Nghe
như vầy, một thời đức Phật ở thành Xá Vệ, vườn Kỳ Thọ Cấp Cô
Độc. Bấy giờ các Tỳ Kheo sau khi thảo luận thảy đều hiểu rõ
ít có thắc mắc. Lúc ấy có những người ngoại đạo dị học sau
khi đi quanh quẩn bên ngoài bèn đến chỗ các Tỳ Kheo; rồi họ
cùng các Tỳ Kheo hỏi thăm nhau khi đã gặp mặt. Sau khi chào
hỏi họ ngồi qua một bên. Khi những người ngoại đạo dị học
này ngồi sang một bên rồi, họ mới nói với các Tỳ kheo rằng:
chư hiền, Sa môn Cù Đàm dùng trí tuệ mà nói về dục, dùng
trí tuệ mà nói về sắc, thọ uẩn. Chư hiền, chúng tôi cũng
dùng trí tuệ đó để nó về sắc, thọ uẩn. vậy có gì sai biệt?
có gì thấp hơn? Có gì bằng nhau? Như thế Sa môn Cù Đàm và
chúng tôi đều có trí tuệ.
Bấy
giờ các Tỳ kheo nghe những người ngoại đạo dị học này nói
như vậy thì không đồng ý và cũng chẳng coi thường; với sự
không đồng ý và không coi thường này, các Tỳ Kheo bèn rời
chỗ ngồi mà đi;( nghĩ rằng) hôm nay ta nghe được lời này,
phải đến hỏi Thế Tôn mới thông suốt được nghĩa đó. Các vị
này liền điến chỗ của Thế Tôn. Sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn
rồi, chư Tỳ Kheo ngồi qua một bên; chư Tỳ Kheo hướng về Đức
Thế Tôn và trình bày hết sở luận cùng với người ngoại đạo dị
học như thế. Sau khi trình bày với Đức Thế Tôn như vậy rồi;
Đức Thế Tôn mới bảo các Tỳ Kheo rằng: Này các Tỳ Kheo, lúc
ấy các ông nên hỏi những người ngoại đạo dị học như thế này:
Thế nào là mùi vị của dục? thế nào là tan rã? thế nào là xả
ly? Thế nào là mùi vị của sắc? thế nào là tan rã? thế nào là
xả ly? Thế nào là mùi vị của thọ? thế nào là tan rã? thế nào
là xả ly? Tỳ Kheo các ông nên đáp bằng cách đó. Những người
ngoại đạo dị học kia nghe hỏi như thế rồi, thảy đều nhìn
nhau, tỏ vẻ như muốn tranh luận, tâm đã khởi sân nhuế, hận
nhuế bèn tỏ ra im lặng không vui, chân tay mình mẩy lúc lắc,
sắc mặt thay đổi không thể trả lời; lúc ấy họ âm thầm rời
khỏi chỗ ngồi.
Vì
sao vậy? Ta không thấy chư thiên, thế gian, ma phạm, sa môn,
bà la môn, thiên chúng và loài người nào nghe điều ta nói và
họ hiểu rõ nghĩa đó giống như ta. Ngoại trừ đệ tử của Như
lai, nếu họ nghe được nghĩa này, nhân đây mà hiểu được rằng
thế nào là mùi vị của dục.
Nghĩa
là nhân nơi năm dục, hoặc phát sinh tham muốn, hoặc phát
sinh vui vẻ; như thế gọi là mùi vị của dục. Trong mùi vị của
dục có nhiều sự tan rã. Thế nào là sự tan rã của dục? Như
người thế gian, hoặc dùng nghề nghiệp để tự nuôi thân mạng,
hoặc làm ruộng nương, mua bán, hoặc đọc sách, học toán, học
số, hoặc học làm thơ, hoặc học làm nhà lãnh đạo cao cấp,
hoặc làm thầy giáo, hoặc được tuyển mộ đi thi làm quan mà bị
khổ vì rét buốt nóng bức, ráng chịu đói khát, bị muỗi nhặng,
ruồi rệp cắn đốt…người đó chịu đựng điều này vì cầu tiền
tài; vì những người thế gian đó mong muốn như thế, nên làm
như thế và tuân hành như thế.
Khi
người kia đã làm như thế rồi mà không được tài vật, bèn đau
khổ bất an, khóc lóc tự đấm tự đánh, rồi ngu si nói như thế
này: ta vì ngu si nên làm mà không có kết quả, người khác
chẳng cần mong cầu, siêng năng mà làm họ liền đạt được kết
quả.
Những
người đạt được tiền của bèn gìn giữ, cất dấu kỹ tài vật đó.
