|
128.
KINH TÙY PHIỀN NÃO
(Upakkilesasuttam)
Kinh Trung Bộ
Phần XXVII
HT Thích Minh Châu dịch
Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở Kosambi (Kiều-thưởng-di), tại tịnh xá Ghosita
(Cu-sư-la). Lúc bấy giờ các Tỷ-kheo ở Kosambi sống cạnh tranh,
luận tranh, đấu tranh nhau, đả thương nhau bằng những binh khí
miệng lưỡi. Rồi một Tỷ-kheo đến chỗ Thế Tôn ở, sau khi đến đảnh
lễ Thế Tôn rồi đứng một bên. Đứng một bên, Tỷ-kheo ấy bạch Thế
Tôn:
– Ở đây, bạch Thế Tôn, các Tỷ-kheo ở Kosambi, sống cạnh tranh,
luận tranh, đấu tranh nhau, đả thương nhau bằng những binh khí
miệng lưỡi. Tốt lành thay, bạch Thế Tôn, nếu Thế Tôn vì lòng từ
mẫn, đến các Tỷ-kheo ấy.
Thế Tôn im lặng nhận lời. Rồi Thế Tôn đi đến các Tỷ-kheo ấy, sau
khi đến liền nói với họ :
– Thôi vừa rồi, các Tỷ-kheo ! Chớ có cạnh tranh, luận tranh,
phân tranh, đấu tranh nhau !
Khi nghe nói vậy, một Tỷ-kheo bạch Thế Tôn:
– Bạch Thế Tôn, Thế Tôn bậc Pháp Chủ, hãy dừng lại ! Bạch Thế
Tôn, Thế Tôn chớ có nhọc lòng ! Thế Tôn hãy an trú, chú tâm và
hiện tại lạc trú ! Vì rằng chúng con chịu trách nhiệm về sự cạnh
tranh, luận tranh, phân tranh, đấu tranh này.
Lần thứ hai, Thế Tôn nói với các Tỷ-kheo ấy :
– Thôi vừa rồi, này các Tỷ-kheo ! Chớ có cạnh tranh, luận tranh,
phân tranh, đấu tranh nhau.
Lần thứ hai Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn :
– Bạch Thế Tôn, Thế Tôn bậc Pháp Chủ hãy dừng lại ! Bạch Thế
Tôn, Thế Tôn chớ có nhọc lòng ! Thế Tôn hãy an trú, chú tâm và
hiện tại lạc trú ! Vì rằng chúng con chịu trách nhiệm về sự cạnh
tranh, luận tranh, phân tranh, đấu tranh này.
Lần thứ ba, Thế Tôn nói với các Tỷ-kheo ấy :
– Thôi vừa rồi, này các Tỷ-kheo ! Chớ có cạnh tranh, luận tranh,
phân tranh, đấu tranh nhau !
Lần thứ ba, Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn :
– Bạch Thế Tôn, Thế Tôn bậc Pháp Chủ hãy dừng lại ! Bạch Thế
Tôn, Thế Tôn chớ có nhọc lòng ! Thế Tôn hãy an trú, chú tâm vào
hiện tại lạc trú ! Vì rằng chúng con chịu trách nhiệm về sự cạnh
tranh, luận tranh, phân tranh, đấu tranh này.
Rồi Thế Tôn vào buổi sáng đắp y, cầm y bát và đi vào Kosambi để
khất thực. Sau khi đi khất thực ở Kosambi, ăn xong, trên con
đường khi khất thực trở về, sau khi dọn dẹp chỗ nằm, lấy y bát,
Ngài đứng và nói bài kệ:
Giữa quần chúng la ó,
Không ai nghĩ mình ngu,
Giữa Tăng chúng phân ly
Có ai nghĩ hướng thượng ?
Thất niệm kẻ trí nói,
Ba hoa trăm thứ chuyện,
Miệng há, nói thả dàn,
Dẫn đi đâu, ai biết ?
"Nó mắng tôi, đánh tôi !
Nó hại tôi, cướp tôi !"
Ai ôm oán niệm ấy,
Hận thù không thể nguôi.
"Nó mắng tôi, đánh tôi !
Nó hại tôi, cướp tôi !"
Không ôm oán niệm ấy,
Hận thù sẽ tự nguôi.
Hận thù diệt hận thù,
Không đời nào diệt được,
Từ bi diệt hận thù,
Là định luật ngàn thu.
