn pin về phía miễu mong nhờ ánh sáng sẽ làm tỏ ngôi nhà nhỏ
như nhà búp bê, họ̀ng xóa đi nét âm u để đỡ làm sợ, nhưng ánh sáng chiếu
vào trong miễu thì càng nom rơ những con búp bê "cúng cô" dựng trong đó.
Nó bỗng khựng lại, v́ dường như có một con búp bê đưa tay ngoắc nó. Dũng
rợn tóc gáy, chân nó quíu lại, nhớ lời Thầy dặn, nó niệm "Án ma ni bát
di hồng". Vị trí nó đứng chỉ cách miễu có mười mét, con đường dẫn vào
xóm sâu hun hút, một bên là bức tường xi-măng ngăn cách nhà máy sản xuất
đường mía với con đường, một bên là những khu vườn cau, vườn trầu vùng
Bà Điểm. Nó mở to mắt nhì́n chăm chăm về phía gốc bàng, không phải tay
con búp bê vẫy mà dường như có một bóng người đàng sau miễu, chập chờn
ẩn hiện cạnh gốc cây. Miệng nó niệm to hơn, "Án ma ni bát di hồng", nó
không cọ̀n dám nhì́n bóng người ấy nữa mà cố chạy ù qua khỏi gốc cây, khi
chạy ngang qua, linh tính cho nó biết có người đang nhì́n ḿình. Một ánh
chớp loè lên, nó quay đầu liếc ngang, một khuôn mặt đàn bà đầu tóc rũ
rượi xanh mét đang đưa tay ngoắc nó vào. Nó hét lên, không cọ̀n niệm chú
nữa mà cắm đầu cắm cổ chạy một mạch. Đường trơn trợt, đôi lúc suýtt té,
nó cố gượng đứng rồi tiếp tục lao thẳng vào xóm. Trong xóm, các nhà đều
c̣òn thức, ánh đèn nê-ông chiếu sáng ra đường khiến nó hoàn hồn, nhắm
hướng nhà trực chỉ.
Chị Tư, mẹ Dũng, thấy nó về, mặt mày xanh mét, tưởng nó bị lạnh, hối hả
đỡ tấm nylon cho nó, thấy nó thở hổn hển, hỏi :
- Con làm ǵ mà thở dữ vậy ?
- Má ơi ! Con thấy ...
- Thấy cái ǵ ?
- Con thấy cô Bé ngoài miễu má ơi ! Ghê quá má ơi !
Anh Tư đang ngồi đọc báo trên chiếc bàn cạnh đó, buông tờ báo xuống,
ngước mặt lên :
- Thiệt không ? Hay thần hồn nhát thần tính ? Mà sao hôm nay sinh hoạt
ǵì mà về trễ vậy con ?
Trong không gian ấm cúng, sáng sủa của gia đình, Dũng hoàn hồn kể :
- Dạ, tại hôm nay ngày Dũng, cả Đoàn con đi giúp một xóm cạnh chùa
khiêng đá lấp mấy ổ gà để bà con trong xóm đó đi lại đỡ lầy lội, khi về
đến chùa th́ì trời xập mưa, con định nán lại cho tạnh mưa mới về, nhưng
mưa hoài không dứt, nên sau đó con mượn Thầy tấm mủ này để về thì́ trời
đă tối. Anh đoàn trưởng định chở con về tận nhà, nhưng vì́ nhà ḿnh gần
chùa nên con xin đi bộ về một ḿnh. Ai dè khi đi ngang miễu cô Bé, con
thấy cổ ba ơi ! Ghê quá !!
Quay sang chị của Dũng từ năy đến giờ vẫn đứng nh́n thằng em, anh Tư nói
tiếp :
- Hoa, con lo dọn cơm cho em ăn đi con.
Tuy không tin chuyện ma quỷ, nhưng anh Tư không phải đă không nghe bà
con trong xóm, nhất là chị Tư và con gái anh, thường kể về chuyện ma ở
miễu cô Bé.
Cách đây hơn năm, cô Bé con gái út của ông bà Sáu Độ ở xóm trong làm thợ
dệt tại mấy hăng dệt tư ở Hóc Môn đi làm về bằng xe đạp. Sắp đến nhà máy
đường, chuẩn bị quẹo vào con đường dẫn vào xóm th́ì cô bị một bọn du đăng
đua xe, phóng xe trên quốc lộ 1, đoạn Hốc Môn - Bà Quẹo đụng trúng.
