Đã bao lần, ta
gọi vào trăm năm để cho tâm tình lên tiếng nói, như cất lên lời ngọt
ngào của đá. Có người cho rằng đá sỏi là vô hồn, vô tình, như vết
chai sạn trong tâm, như vật cứng rào cản lối vào, làm xoá mờ tư
tưởng rộng xa... nhưng khi chạm vào đá với lời thơ ca tụng, với nâng
niu, săn sóc như chạm phải vào trái tim rung động, đánh thức lòng đá,
đá sẽ cất lên lời nói. Tiếng nói của đá sẽ là lời kêu gọi đến con
người, nhân loại, khi niềm tin vuột mất, khi cơn say huyễn mộng vừa
trọn vẹn, trôi qua, khi bàn tay còn thẩn thờ vu vi theo gió …và còn
lại chăng là tấm lòng, là tình yêu xuất hiện thẩm ướt trên mảnh đất
khô cằn của nội tâm, như nước đem vào sa mạc cháy bỏng, vô tình, xoá
cơn mê đã từng như choá loà mộng tưởng, đã từng vắt cạn tiếng lòng.
Hạnh phúc đã
nằm lởn vởn đâu đây, trên từng góc cạnh rải rơi trên mặt đất, trên
tấm thân của năm tháng, trong khối sương mờ buổi sáng, ánh nắng ban
trưa, những cơm mưa gió bắt chợt đổ về, và trong tấm lòng khơi lên
chất người mở rộng, chờ bắt lấy làm nền cho thực tại.
Tất cả cuộc đi
tìm kiếm của nhân loại vẫn là dấn thân đi tìm đến chất người nhân
bản cho cuộc hiện sinh trên cõi trần gian nầy. Ra đi là vong thân,
là chạy theo cuộc tình để yêu thân mình, tạo cho tâm những mảnh vá
víu, nhân lên ảo tưởng, thêm thắt cơn mê, bồi đắp thêm tri thức,
kiến thức, vọng thức, xa lìa bản tâm…
Cho nên, để
rồi cũng phải tìm đường về, nơi bến nhỏ chiều hôm, có con đò không
người chèo yên lặng bên dòng sông bao đời lay sóng, có ánh trăng
sáng vẫn muôn màu lộ diện khi nhón gót nhìn vào tâm, lắng nghe tiếng
sóng rạt rào. Phải chăng tấm lòng, chất sống, tình yêu là suối nguồn
của mọi dấn thân vì con người…Không có tấm lòng với tâm bồ đề, với
sự chân chất, thành tâm, sống thực… thì tất cả bản chất người hư tạo
sẽ rơi rụng trước vầng sáng chiếu soi của tuệ giác, hiển lộ được bản
chất hư vọng của mọi hiện tượng từ tâm hay vật… nhưng, tinh yếu hay
bản chất của tình yêu con người sẽ vực dậy mọi miền trong sáng của
tâm, đi với con người, và vì con người. Sao ta không bắt gió để gió
nằm yên ngủ trên đá, lắng nghe tiếng thì thầm của đá, lời chân tình,
gần bên đây, trong ta và đó có phải là huyền thoại đẹp, sáng tạo của
một đời người… đem dâng cho cuộc đời nhiều biến loạn, hoang vu nầy…
Ta gom gối
đá đếm lời
Trăm năm,
tuổi đã vô tình xót xa
Nghe trong
cõi gió, mộng dài
đời đi qua
lại, phận mình đứng yên
ngày xưa,
đá ở biển xanh
theo tình,
nên đá lăn đi trở về
một mai,
theo dấu chân người
đem càn
khôn bỏ nơi tình chân không
hồn còn hỏi
đá bao lâu
tóc xanh
mòn mỏi ngóng đồi hoang vu
áo bay ngàn
trước dậm sau
đêm qua, có
kẻ rong chơi trên đời..
Ngày
12.04.2010
Lúc 1:15 sáng