Khoảng Cách
Thế Hệ
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Chuyên viên kinh tế Văn Khánh tâm
sự với bạn bè: “Năm nay mình hơn bốn chục tuổi rồi mà ông bố vẫn
coi mình như còn con nít. Có chuyện vui chia sẻ với cụ thì cụ
sẵn sàng dồn cho mấy lời khuyên bảo, mà chẳng cho hề để ý tới
cách thức mình đã giải quyết vấn đề”…
Bà mẹ của cô con gái 29 tuổi tới
thăm cháu ngoại. Bà tự động dọn dẹp phòng của cháu, thay đổi
hướng giường, nói là nằm thế này để tránh gió độc. Trước khi ra
về, bà còn dặn con gái lá phải ăn uống thế này thế kia cho có
nhiều sữa. Và chớ có cho cháu ngoại của bà ăn nhiều rau cải kẻo
nó đi tướt...
Thực là lòng cha mẹ thương con cháu
như trời như biển. Chăm lo cho con từ lúc nằm ngửa, phơi chim,
cho tới khi trưởng thành, nên ông nên bà.
Vậy mà cũng có con than phiền, bảo
rằng chẳng để chúng yên, xía vào đời tư của chúng, coi chúng như
còn thơ dại.
Các cụ coi có tức hay không cơ chứ!!!
Vâng,
đó là những cảnh ngộ thường thấy trong mọi xã hội. Người ta nói
tới khoảng cách giữa người già và người trẻ ngoài xã hội, giữa
cha mẹ và con cái trong gia đình.
Sử
gia kiêm chính khách Pháp Alexis de Tocqueville (1805-1859) có
nói: “Trong các quốc gia dân chủ, mỗi thế hệ là một bộ lạc mới
(people)”.
Tại
các quốc gia Âu Mỹ, có 4 lớp thế hệ được nêu ra:
-Thế
hệ cựu chiến binh sinh ra từ 1922-1943, tôn trọng truyền thống
và thích nghi với hậu quả của Thế chiến I.
-Thế
hệ trẻ em bùng phát, (babyboomers), nhiều lý tưởng sanh từ
1946-1964
-Thế
hệ X, tự lập, thành thạo kỹ thuật mới, rất linh động sinh từ
1965-1979,
-Thế
hệ Y, millennis ra đời trong thời gian 1980-1994 có thái độ lạc
quan, tự tin, thực tế, đa dạng và nghĩ tới cá nhân nhiều hơn.
Danh
từ Generation Gap, Khoảng Cách Thế Hệ được dùng tại các xã hội
Âu Mỹ vào thập niên 1960. Mỗi thế hệ cách nhau từ 20-30 năm là
thời gian trung bình để trẻ em lớn lên và thành người lớn thực
thụ.
Tự
điển Oxford định nghĩa generation gap là sự khác biệt về “thái
độ” (Attitude) giữa những người ở thế hệ khác nhau. Thái độ bao
gồm sự suy nghĩ và thấy thế nào về một sự việc hoặc một người
nào đó. Như là:
-Sự
khác nhau trong quan điểm về nếp sống hoặc thiếu sự hiểu biết
lẫn nhau giữa lớp thanh niên và lớp người già.
-
Khác biệt tuổi tác, giữa những người ở giai đoạn khác nhau của
cuộc đời.
-Khác
biệt thế hệ, giữa những người sinh trưởng trong thời gian khác
nhau, hình thành trong điều kiện xã hội khác nhau.
Khoảng cách tạo ra những khác biệt về tâm lý, hành động, và đối
xử.Vì họ không hiểu nhau, có những không giống nhau về chính
kiến, kinh nghiệm và bản chất.
Thực
ra, chuyện này cũng chẳng có gì mới lạ. Nó đã hiện diện trong
nếp sống con người từ lâu, nhưng rõ ràng hơn kể từ khi có những
tiến bộ về khoa học, kỹ thuât.