Chiếc xe đạp văng ra xa, cong queo, cọ̀n cô Bé té đập đầu xuống đất chết
tức thì́. Thiệt tội nghiệp cho cô Bé, nhờ có người bên đường ghi được số
xe thủ phạm, ông bà Sáu tức quá khởi tố, công an truy t́ìm được hắn.
Nhưng cái thằng khốn nạn đó lại là con của một thiếu tá công an tại sở
công an thành phố, nên toà án nhân dân huyện Hốc Môn cũng chỉ xử phạt
qua loa và bắt tên nọ bồi thường cho gia đ́nh nạn nhân hai triệu đồng
cho xong chuyện. Ông Sáu không chịu, ném hai triệu vào mặt mụ Chánh án
ủy ban huyện, rồi cầm đơn ra về. Ông ta quyết định kiện lên đến thành
phố, nhưng rồi sau ba tháng lê lết hết ṭay to ṭay nhỏ, sanh mạng con gái
ông cũng chỉ được đánh giá bằng tiền, từ hai triệu thành năm triệu, cọ̀n
cái thằng khốn nạn kia vẫn ung dung sống phây phây trên đường phố. Ông
bà Sáu đau ḷòng đứt ruột, một thời gian sau ông bà bán nhà, dọn về ở
chung với người con trai tại quận tư bên Khánh Hội.
Thảm cảnh xảy ra cho ông bà Sáu làm chọ̀m xóm mủi lọ̀ng thương xót cho nạn
nhân đến đâu thì́ mọi người cũng phải quên để chạy theo đà mưu sinh cuộc
sống. Tưởng rằng như vậy đă êm ả, bỗng một hôm người ta đồn dưới gốc cây
bàng có ma, mà khởi đầu là những người buôn sớm bán khuya. Một đồn hai,
hai đồn tư, tư đồn tám, riết rồi cả xóm ai cũng biết. Người ta cho là cô
Bé chết oan, không siêu thoát được, nên hùn nhau lập miễu thờ. Những
chuyện về cô Bé làm kinh hoàng các bà các cô trong xóm và nhất là đám
thiếu niên cỡ tuổi Dũng. Chuyện càng ngày càng có nhiều khúc chiết ly kỳ.
Có người thường thấy cô ngồi ủ rũ dưới gốc cây khóc vào những đêm mưa.
Có người th́ thấy cô đang làm những động tác như dệt vải vào những đêm
trăng sáng, nhưng ngoạn mục hơn hết là bước chân lội nước của cô. Số là
có lần trời mưa rất to, nước các cống, mương thoát không kịp nên con
đường vào xóm trở nên lụt lội, ai muốn về nhà cũng đều phải sắn quần lên
đầu gối để lội.
Chị Hai Lung bán chè, nhà cạnh nhà chị Tư, kể lại : "Chị Tư biết hôn, em
gánh chè về nhà lúc đó mới khoảng 10 giờ chứ mấy, mưa tạnh rồi, nhưng
cọ̀n phải lội vô xóm. B́ình thường em lội đi đâu có sao, nhưng hôm đó em
bỗng có cảm giác có người lội theo em. Tiếng nước lội bì́ bỏm đàng sau em,
em thử quay lại nh́n thì́ hổng có ai hết trơn. Ban đầu em tưởng đó là
tiếng nước do bước chân em khuấy. Nhưng đến khi em đứng lại rồi, mà vẫn
nghe tiếng nước khuấy bì́ bơm phía sau đều đặn như bước chân người ta lội
nước. Em hoảng quá, nói lớn : Bé ơi Bé, em sống khôn chết thiêng đừng về
làm cho bà con lối xóm sợ nghe em ! - Rồi túm hai cái gióng đi cho lẹ về
nhà. Từ đó trưa nào gánh chè đi bán em cũng cúng cho con Bé chén chè !
ờ, mà hay lắm nha chị Tư, con Bé pḥ hộ cho em hay sao mà từ đó tới giờ
chưa ngày nào em bán ế hết trơn đó !!! - Ngừng một chút, chị Hai thở dài
- Nghĩ lại thấy tội nghiệp con Bé với hai bác Sáu quá !!"
Từ đó, thỉnh thoảng người trong xóm vẫn thường ra miễu cúng cho cô Bé,
xin cổ buôn may bán đắc và nhất là đừng hiện ra làm sợ cḥm xóm nữa.