(họ nghĩ) Tài sản này là của ta, nay ta chẳng để vua đoạt,
chẳng để bị trộm cắp, chẳng để bị thiêu cháy, chẳng để bị hư
hoại, chẳng đem ra làm lợi để mất lời. Người kia gìn giữ
tiền tài như thế, nhưng nếu bị vua cướp đoạt, bị trộm cướp
lấy, lửa thiêu hoặc hư hoại, đem ra làm lợi mà lại mất lợi;
họ buồn rầu không yên, khóc lóc tự đấm tự đánh; chỉ tăng
thêm ngu si. Lại nữa, người thế gian kia có thể đã mãi miết
thỏa thích, rồi đau xót vì sự mất mát tan rã này, nay hiện
thân là khổ uẩn. Bởi vì nhân dục, vì duyên dục, vì sự tăng
trưởng của dục vậy. Đây chính là dục làm nhân duyên.
Tất
cả chúng sinh đều ở nơi nhân dục, duyên dục và sự tăng
trưởng của dục. Vì nhân dục cho nên mẹ xích mích với con,
con xích mích với mẹ, cha xích mích với con, con xích mích
với cha, anh xích mích với em, em xích mích với anh; họ đấu
tranh nhau. Mẹ nói con sai, con nói mẹ sai, con nói cha sai,
cha nói con sai, anh nói em sai, em nói anh sai; huống gì
người khác. Đây là hiện tình của khổ uẩn; vì nhân dục, vì
duyên dục, vì tăng trưởng dục vậy.
Chúng
sinh cõi nầy vì nhân dục, vì duyên dục, vì tăng trưởng dục
mà vua xích mích cùng vua, Bà la môn xích mích cùng Bà la
môn, cư sĩ xích mích cùng cư sĩ, kẻ tớ xích mích cùng
thầy…thảy đều tranh đấu nhau. Mỗi người làm mỗi loại dụng cụ
để đấu tranh nhau; hoặc dùng tay, hoặc dùng đá, hoặc dùng
dao, hoặc dùng binh khí; rồi ở trong khổ nạn của sự chết.
Đây là hiện tình của khổ uẩn. Vì nhân dục, vì duyên dục, vì
tăng trưởng dục vậy.
Chúng
sinh cõi nầy vì nhân dục, duyên dục, tăng trưởng dục nên mặc
áo giáp cầm nắm cung tên, hoặc mặc da đồng cầm dao sắc bén,
xúm lại đấu chiến nhau. Những kẻ khác thì ở trong quân trận,
hoặc dùng voi đấu chiến, hoặc dùng ngựa đấu chiến, hoặc dùng
xe, hoặc dùng bộ binh, hoặc dùng nữ nhân, hoặc dùng sĩ phu…ở
trong trận chiến có các khổ nạn về các sự chết. Đây là hiện
tình khổ uẩn. Vì nhân dục, vì duyên dục, vì tăng trưởng dục
vậy.
Chúng
sinh trong cõi nầy vì nhân dục cho đến tăng trưởng dục mà
mặc áo giáp cho đến cầm dao sắc bén nhắm đến thành cao vì
muốn chinh phạt nó. Kẻ ở trong thành đó hoặc thổi tù vò,
hoặc đánh trống, hoặc cất tiếng la hét, hoặc dùng vồ, hoặc
dùng kích, hoặc dùng búa, hoặc dùng bánh xe răng cưa, hoặc
dùng cung tên bắn nhau, hoặc ném đá loạn xạ, hoặc dùng nỏ
bắn, hoặc dùng nước đồng sôi đổ vào kẻ khác…Chúng sinh ở cõi
nầy vì nhân dục, vì duyên dục, vì tăng trưởng dục mà đến chỗ
vương thành làng xóm, hoặc đào tường phá vách, hoặc trộm đồ
vật người khác, hoặc cắt đứt đường đi của người khác, hoặc
phá thành phá thôn giết mọi người. Hoặc kẻ đó có chức vụ
quyền hành, tạo ra hành vi gây đau khổ: hoặc cắt đầu, hoặc
chặt chân tay người khác, hoặc cắt lỗ tai người, hoặc cắt
mũi người, hoặc cắt tai mũi người, hoặc cắt búi tóc, hoặc
cắt tóc, hoặc cắt búi tóc và tóc, hoặc bắt vào khám, hoặc
giết phanh thây, hoặc lấy cát đá đè lên, hoặc lấy cỏ đè lên,
hoặc bỏ người vào trong miệng con lừa sắt, hoặc trong miệng
con sư tử bằng sắt, hoặc để trong chão đồng, hoặc trong chão
sắt, hoặc cắt thân người ra từng mảnh, hoặc dùng vật sắt đâm
chết người, hoặc bỏ người nằm trên giường sắt nóng dùng dầu
nóng rưới lên, hoặc bỏ vào trong cối dùng chày sắt đâm
người, hoặc để cho trùng cắn, hoặc đánh đập người, hoặc dùng
mọi cách, cho đến thủ đoạn dùng dao bêu đầu. Đây là hiện
tình khổ uẩn của thân; vì nhân dục cho đến tăng trưởng dục
vậy.