"Người khác không hiểu biết,
Ở đây ta bị diệt",
Những ai hiểu điều này,
Nhờ vậy, tranh luận tiêu.
Kẻ chủ xướng hại mạng,
Cướp bò, ngựa tài sản,
Kẻ cướp đoạt quốc độ,
Họ còn biết đoàn kết,
Sao các Ông không vậy ?
Nếu được bạn hiền trí,
Đồng hành, khéo an trú,
Đả thắng mọi hiểm nạn,
Sống hoan hỷ chánh niệm.
Nếu không bạn hiền trí,
Như vua bỏ quốc độ,
Cô độc như voi rừng.
Tốt hơn, sống một mình,
Không bè bạn kẻ ngu,
Cô độc không làm ác,
Nhàn hạ, như voi rừng.
Rồi Thế Tôn đứng nói lên những câu kệ này, rồi đi đến làng
Balakalonakara. Khi ấy, Tôn giả Bhagu sống ở trong làng
Balakalonakara. Tôn giả Bhagu thấy Thế Tôn từ xa đi đến, liền
sắp đặt chỗ ngồi và nước rửa chân. Thế Tôn ngồi trên chỗ ngồi đã
soạn sẵn; sau khi ngồi, Ngài rửa chân. Tôn giả Bhagu đảnh lễ Thế
Tôn, rồi ngồi xuống một bên. Thế Tôn nói với Tôn giả Bhagu đang
ngồi một bên:
– Này Tỷ-kheo, có được an lành không ? Có được sống yên vui
không ? Đi khất thực, có khỏi mệt nhọc không ?
– Bạch Thế Tôn, con được an lành. Bạch Thế Tôn, con sống yên
vui. Bạch Thế Tôn, con đi khất thực khỏi có mệt nhọc.
Rồi Thế Tôn sau khi với thời thuyết pháp khích lệ Tôn giả Bhagu,
làm cho hân hoan, làm cho phấn khởi, làm cho hoan hỷ, từ chỗ
ngồi đứng dậy, đi đến Pacinavamsadaya. Lúc bấy giờ, Tôn giả
Anurudha (A-na-luật), Tôn giả Nandiya (Nan-đề) và Tôn giả
Kimbila (Kim-ty- la) trú ở Pacinavamasadaya. Người giữ vườn thấy
Thế Tôn từ xa đi đến, khi thấy vậy liền bạch Thế Tôn:
Này Sa-môn, chớ có vào khu vườn này. Có ba Thiện gia nam tử, rất
ái luyến tự ngã (attakamanipa) trú tại đây. Chớ có phiền nhiễu
các vị ấy.
Tôn giả Anuruddha nghe người giữ khu vườn nói chuyện với Thế
Tôn, liền nói với người giữ vườn:
– Này người Giữ vườn, chớ có ngăn chặn Thế Tôn ! Thế Tôn bậc Đạo
sư của chúng tôi đã đến.
Rồi Tôn giả Anuruddha đi đến Tôn giả Nandiya và Tôn giả Kimbila
và nói:
– Chư Tôn giả hãy đến ! Chư Tôn giả hãy đến ! Thế Tôn, bậc Đạo
sư của chúng ta đã đến.
Rồi Tôn giả Anuruddha, Tôn giả Nandiya và Tôn giả Kimbila ra đón
Thế Tôn, một người cầm y bát Thế Tôn, một người sửa soạn chỗ
ngồi, một người đặt sẵn nước rửa chân. Thế Tôn ngồi trên chỗ
ngồi đã soạn sẵn; sau khi ngồi, Thế Tôn rửa chân. Rồi các Tôn
giả ấy đảnh lễ Thế Tôn và ngồi xuống một bên. Rồi Thế Tôn nói
với Tôn giả Anuruddha đang ngồi xuống một bên :
Này các Anuruddha, các Ông có được an lành không ? Có được sống
yên vui không ? Đi khất thực có khỏi mệt nhọc không ?
– Bạch Thế Tôn, chúng con được an lành. Bạch Thế Tôn, chúng con
sống yên vui. Bạch Thế Tôn, chúng con đi khất thực khỏi có mệt
nhọc.
– Này các Anuruddha, các Ông có sống hòa hợp, hoan hỷ với nhau,
không có cãi nhau. Như nước với sữa, sống nhìn nhau với cặp mắt
thiện cảm không ?