Không biết cổ có nghe không nhưng từ đó ít ai thấy cổ hiện ra, cho tới
hôm nay thì́ anh chị Tư lại nghe chính thằng con trai ḿình thấy cổ hiện
ra để nó thấy.
Gần một năm nay anh Tư và hai đứa con anh ta vừa lo lắng vừa mệt mỏi về
bệnh tình chị Tư, lương công nhân ba cọc ba đồng không làm sao đủ để
chữa chạy bệnh cho chị Tư hết bệnh viện nọ đến bệnh viện kia. Cũng may
là anh chị cũng có ky cóp được một chút của ch́ìm của nổi từ trước 1975,
rồi cứ hết chỉ vàng nọ đến chỉ vàng kia anh mang ra bán với hy vọng là
giữ được mạng sống vợ ḿnh. Mới đầu chị Tư bị phát hiện là ung thư vú,
thế là phẫu thuật phải cắt hết một bên ngực, tưởng đă thoát nhờ phát
hiện kịp thời, nhưng ba tháng sau th́ lại phát hiện chiếc vú c̣òn lại
cũng có mầm ung thư, lại cắt nốt phần cọ̀n lại. Và 6 tháng sau thì́ chị
thấy đau bụng, người ta phát hiện tiếp chị bị đau gan.
Những ngày chị Tư hết ra phọ̀ng mổ lại vào phọ̀ng mổ, kinh tế gia đình
phải đặt trong tì́nh trạng thắt lưng buộc bụng. Ngoài buổi đi học, hai
chị em Dũng thay phiên nhau mang cơm vào bệnh viện thăm nuôi mẹ. Dũng
học buổi sáng, nên có nhiệm vụ thăm nuôi mẹ buổi chiều. Sự mệt mỏi, lo
âu khiến nó không c̣òn bị ám ảnh bởi bóng ma cô Bé mà nó thấy nữa. Có
những tối từ bệnh viện về trễ, đi ngang qua miễu hồi nào nó cũng chẳng
hay. Chứ hồi trước, sau lần nhì́n thấy bóng ma cô Bé, nó sợ suốt mấy
tháng liền. Buổi sáng nó không dám đi ngang qua đó trước 6 giờ, buổi tối
nó không dám về sau 9 giờ, gặp ngày trời mưa thì ở nhà luôn. Có những
lần đi trại phải khởi hành sớm, nó mang ba lô tới chùa ngày hôm trước
rồi ngủ luôn ở đó. Lần nào đi trại về trễ, nó cũng ngủ lại chùa rồi hôm
sau mới về nhà, cọ̀n nếu không th́ì nhờ anh Đoàn trưởng đưa về. Vậy mà
chẳng hiểu nó trở nên gan dạ từ lúc nào không biết ? Có lẽ thêm một tuổi,
cao hơn một chút, nó gan dạ hơn !
Chuyện gì cũng phải đến hồi kết thúc, bác sĩ điều trị cho chị Tư vừa báo
cho anh Tư một tin khiến anh chết sững :
- Chúng tôi thành thật chia buồn cùng anh, bệnh của chị nhà đă di căn
rồi, dầu đă giải phẫu và bắn xạ quang, cũng chỉ làm chị giảm đau mà thôi.
Tình trạng của chị nhà, y học hiện tại đành bó tay, chúng tôi cũng đă cố
gắng hết sức.
Hai tuần sau, thì chứng ung thư gan đă cướp của anh Tư một người vợ,
cướp của Hoa và Dũng một người mẹ. Lúc tẩm liệm chị, tóc chị đă rụng hết,
đầu trọc lóc, da đổ vàng như nghệ. Anh nh́ìn mặt vợ lần cuối, không than
khóc nhưng nước mắt cứ tuôn dài trên má, Hoa thì gào lên gào xuống, cọ̀n
Dũng ủ dột mếu máo gọi "Má ơi !". Thầy trụ tŕì đến làm lễ hộ liệm cho má
nó, cả đoàn Thiếu nam và anh Liên Đoàn trưởng Chánh Đạo đến chia buồn
cùng nó và gia quyến.
Nó là đứa con "mũ gậy" (*) duy nhất của anh chị Tư. Ngày đưa má nó ra
nghĩa trang chùa Hoằng Pháp ở Hốc Môn, nó mới thật sự thấm thía nỗi đau
mất mẹ, nó khóc đến nỗi tấm ảnh chị Tư cầm trên tay đầy nước mắt của nó
rớt xuống. Một em ngành Thiếu nam cùng đội dẫn nó đi ngược, v́ì cảm xúc
với nỗi đau của bạn đội nên cũng khóc theo. Cả xóm đi đưa chị Tư.
