|
lời nói của trái tim Hoà bình ..
Thầy kính,
….. đứng ở hai bờ Chân Tục đế, Thầy chẳng bao giờ còn
nhớ đến con, vì biết bao nhiêu vấn nạn, khổ đau của con
người mà Thầy cần chia sẻ. Nhưng, tình Thầy trò vẫn luôn
gần gũi.
Con vẫn hướng về, kính lễ bước chân của Thầy
trên con đường đem đạo Tình thương và Tuệ giác đến cho
con người…
và, là người con Phật, con cảm thấy vui
mừng khi
nhìn thấy giáo Pháp của đức Phật được lưu
truyền….
Bài thơ sau, con viết khi đọc những dòng thơ “Dặn dò”
của Thầy năm nào, và lòng dâng cảm xúc ……
Cư sĩ Liên Hoa
Khi nước mắt rơi
trước khổ đau của
con người
không phải chỉ bởi
hôm nay
vì trên tận cùng
bất hạnh
vì dưới vực sâu
oan khiên
trong trò chơi
sinh tử
loài người sẽ bạo
động
chúng ta vẫn bước
đi
ngẩng cao đầu đối
diện
người con của hoá
thân
dù ốm yếu
nhưng trước bạo
lực
trước thù hằn
đôi mắt vẫn sáng
ngời,
nhìn thẳng vào
bóng tối vô minh
em vẫn mỉm cười
lặng yên bước đi
không bao giờ dừng
bước
dù sóng gió trùng
trùng
con đường còn dài
trước mặt
khi trên vai vẫn
nặng gánh vô thường
không phải chỉ
bằng cầu nguyện
không phải chỉ với
lời xin
nhưng, với đôi tay
non vươn mình hôm sớm
nối vòng tay muôn
loài
kéo quá khứ
đem tương lai về
hôm nay
để cho trái tim mở
rộng
cho tình người
nung nấu
cho lòng yêu
thương
như cánh chim hoà
bình
sải cánh trên bầu
trời
để là
cánh hoa
để là
hương
để là
hạt mưa
để là
lòng từ
em ơi,
dù là có gian nan
nhưng
trái tim người có bao giờ gục ngả
trước
bạo động, trước hận thù
trong
lồng ngực
trái tim
con người
vẫn muôn
đời tồn tại
như lời
Kinh không sợ hãi
có đôi
tai lắng nghe
có ánh
mắt kim cương chia sẻ
có bàn
tay đưa đường
em ơi,
đâu cần
gì phải nói
có cần
gì danh hiệu
vì hiện
tại em là,
đóa hoa
từ bi
rạng
ngời Tuệ giác
trên
bước đường thênh thang
mang
trái tim không hận thù
dù có
gục xuống trước bao thế lực
trước vũ
khí vô tình
nhưng
mỗi lời nói
mỗi ý
nghĩ của em
vẫn là
mưa cam lộ ngọt lim
làm mềm
lòng thù hận
để hoa
tình người có mặt
bất diệt
trong suối nguồn pháp giới….
Buổi tối,
ngày 03.12.2010

Dặn Dò ….
______________
Thầy Nhất Hạnh
Dù con
người móc mật moi gan em
Đày ải em vào hang sâu tủi nhục,
Em vẫn phải nhớ lời tôi căn dặn:
Kẻ thù chúng ta không phải con người.
Xứng đáng chỉ có lòng xót thương
Vì tôi xin em đừng đòi điều kiện
Bởi không bao giờ oán hờn lên tiếng
Đối đáp được
Sự tàn bạo con người.
Có thể ngày mai
Trước khuôn mặt bạo tàn
Một mình em đối diện.
Hãy rót cái nhìn dịu hiền
Từ đôi mắt
Hãy can đảm
Dù không ai hay biết
Và nụ cười em
Hãy để nở
Trong cô đơn
Trong đau thương thống thiết
Những người yêu em
Dù lênh đênh qua ngàn trùng sinh diệt
Vẫn sẽ nhìn thấy em.
Tôi sẽ đi một mình
Đầu tôi cúi xuống
Tình yêu thương
Bỗng trở nên bất diệt
Đường xa và gập gềnh muôn dặm
Nhưng hai vầng nhật nguyệt
Sẽ vẫn còn để soi bước cho tôi"
Năm 1966

Những Bài Viết Dâng Tặng Cuộc Đời
. 2010
|