Thöa baïn,

         Trong nỗi hân hoan đau xót, tôi đành nói lời giả biệt cùng em. Cái cầu Định Mệnh đã dành cho em một chỗ đứng trong trái tim tôi suốt đoạn đường dài qua. Những hình ảnh đầy ăm ấp kỷ niệm, tiếng nói, nụ cười, mùi hương là những ảo tưởng, những nội kết luôn hiện diện như một thực hữu. Từ lúc ý thức được thân phận làm người, nếm được dòng sữa Mật, tôi mãi mãi nhớ về em như em có đây, nơi đây và bên cạnh tôi. trong tôi. Nỗi băn khoăn nầy ám ảnh tôi, nếu là thực, sao tôi lại lang mang lo sợ. Sợ em mất ư hay em rồi sẽ biến thành hư ảo?

         Trong cơn thiền quán, tôi cố giữ lại hình ảnh em lại, vì mất rồi tôi sẽ ra sao? Nhưng em ơi! Tôi không tìm thấy bóng dáng của em huống gì là hình ảnh thực sự và chợt nhận ra, em chỉ là vầng khói hay giọt sương vừa tan khi ánh mặt trời rạng chiếu.

 

LỜI GIẢ BIỆT

TRONG KHI THIỀN QUÁN

 

Ta vội vàng đến tìm em

dưới chân cầu Định Mệnh

chỉ muốn nói một lời thôi– Lời giả biệt.

Này em! Đừng nghỉ rằng đã có một hình bóng nào đó ngự trị trong tôi

như vật thế cho bóng dáng của em

với tôi, như em biết

tất cả thanh sắc, mùi hương của em được tôn là thiên thần,

in dấu trong nhiều lớp dày của trái tim. Một trái tim bừng bừng cơn nóng

được tình yêu nuôi dưỡng, ướt đẫm trong ngã ngách vi ti mạch máu

nhưng, trong những lúc cô liêu tịch mịch

một mình ngồi đối diện với chính mình

tôi cố hồi tưởng đến em như một hiện thực để làm đậm nét dấu yêu

nhưng chỉ là ảo ảnh, bóng mờ

ẩn hiện chập chờn như ánh chớp lóe sáng trên bầu trời vào lúc đổ mưa

chợt tắt, chợt hiện, vô thường

điều đó làm tôi bâng khuâng, ray rức

tôi muốn ôm chặt em trong vòng tay ấm, nhưng chỉ là khoảng trống hư vô

tôi muốn nói cùng em muôn lời biện bạch, nhưng ngôn ngữ lại rơi vào vô tận

rỗng không

trên đoạn đường nầy, tôi đơn độc

bỏ đi từng chiếc bóng ảo tưởng của em như thân cây cổ thụ rủ bỏ những lá vàng khô,

đã bám vào thân qua bao nhiêu ngày tháng, rơi rụng vào cuối thu

sự chết nầy làm hồi sinh lại hình ảnh muôn thuở của em, hiển lộ rõ ràng trong tôi

không phải như những kết hợp của các hình ảnh mơ màng, chấp vá

nhưng là cảnh giới kỳ diệu không sanh không diệt hình thành trong tâm.

 

20.10.2000