Văn nghệ lễ Vu Lan chấm dứt, thu dọn xong thì cả Gia đ́nh Chánh Đạo đều
ở lại chùa dùng cơm chiều, không khí vui ngộn buổi văn nghệ vẫn rộn ràng
trong ḷòng mọi người, từ bác Gia trưởng đến em Oanh Vũ nhỏ nhất cũng rộn
vang tiếng cười. Dũng vừa qua tuổi 16, ria mép lún phún lông măng, vóc
dáng nó đă ẩn hiện nét thanh niên ít nhiều, nó cao hơn chị Hoa của nó,
tính tì́nh bỗng trầm lặng hơn. Hồi năy nó cười nói hăng say sinh hoạt bao
nhiêu thìbây giờ nó trầm ngâm bấy nhiêu. Trong khi cả Đoàn đang hối
nhau ăn cơm thì́ nó ra sau chùa, ngồi bên hồ nước có họ̀n non bộ nhì́n hờ
hững mấy chú cá vàng lững lờ, tay rút hoa hồng trắng cài trên túi áo
lam, se se cuống hồng, đoá hoa quay tṛn ngược xuôi giữa hai ngón tay.
Hoa hồng trắng làm nó nhớ mẹ nó. Mẹ nó ra đi đă bốn tháng rồi mà nỗi nhớ
mẹ vẫn không nguôi trong ḷng. Nó ước ao được gặp lại mẹ như nó đă gặp
cô Bé. "Chắc chắn ḿnh sẽ chạy đến ôm má, chứ không chạy như gặp cô Bé
đâu !"- nó nghĩ vậy - "Má ơi, sao má không hiện ra cho con thấy hả má ?
- Thầy nói : Bây giờ má đang ở cơi Tịnh Độ phải không ? - Thầy khuyên
con cầu nguyện cho má được về đó ! - Sao đời này lại có những bịnh kỳ dị
quá hả má ? Sao chưa ai t́m được thuốc chữa bệnh ung thư hả má ? - Nữa,
con sẽ cố gắng học Y Dược, con muốn sau này thành bác sĩ và t́ìm cách
chữa cái bịnh quái đản này ...!!!"
- Dũng, em suy tư gì vậy ? Sao không vô ăn cơm ?
Anh Đoàn trưởng Thiếu nam vỗ vai kéo nó về thực tại. Nh́n người anh áo
lam của mình, nó đáp :
- Em không thấy đói anh à !
Như đoán được tâm sự đứa em, anh Đoàn trưởng kéo Dũng đứng dậy :
- Em nhớ má em phải không ? Thôi, hăy vui lên, má em đang ở cơi Cực Lạc
mà thấy em buồn thì má em cũng buồn theo cho mà xem. Với lại em cầm bông
trắng mà quên mất em còn một bông đỏ, em phải biết quí trọng bông đỏ cọ̀n
lại trên áo chứ ! Hôm nay là ngày Hiếu, em đừng để ba em buồn, vô ăn cơm
đi ! Ba em, các anh chị và các bạn đang đợi em, thiếu em người ta sẽ ăn
không ngon miệng đâu !!!
Dũng theo anh Đoàn trưởng cùng nhau bước vào chùa. Nó lớn dần từ thể xác
đến tinh thần, từng bước một vững tiến cùng gia đ́nh áo lam. Dáng dấp nó
cao gần bằng người anh áo lam của nó.
(*) : Theo tục lệ ma chay của người Việt thì tang phục của người con
trai phải đội mũ vành quấn bằng rơm, chống gậy tre hay vông đi trước
quan tài cha mẹ, nên thường được người đời gọi con trai bằng danh từ "đứa
con mũ gậy", cọ̀n con gái là "con mũ muối
Do Quảng Thọ
gửi
Vườn Lam & Tuổi Trẻ
- Biên tập: Cư sĩ
Liên Hoa (Nhật Minh)
Sửa văn bản tiếng Việt và trình bày
: Diệu Tịnh | Sửa văn bản
tiếng Anh: Diệu Ngọc
Phụ trách mạng : Chánh Niệm | Email: Padma9mt@hotmail.com
|
|