Chúng
sinh ở cõi nầy vì nhân dục cho đến tăng trưởng dục nên tạo
ra sự khổ của thân, sự khổ của miệng và ý; lúc khác thì gặp
phải nạn khổ về bịnh: nằm ở trên giường, nằm ở trên ghế hoặc
nằm trong bóng tối; thân vốn chịu sự đau khổ cùng cực nào
vui, sinh mạng muốn dứt lìa; đó là khổ hành của thân , khổ
hành của khẩu ý. Người kia khi hết đời, hành nghiệp vẫn còn;
giống như trời đã hoàng hôn, mặt trời vừa ra khỏi núi, nhưng
trong chỗ núi đó bóng núi kia chạy ngược xuống phía dưới;
như thế là khổ hành của thân, khổ hành của khẩu, khổ hành
của ý. Người ta khi mạng chung mà còn hành nghiệp lôi kéo,
thì khởi nghĩ như vầy: vì khổ hành của thân, khổ hành của
khẩu ý nầy mà ta bị đẩy xuống chỗ thấp; vì không làm đúng vì
không tạo phước và ta làm quá nhiều điều ác; nghĩa là chỉ
chuyên làm việc ác, việc tham lam và việc hung bạo, không
làm các việc phước, không làm các việc thiện, cũng không tạo
nên việc qui hướng; ta ắt rơi vào nẻo đó. Như vậy liền có sự
lo âu; đã có sự lo âu rốt cuộc là bất thiện, và chỗ thọ sanh
cũng bất thiện. Đây là hiện tình của khổ uẩn. Vì nhân dục
cho đến tăng trưởng dục vậy.
Chúng
sinh vì nhân dục cho đến tăng trưởng dục tạo ra khổ hành
của than, khổ hành của khẩu ý. Người kia đã tạo ra khổ hành
của thân cho đến khổ hành của ý; ở nơi nhân đó duyên đó khi
thân hoại mạng chung sanh vào cõi địa ngục, cõi ác. Nay hiện
thân khổ uẩn, vì nhân dục cho đến vì tăng trưởng dục vậy. đó
cũng là sự tan rã của dục.
Thế
nào là sự xả ly dục? Hoặc có người đối với dục có sự mong
cầu, nên dứt sự mong cầu, nên vượt qua lòng mong cầu đó; xả
ly lòng ham muốn đó gọi là xả ly dục. Này các Sa môn Bà la
môn, như thế là mùi vị của dục. Ở trong tính dục có sự tan
rã; không biết như thật xả ly, người kia đâu có thể tự dứt
dục và lại có thể khiến người khác dứt dục được; như họ cùng
sống và cùng câu hữu với chúng làm sao có thể dứt nó? Việc
này không như thế, này Sa môn, Bà la môn, mùi vị của dục là
như thế; nhưng hiểu được nó là tan rã, có thể xả ly và nhận
ra được sự như thật; sau đó tự mình có thể dứt dục cũng
khiến người khác dứt nó. Như họ cùng sống và cùng câu hữu
với dục mà có thể dứt nó; việc này đúng như thế.
Sao
gọi là mùi vị của sắc pháp? Hoặc nữ Sát đế lợi, nữ Bà la
môn, nữ công sư, nữ thứ dân, hoặc nữ mười bốn mười lăm tuổi;
ở tuổi nầy nhan sắc đầy đủ; những người nầy đối với nhan sắc
hài lòng và ưa thích; ở đây gọi là mùi vị của sắc. Nhưng
trong sắc đây có nhiều sự tan rã. Thế nào là sắc tan rã?