– Bạch Thế Tôn, thật sự chúng con sống hòa hợp, hoan hỷ với
nhau, không có cãi nhau, như nước với sữa, sống nhìn nhau với
cặp mắt thiện cảm.
Này các Anuruddha, như thế nào các Ông sống hòa hợp, hoan hỷ với
nhau, như nước với sữa, sống nhìn nhau với cặp mắt thiện cảm ?
– Bạch Thế Tôn, ở đây chúng con nghe như sau : "Thật lợi ích
thay cho ta ! Thật khéo lợi ích thay cho ta, khi ta được sống
với các đồng Phạm hạnh như vậy ! Bạch Thế Tôn, do vậy đối với
các vị đồng Phạm hạnh này, con khởi lên từ thân nghiệp, trước
mặt và sau lưng; con khởi lên từ khẩu nghiệp, trước mặt và sau
lưng, con khởi lên từ ý nghiệp, trước mặt và sau lưng. Bạch Thế
Tôn do vậy chúng con nghĩ như sau : "Ta hãy từ bỏ tâm của ta và
sống thuận theo tâm của những Tôn giả này". Và bạch Thế Tôn, con
từ bỏ tâm của con, và sống thuận theo tâm của những Tôn giả ấy.
Bạch Thế Tôn, chúng con tuy khác thân nhưng giống như đồng một
tâm.
Rồi Tôn giả Nandiya... (như trên)... Rồi Tôn giả Kimbila bạch
Thế Tôn :
– Bạch Thế Tôn, ở đây chúng con nghĩ như sau : "Thật lợi ích
thay cho ta ! Thật khéo lợi ích thay cho ta, khi ta được sống
với các vị đồng Phạm hạnh như vậy !" Bạch Thế Tôn, do vậy đối
với các vị đồng Phạm hạnh này, con khởi lên từ thân nghiệp,
trước mặt và sau lưng; con khởi lên từ khẩu nghiệp, trước mặt và
sau lưng, con khởi lên từ ý nghiệp, trước mặt và sau lưng. Bạch
Thế Tôn, do vậy chúng con nghĩ như sau : "Ta hãy từ bỏ tâm của
ta và sống thuận theo tâm của những Tôn giả này". Và bạch Thế
Tôn, con từ bỏ tâm của con và sống thuận theo tâm của những Tôn
giả ấy. Bạch Thế Tôn, chúng con tuy khác thân nhưng giống như
đồng một tâm. Bạch Thế Tôn, như vậy chúng con sống hòa hợp, hoan
hỷ với nhau, như nước với sữa, sống nhìn nhau với cặp mắt thiện
cảm.
Lành thay, lành thay, này các Anuruddha ! và này các Anuruddha,
các Ông có sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần không ?
– Bạch Thế Tôn, thật sự chúng con sống không phóng dật, nhiệt
tâm, tinh cần ?
– Này các Anuruddha, như thế nào, các Ông sống không phóng dật,
nhiệt tâm, tinh cần ?
– Ở đây, bạch Thế Tôn chúng con ai đi vào làng khất thực về
trước, người ấy sắp đặt các chỗ ngồi, soạn sẵn nước uống, nước
rửa chân, soạn sẵn một bát để bỏ đồ dư. Ai đi vào làng khất thực
về sau, người ấy, còn đồ ăn để lại, nếu muốn thì ăn, nếu không
muốn thời bỏ vào chỗ không có cỏ xanh hay đổ vào nước không có
loài côn trùng. Người ấy xếp dọn lại các chỗ ngồi, cất đi nước
uống, nước rửa chân, cất đi cái bát để bỏ đồ dư và quét sạch nhà
ăn. Ai thấy ghè nước uống, ghè nước rửa chân, hay ghè nước trong
nhà cầu hết nước trống không, người ấy sẽ lo liệu (nước). Nếu
làm không nỗi với sức bàn tay của mình, người ấy dùng tay ra
hiệu gọi người thứ hai: "Chúng ta hãy lo liệu (nước)". Dầu vậy,
bạch Thế Tôn, chúng con không vì vậy gây ra tiếng động. Và đến
ngày thứ năm, bạch Thế Tôn, suốt cả một đêm chúng con ngồi đàm
luận về đạo pháp. Như vậy, bạch Thế Tôn, chúng con sống không
phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần.
