Thöa baïn,

         Kính tặng những người ngày đêm quán thân như huyễn và để nhắc chính tôi về những chấp thân hay kiến thủ. Nếu ai đọc bài thơ sau mà nhìn thấy lẽ vô thường của xác thân, thì tâm nguyện của tôi đã đạt.…   

         Đứa con gái tôi đang theo học Y khoa và trong nhiều lần đi thực tập tại bệnh viện, nó đã chứng kiến biết bao nhiêu cảnh sinh ly tử biệt. Một người đang khỏe mạnh đó, vừa có triệu chứng bệnh, nhập viện và vài ngày sau, lại ra đi vĩnh viễn. Vô thường lởn vởn ở mọi nơi.

         Ngày hôm nay vừa về nhà, nó khóc sướt mướt vì vừa chứng kiến cảnh đau lòng đó tái diễn. Tôi im lặng để nghe kể lại và quán chiếu về vô thường của cuộc đời. Một người mẹ bệnh nan y nằm bất động, chỉ sống nhờ vào bình dưỡng khí và cuối cùng, gia đình quyết định rút ống thở dưỡng khí ra. Chỉ vài phút sau, bà hắt hơi thở cuối cùng và ra đi. Thân xác nằm đó, chơ vơ, hiu quạnh. Đứa con gái bà khóc nức nở, nhưng không dám đến gần vì sợ, miệng thì vẫn kêu gào ”Sao mẹ lại bỏ con ra đi?”.

         Trong Kinh, đức Phật có nói:” Mỗi người đều có 4 bà vợ, đó là: Tài, sắc, danh, thực”. Đúng vậy, mỗi người trong chúng ta trong suốt đời sống, đã dùng biết bao nhiêu là tâm sức để nuôi dưỡng cho những bà vợ nầy, dù thiện dù ác, dùng nhiều mưu mô, thủ đoạn hay bất cứ phương pháp nào v.v...cũng chỉ để phục vụ cho bao nhiêu thứ đó. Từ lúc sanh ra chấp nhận làm kiếp người, cũng là lúc ta đã làm hôn lễ cùng em, chấp nhận thú thương đau, để cùng tung cánh đi trên đoạn đường dài. Tôi phải chua chát nói lên rằng: Đi bên đời tôi, em luôn luôn hướng ngoại vì nơi đó, em có danh vọng, có thỏa thích, chiều chuộng hay những hão huyền xưng tụng, chỉ khi bệnh hoạn, em gọi đến tên ta. Trong tình yêu, em mang nhiều dự tính, mưu mô cũng chỉ để thỏa lòng, thỏa dạ riêng mình và ta biến thành kẻ nô lệ ngoan hiền. Cho  đến phải lìa bỏ trần gian nầy, em bỏ lại cho ta, cũng chỉ còn có hai người bạn đi theo. Đó là Thiện hay Ác nghiệp. Bạn nghỉ sao???

 

LỜI CHIA  LY

 

Thôi em đừng nói nữa

dù là có ngàn lời, dù khóc lóc.. để sưởi ấm lòng nầy

em hãy cứ ra đi

như con chim rời lồng son tự do sải cánh bay cao

như con nhộng đỗi hình thành cánh bướm

bỏ lại thân xác nầy hiu quạnh

hãy đi tự nhiên như lúc em đã đến

cho vết thương lòng nầy từ từ khép kín

ta đã biết và ta tự nguyện

tôn vinh em trong suốt cuộc đời

trong cõi lòng ta, em là đóa hoa hồng thơm ngát

mà không lời nào đủ  nói hết

lúc em ngủ,

sợ trời nóng, ta không ngừng tay quạt

sợ em lạnh, phủ thân em nệm ấm chăn nồng

suốt đêm dài, ta ngồi mãi bên em

để em ngủ ngoan hiền trong mộng mị

đã nhiều lúc, mây buồn thoang thoảng

trên gương mặt em

mỗi lúc nhăn, lúc trở mình, lúc nũng nịu

ta bối rối, ta âu lo, sợ hãi

như vật cổ quí nhất đời sắp đánh mất

nầy em, đây phấn , đây son,

đây kim cương, chuỗi ngọc

đây quần là, áo lượt

đây món ăn ngon, vật lạ

đây danh vọng, địa vị, tiền tài

hay tất cả những gì trên thế gian nầy

có làm em mỉm cười, ta đều hiến cả

chỉ để mua  nơi em một nét trữ tình

dù yếu đuối, ta vẫn trở thành dũng sĩ

bảo vệ em trên từng bước chân đi

trên công danh, sự nghiệp

trong giao tế mọi người

một mình em, như Vương hậu

tất cả mọi người phải phủ phục

ta đã biết và ta tự nguyện

nên em cứ ra đi, bỏ lại mình ta

với hai người bạn xa lạ

chưa bao giờ trong ta,

nàng Thiện, Ác nầy, ta biết  mặt.  

 

30.01.2001