Phải thấy rằng cô gái kia đến tuổi già rụm, tóc bạc răng
rụng, chống gậy mà đi; ý nầy như thế nào? Bạch Thế Tôn: Dung
sắc xinh đẹp trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, cần phải thấy rõ khổ nạn về bịnh của cô gái đó: Hoặc
nằm trên giường, hoặc nằm trên ghế, hoặc nằm trong chỗ
khuất, đau khắp cả thân, khổ nạn bức bách không vui, sinh
mạng gần như muốn dứt; ý nầy thế nào? Bạch Thế Tôn: Dung sắc
xinh đẹp trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, nên biết rõ ràng các sự khổ về chết của cô gái kia: một
ngày cho đến bảy ngày, hoặc thiêu, hoặc chôn hoặc vứt cho
sâu bọ ăn; ý này như thế nào? Bạch thế Tôn: dung sắc xinh
đẹp trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, phải thấy rõ rằng tử thi của cô gái kia hoặc lòi xương,
hoặc sình lên, hoặc bị dòi bọ, hoặc bị thú ăn, hoặc lòi
xương trắng; ý này thế nào? Bạch Thế Tôn: Dung sắc xinh đẹp
trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, hoặc thấy rằng tử thi của cô gái kia không có da thịt,
chỉ các dây gân chằng chịt; ý này như thế nào? Bạch Thế Tôn:
Dung sắc xinh đẹp trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, nếu thấy rằng các đốt xương của tử thi cô gái kia rã ra
từng phần, rãi rác ở nhiều chỗ khác nhau: xương chân ở một
chỗ, xương bắp tay, xương đùi, xương lưng, xương sống, xương
vai, xương cổ, xương đầu…mỗi thứ một nơi; ý này thế nào?
Bạch thế Tôn: Dung sắc xinh đẹp trước kia đâu không tan rã.
Lại
nữa, hoặc thấy rằng tử thi cô gái kia, xương trắng như vỏ sò,
hoặc xanh màu chim câu, hoặc đỏ ửng, hoặc thối nát; ý này
như thế nào? Bạch Thế Tôn: Dung sắc xinh đẹp trước kia đâu
không tan rã. Như thế là sự tan rã của sắc.
Thế
nào gọi là sự xả ly sắc? Nghĩa là ở nơi sắc pháp có sự ham
muốn, nên dứt sự tham muốn đó, vượt qua tất cả sự tham muốn
đó để từ bỏ sắc pháp đó. Này các Sa môn, Bà la môn, như thế
là mùi vị của sắc pháp chứa đựng sự tan rã; nếu không xả ly
thì sẽ không biết được lý như thật. Lẽ nào không tự mình dứt
bỏ sắc, lại có thể khiến người khác dứt bỏ sắc ư? Hơn nữa
người ta trụ cư ở trong sắc làm sao có thể dứt nó được? Sự
tình này không phải như thế; này các sa môn, bà la môn, đối
với mùi vị sắc như thế mà biết được sự tan rã, sự xả ly,
biết được như thật; người kia có thể tự mình dứt bỏ sắc,
cũng khiến người khác dứt bỏ nó; đây chính là chỗ như sở trụ,
có thể dứt bỏ sắc dục
Thế
nào là mùi vị của thọ uẩn? Tỳ Kheo ở nơi dục giải thoát này,
cho đến trụ ở tứ thiền chánh thọ; khi trụ ở điểm này rổi thì
không tự mình hoại mất cũng không hoại mất (trụ tâm) của
người khác. Đã vô hoại rồi trong đây liền được an lạc. Vì
sao vậy? Ta nói không có tâm sân giận thì đạt được lạc thọ.
Đây là mùi vị của thọ uẩn.
Thế
nào gọi là sự tan rã của thọ? Nghĩa là cảm thọ vốn vô thường,
khổ và vô ngã. Đây là tính tan rã của cảm thọ.
Thế
nào gọi là sự xả ly thọ uẩn? Nghĩa là cảm giác tham muốn,
dứt sự tham muốn đó, vượt qua sự tham muốn đó. Đây là sự xả
ly thọ uẩn.
Nếu
Sa môn, Bà la môn đối với mùi vị thọ uẩn như thế mà không
biết tính tan rã, không biết xả ly thì không biết được lý
như thật. Người kia không có thể tự mình dứt bỏ làm sao có
thể dứt bỏ cảm thọ cho người khác ư? Hơn nữa họ cùng trụ cư
trong tính hoại của thọ? Sự việc này không phải như thế. Này
các Sa môn, Bà la môn, đối với mùi vị thọ uẩn như thế, biết
được sự tan rã, sự xả ly nầy thì biết được lý như thật.
Người kia có thể tự mình dứt trừ dục thọ, cũng khiến người
khác dứt trừ nó. Dù trụ cư với thọ uẩn mà vẫn có thể dứt trừ
nó; việc này đúng như vậy.
Phật
nói như thế, chư Tỳ Kheo nghe Đức Thế Tôn dạy rồi, hoan hỷ
tiếp nhận.