– Lành thay, lành thay, này các Anurudda ! Này Anuruddha, các
Ông sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần như vậy, các Ông
có chứng được pháp thượng nhân tri kiến thù thắng, xứng đáng bậc
Thánh, sống thoải mái an lạc không ?
– Ở đây, bạch Thế Tôn, chúng con sống không phóng dật, nhiệt
tâm, tinh cần như vậy, chúng con nhận thấy được hào quang, cũng
như sự hiện khởi các sắc pháp. Nhưng hào quang ấy không bao lâu
biến mất cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Chúng con không
được hiểu rõ tướng ấy là gì .
– Này các Anuruddha, tướng ấy các Ông cần phải hiểu rõ. Ta cũng
vậy, này các Anuruddha, trước khi giác ngộ, chưa chứng Chánh
Đẳng Giác, còn là Bồ-tát, Ta nhận thấy hào quang và sự hiện khởi
các sắc pháp. Nhưng hào quang ấy không bao lâu biến mất nơi Ta
cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Này các Anuruddha, Ta suy
nghĩ như sau : "Do nhân gì, do duyên gì hào quang biến mất đối
với Ta, cùng với sự hiện khởi các sắc pháp". Này các Anuruddha,
Ta suy nghĩ như sau : "Nghi hoặc khởi lên nơi Ta. Vì có nghi
hoặc nên định của Ta bị biến diệt; khi định biến diệt, hào quang
biến mất cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta sẽ phải làm
thế nào để nghi hoặc không khởi lên nơi Ta nữa". Rồi này các
Anuruddha, Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh cần, nhận
thấy được hào quang cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Nhưng
hào quang ấy không bao lâu biến mất nơi Ta, cùng với sự hiện
khởi các sắc pháp. Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau :
"Do nhân gì, do duyên gì, hào quang biến mất nơi Ta, cùng với sự
hiện khởi của các sắc pháp ?" Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ
như sau : "Không tác ý khởi lên nơi Ta Vì không có tác ý, nên
định bị biến diệt nơi Ta; khi định bị biến diệt, hào quang biến
mất cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải làm như thế
nào để nghi hoặc và không tác ý không khởi lên nơi Ta nữa". Rồi
này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật.. (như trên)... Rồi
này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Hôn trầm, thụy miên,
khởi lên nơi Ta. Vì có hôn trầm, thụy miên nên định của Ta bị
biến diệt; khi định bị biến diệt, hào quang biến mất cùng với sự
hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải làm như thế nào để nghi
hoặc, không tác ý và hôn trầm, thụy miên không khởi lên nơi Ta
nữa". Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật... (như
trên)... Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Sự sợ hãi
khởi lên nơi Ta. Vì có sợ hãi, nên định bị biến diệt nơi Ta; khi
định bị biến diệt, hào quang biến mất cùng với sự hiện khởi các
sắc pháp". Ví như, này các Anuruddha, một người đang đi trên con
đường, có kẻ giết người nhảy đến (công kích) từ hai phía. Do
nhân duyên từ hai phía, người ấy khởi lên sợ hãi. Cũng vậy, này
các Anuruddha, sợ hãi khởi lên nơi Ta. Vì có sợ hãi, nên định bị
biến diệt nơi Ta; khi định bị biến diệt, hào quang biến mất cùng
với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải làm thế nào để nghi
hoặc, không tác ý hôn trầm, thụy miên và sự sợ hãi không khởi
lên nơi Ta nữa".
Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật.. (như trên)...
Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau: "Sự phấn chấn
(ubbilla) khởi lên nơi Ta. Vì có sự phấn chấn, nên định bị biến
diệt nơi Ta; khi định bị biến diệt, hào quang biến mất cùng với
sự hiện khởi các sắc pháp. (Ví như, này các Anuruddha, một người
đi tìm cửa miệng một kho tàng, và trong một lần tìm được năm cửa
miệng kho tàng, do nhân duyên này phấn chấn khởi lên. Cũng vậy,
này các Anuruddha, phấn chấn khởi lên nơi Ta). Vì có phấn chấn
nên định bị biến diệt nơi Ta; khi định bị biến diệt mất cùng với
sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải làm thế nào, để nghi
hoặc, không tác ý, hôn trầm, thụy miên, sợ hãi và sự phấn chấn
không khởi lên nơi Ta nữa". Rồi này các Anuruddha, Ta sống không
phóng dật... (như trên)... Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ
như sau : "Dâm ý (dutthullam) khởi lên nơi Ta. Vì có dâm ý, nên
định bị biến diệt nơi Ta; khi định bị biến diệt, hào quang biến
mất cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải làm thế nào
để nghi hoặc không tác ý, hôn trầm, thụy miên, sợ hãi, phấn
chấn, dâm ý không khởi lên nơi Ta nữa". Rồi này các Anuruddha,
Ta sống không phóng dật.... (như trên)... Rồi này các Anuruddha,
Ta suy nghĩ như sau : "Sự tinh cần quá độ khởi lên nơi Ta, và vì
có tinh cần quá độ, nên định lực biến diệt nơi Ta; khi định bị
biến diệt, hào quang biến mất cùng với sự hiện khởi các sắc pháp
(Ví như này các Anuruddha, một người với hai tay bắt nắm quá
chặt một con chim cáy khiến con chim chết liền tại chỗ. Cũng
vậy, này các Anuruddha, tinh cần quá độ khởi lên nơi Ta. Vì có
tinh cần quá độ... cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. ) Vậy Ta
phải làm thế nào để nghi hoặc, không tác ý, hôn trầm, thụy miên,
sợ hãi, phấn chấn, dâm ý, và tinh cần quá độ không khởi lên nơi
Ta nữa". Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật... (như
trên)... Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Tinh cần
quá yếu đuối khởi lên nơi Ta. Vì có tinh cần quá yếu đuối, nên
định biến diệt nơi Ta; khi định biến diệt, hào quang biến mất
cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. (Ví như này các Anuruddha,
một người bắt một con chim cáy quá lỏng lẻo, con chim ấy bay
khỏi hai tay của người ấy. Cũng vậy, này các Anuruddha, ... (như
trên)... cùng với sự hiện khởi các sắc pháp). Vậy Ta phải làm
thế nào để nghi hoặc, không tác ý, hôn trầm, thụy miên, sợ hãi,
phấn chấn, dâm ý, tinh cần quá độ và tinh cần quá yếu đuối không
khởi lên nơi Ta nữa". Rồi này các Anuruddha, Ta sống phóng dật
... (như trên) ... Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau :
"Ái dục khởi lên nơi Ta. Vì có ái dục.. với sự hiện khởi các sắc
pháp... (như trên)... Vậy Ta phải làm thế nào để nghi hoặc,
không tác ý... (như trên)... tinh cần quá yếu đuối và ái dục
không khởi lên nơi Ta nữa". Rồi này các Anuruddha, Ta sống...
Rồi này các Anuruddha, Ta nghĩ như sau : "Sai biệt tưởng khởi
lên nơi Ta... cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta phải
làm thế nào để nghi hoặc... (như trên)... ái dục và sai biệt
tưởng không khởi lên nơi Ta nữa".
Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh
cần, và Ta nhận thấy được hào quang cùng với sự hiện khởi sắc
pháp. Những hào quang ấy không bao lâu biến mất nơi Ta cùng với
sự hiện khởi các sắc pháp. Rồi này các Anuruddha, Ta suy nghĩ
như sau : "Do nhân gì, do duyên gì, hào quang biến mất nơi Ta
cùng với sự hiện khởi các sắc pháp ?" Rồi này các Anuruddha, Ta
suy nghĩ như sau : "Một trạng thái quá chú tâm vào các sắc pháp
khởi lên nơi Ta... cùng với sự hiện khởi các sắc pháp. Vậy Ta
phải làm như thế nào để nghi hoặc.. (như trên)... các tưởng sai
biệt và trạng thái quá chú tâm vào các sắc pháp không khởi lên
nơi Ta nữa". Rồi này các Anuruddha, sau khi biết được nghi hoặc
là một phiền não của tâm, Ta đoạn trừ nghi hoặc, phiền não của
tâm; sau khi biết được không tác ý là một phiền não của tâm, Ta
đoạn trừ không tác ý, phiền não của tâm; sau khi biết được hôn
trầm, thụy miên... sau khi biết được sợ hãi... sau khi biết được
phấn chấn.... sau khi biết được dâm ý... sau khi biết được sự
tinh cần quá độ... sau khi biết được sự tinh cần quá yếu đuối...
sau khi biết được dục ái... sau khi biết được tưởng sai biệt;
sau khi biết được trạng thái quá chú tâm đến sắc pháp là một
phiền não của tâm, Ta đoạn trừ trạng thái quá chú trọng vào các
sắc pháp, một phiền não của tâm.
Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh
cần, nhận thấy được hào quang nhưng Ta không thấy các sắc pháp
cả đêm, cả ngày, cả đêm và cả ngày. Ta thấy các sắc pháp nhưng
không nhận thấy hào quang. Về vấn đề này, này các Anuruddha, Ta
suy nghĩ như sau : "Do nhân gì, do duyên gì, Ta chỉ nhận thấy
hào quang, nhưng không thấy sắc pháp : cả đêm, cả ngày, cả đêm
và cả ngày ?" Ta chỉ thấy các sắc pháp nhưng không nhận thấy hào
quang. Về vấn đề này, này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Trong
khi Ta không tác ý sắc tướng, nhưng có tác ý hào quang tướng,
trong khi ấy ta nhận thấy hào quang, (nhưng) không thấy sắc pháp.
Còn trong khi Ta không tác ý hào quang tướng (nhưng) tác ý sắc
tướng; trong khi ấy Ta thấy các sắc pháp, (nhưng) không nhận
thấy hào quang, cả đêm, cả ngày, cả đêm và cả ngày".
Rồi này các Anuruddha, Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm, tinh
cần, nhận thấy hào quang có hạn lượng và thấy được các sắc pháp
có hạn lượng; nhận thấy hào quang vô lượng và nhận thấy được các
sắc pháp vô lượng, cả đêm, cả ngày, cả đêm và cả ngày. Về vấn đề
này, này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Do nhân gì, do
duyên gì, Ta nhận thấy hào quang có hạn lượng và thấy các sắc
pháp có hạn lượng; nhận thấy hào quang vô lượng và thấy được các
sắc pháp vô lượng, cả đêm, cả ngày, cả đêm và cả ngày ?" Về vấn
đề này, này các Anuruddha, Ta suy nghĩ như sau : "Khi nào định
có hạn lượng, khi ấy mắt của Ta có hạn lượng; với con mắt có hạn
lượng. Ta nhận thấy hào quang có hạn lượng và thấy sắc pháp có
hạn lượng. Nhưng khi nào định của Ta không hạn lượng, trong khi
ấy mắt của Ta thành vô lượng, và với con mắt vô lượng ấy, Ta
nhận thấy hào quang vô lượng và thấy các sắc pháp vô lượng cả
đêm, cả ngày, cả đêm và cả ngày".
Này các Anuruddha, khi nào biết được nghi hoặc là một phiền não
của tâm, thời nghi hoặc phiền não của tâm được đoạn trừ; khi nào
biết được không tác ý là một phiền não của tâm, thời không tác ý
phiền não của tâm được đoạn trừ; khi nào biết được hôn trầm,
thụy miên... ; khi nào biết được sợ hãi... ; khi nào biết được
phấn chấn... ; khi nào biết được dâm ý... ; khi nào biết được
tinh cần quá độ... ; khi nào biết được sự tinh cần quá yếu đuối...
; khi nào biết được dục ái... ; khi nào biết được tưởng sai biệt...
; khi nào biết được trạng thái quá chú tâm đến các sắc pháp là
một phiền não của tâm, thời trạng thái quá chú tâm đến các sắc
pháp một phiền não của tâm được đoạn trừ. Rồi này các Anuruddha,
Ta suy nghĩ như sau : "Những phiền não tâm của Ta đã được đoạn
trừ. Nay Ta tu tập ba loại định". Rồi này các Anuruddha, Ta tu
tập định có tầm, có tứ; Ta tu tập định không có tầm, chỉ có tứ;
Ta tu tập định không tầm không tứ; Ta tu tập định có hỷ; Ta tu
tập định không có hỷ; Ta tu tập định câu hữu với lạc; Ta tu tập
định câu hữu với xả. Này các Anuruddha, khi nào Ta tu tập định
có tầm, có tứ; khi nào Ta tu tập định không tầm chỉ có tứ; khi
nào Ta tu tập định không có tầm, không có tứ; khi nào Ta tu tập
định có hỷ; khi nào Ta tu tập định không có hỷ; khi nào Ta tu
tập định câu hữu với xả, thời tri kiến khởi lên nơi Ta: "Giải
thoát của Ta là bất động, đây là đời sống cuối cùng của Ta, nay
không còn hiện hữu".
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Anuruddha hoan hỷ tín thọ
lời Thế Tôn dạy.
|