|
KIẾP CƠ HÀN
Nẻo Xa

Buổi sáng tinh mơ,
khi bình minh chưa ló dạng, ánh dương chưa rời khỏi giấc ngủ
say, bắt đầu việc làm thường ngày của mình, tôi lại ra mở cổng
sớm để mọi người ra vào. Trên con đường quen thuộc tôi chợt thấy
một người đàn bà với vóc dáng gầy gò, trạc chừng 50-60 tuổi,
đang lê từng bước chân mệt nhọc của mình, cố gắng hết sức đẩy
chiếc xe chở rau quả xanh qua khỏi vũng nước lấm nằm giữa con
đường.
Trước tình huống khó
khăn của một người phụ nữ ấy, tôi nhanh chân đến phía trước
chiếc xe phụ kéo mạnh chiếc xe để bánh xe không bị lún sâu dưới
vũng bùn. Khi chiếc xe đã đến chỗ an toàn thì người phụ nữ không
ngớt lời và cúi đầu cảm ơn. Tôi vui vẻ đáp rằng: dạ không có chi
đâu bác.
Chúng tôi là sinh
viên của một trường đại học và được gia đình lo cho ăn học đến
nơi đến chốn. Đó cũng là phước lành của chúng tôi. Nhưng cuộc
đời này, thật có không biết bao nhiêu người sống thiếu thốn,
đang vật lộn với hoàn cảnh để giành lấy từng phút từng giây nuôi
sống bản thân. Và ở cuộc đời này, có không ít người đang vươn
tới niềm hạnh phúc hiện tại bằng nhiều hình thức mưu mô xảo
quyệt của mình; đôi khi họ lại bất chấp mọi thủ đoạn để tìm sự
sung sướng trong từng miếng ăn cái mặc, quên đi nhân cách của
một con người. Họ đánh nhau giết nhau và cướp của chỉ vì lòng
tham vô đáy và ngu si sân hận.
Trên trang web này
http://www15.24h.com.vn,
chỉ trong vòng một tuần thôi, tôi đã thấy tới 5 vụ án mạng giết
người cướp của và làm nhục người nữ. Quả thật con người đang bị
bạo lực và kinh tế làm che mất nhân cách, đánh mất đạo đức căn
bản của một con người. Đúng là, nhân chi sơ tính bổn ác và nhân
chi sơ tính bổn thiện luôn xen lẫn nhau, chứ không hẳn là
nghiêng về ác hay nghiêng về thiện. Bởi vì con người trở thành
thiện hay ác còn do môi trường của gia đình, trường học, xã hội…
tác động.
Giới trẻ hiện nay
phần lớn ít coi trọng nhân cách bản thân. Họ chỉ lo đi tìm một
thế giới ảo, không hiện thực. Hầu như ít có người tìm lại một
đời sống đích thực để đem lại những phút giây an lạc ngay trong
từng hơi thở hiện tại của mình.
Vậy thì ai đã khiến
cho họ có một cuộc sống mà trong tâm hồn họ luôn mang nhiều ngu
muội? Thậm chí có rất nhiều người đang sống vất vơ vất vưởng với
kiếp cơ hàn đói rách, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, quanh
năm suốt tháng cứ lang bạt đầu đường xó chợ, chịu cảnh nắng mưa
cuộc đời? Phải chăng đó là do nhiều đời nhiều kiếp trong quá khứ
họ đã gây nhân không tốt, họ không bố thí cho người nghèo khổ
hơn họ, không làm được một việc lành nào đối với mười điều lành
mà Đức Thế Tôi đã dạy trong Kinh Thập Thiện? Tôi cũng đã đọc
không ít sách báo nói về kiếp sống nghèo khổ con người, nhưng
đây là một trong những lần mà tôi chứng kiến được đời sống khổ
sở, cảnh buôn bán hàng rong dựa vào những bó rau, quả bí, trái
dưa…
Làm như vậy thì chưa
đủ để nuôi sống chính bản thân họ, huống hồ chi là nuôi con ăn
học nên người. Tuy nhiên, là việc làm đơn giản ít tiền nhưng
phần nào cũng an ủi được nỗi đau cuộc đời làm người thiếu phước,
lại sinh ra trong một gia đình nghèo khổ. Sự thật mà nói thì ai
cũng muốn cho cuộc sống của bản thân cũng như gia đình mình luôn
gặp nhiều điều thuận lợi, làm được nhiều tiền để sống thoãi mái
an vui, nhưng trên đời này có mấy ai có được niềm hạnh phúc ấy?
Có một cách mà chúng ta có thể nhìn thấy được và làm chủ được
những hành vi của mình, đưa việc làm của mình đến thiện hay ác
ngay trong đời hiện tại. Nói đến nhân quả ba đời (quá khứ, hiện
tại và tương lai), Đức Phật có một bài kệ dạy rằng:
“Dục tri tiền thế nhân
Kim sanh thọ giả thị
Dục tri lai thế quả
Kim sanh tác giả thị”
Nghĩa của bốn câu kệ
trên là muốn biết đời sống trong quá khứ đã qua của mình như thế
nào, thì hãy xem mình đang nhận kết quả của đời hiện tại như thế
nào? Và muốn biết kiếp sống kế tiếp trong tương lai như thế nào
thì hãy nhìn vào đời sống mà mình đã tạo ngay trong hiện tại.
Nếu như trong đời sống hiện tại này chúng ta luôn sống chân
chính và cố tạo nhiều điều thiện thì có thể mình gặp nhiều điều
may mắn ở hiện tại và sau khi trả hết những nghiệp quả ở hiện
tại rồi thì kiếp sống tương lai sau sẽ là đời sống giàu sang và
có trí tuệ.
Có những người vì
không tin vào luật nhân quả nên đã thốt ra những lời như thế này:
sống đời này thì biết đời này thôi, cần biết chi đời quá khứ và
cũng chẳng thèm để ý chi đời sống tương lai. Ý kiến đó chỉ đúng
một khía cạnh thôi, bởi vì không có một vật gì hay một người nào
có mặt mà không có nhân ban đầu. Đức Phật thì nhìn sự vật ở hiện
tại hiện tại bằng lòng từ bi bình đẳng và trí tuệ, như một câu
trong Kinh Pháp Hoa: “Từ nhãn thị chúng sanh, phước tụ hải vô
lượng”, nghĩa là nhìn tất cả sự vật hiện tượng bằng lòng từ bi
trí tuệ nên phước đức được vô lượng. Còn người chỉ biết hiện tại
là biết riêng cho sự hạnh phúc an lạc cho chính bản thân của
mình thôi.
Để kết thúc một dòng
chảy từ tâm niệm cho đến cuộc sống thật sự bằng hành động của
mỗi con người, Đức Thế Tôn đã dạy như sau:
“Không vì mình vì người
Không cầu được con cái
Không cầu mình thành tựu
Với việc làm phi pháp”
(PC 84)
Hay ở những câu Kinh
Pháp Cú 113 và 114 cũng có dạy như sau:
“Ai sống một trăm năm
Không thấy pháp sinh diệt
Tốt hơn sống một ngày
Thấy được pháp sinh diệt”
“Ai sống một trăm năm
Không thấy câu bất tử
Tốt hơn sống một ngày
Thấy được câu bất tử”
.
Tác giả
: Nẻo Xa
|