Thái độ người
già
Thuở
xưa, khi nhu cầu đời sống được đáp ứng bằng sức lực và sự khôn
ngoan của con người, thì người già, nói chung, được trọng nể vì
kinh nghiệm của họ.
Với
tuổi đời, họ tích lũy được những hiểu biết về canh tác săn bắn,
về cách sống, về sự đối phó với khắc nghiệt của thiên nhiên, về
quan hệ xã hội cũng như về văn hóa, nghệ thuật. Các kinh nghiệm
này rất cần thiết cho con cháu, mới vào đời, cho nên vai trò của
họ được coi như kim chỉ nam cho giới trẻ trong việc mưu sinh,
lập nghiệp.
Ngoài
ra, họ cũng là người nắm giữ tài sản gia đình giòng họ, có quyền
sắp đặt, phân phát cho nên sự nhờ vả, tôn trọng của giới trẻ đối
với họ là điều dễ hiểu.
Trong
xã hội, có những tôn-ti-trật-tự, kính-trên-nhường-dưới, nuôi già,
dạy trẻ, kính già, già để tuổi cho. Cha mẹ nào cũng muốn con cái
theo gương cha mẹ, để “chẳng giống lông cũng giống cánh” và để
giữ sự kế tục, danh dự dòng họ. Mà nói đến kế tục thì nhiều cụ
thấm nhuần Nho học đều muốn ‘hãy nối tiếp, làm theo và không
được thay đổi” những gì tiền nhân để lại.
Do đó,
cha mẹ nào cũng thích khuyên nhủ, dậy dỗ con cái. Có nhiều lý do
được nại ra. Muốn trao cho con những kinh nghiệm từ bản thân của
họ. Vì đã biết rõ con từ tấm bé khi con chưa biết gì, nên cứ giữ
định kiến là con bây giờ cũng còn non dại. Vì lo lắng cho con,
sợ con phạm lầm lỗi. Vì muốn cho là mình còn cần thiết cho con
cái. Vì nghĩ rằng khuyên con vẫn còn là trách nhiệm và quyền hạn
của cha mẹ. Và cũng vì vẫn muốn kiểm soát con cái.
Tuy
nhiên, phải vô tư mà thấy rằng, kinh nghiệm của người già có thể
có tính cách chủ quan, cá nhân về một lãnh vực nào đó. Vậy mà
nhiều cụ cứ cho là có thể áp dụng trong mọi trường hợp, vào mọi
thời điểm với hoàn cảnh khác nhau.Do đó họ khư khư bảo vệ ý kiến
mình, không chịu chấp nhận ý kiến của trẻ, có thể hợp thời đại
hơn.
Ngày
nay, khoa học kỹ thuật quá tiến bộ, bất cứ kiến thức mới nào
cũng dễ dàng tìm kiếm qua báo chí, internet, do đó giới trẻ cũng
bớt lệ thuộc vào giới già ở học hỏi kinh nghiệm. Khi đưa ra ý
kiến, nhiều khi các cụ có thái độ gia trưởng, truyền lệnh. Thay
vì “nên thế này thế kia” thì họ lại “bố mẹ muốn như vậy”.
Họ
cũng đa nghi, cho là ý tưởng của giới trẻ không có căn bản nên
không chịu bàn giao công việc, trách nghiệm…
Họ
cũng không muốn thay đổi, đảo lộn những sinh hoạt mà họ đã quen
thuộc từ nhiều năm. Thực ra có thể là họ không thích ứng được
với hoàn cảnh mới, kỹ thuật mới và không theo kịp với cường độ
nhậm lẹ của sự việc. Từ đó, hành động của các cụ quá đắn đo, dè
dặt.
Không
ít cụ rất dễ xúc động, có mặc cảm tự ty, cho rằng mình bây giờ
đã về hưu, bớt lợi tức, đâu còn quyền uy đối với con cái. Ngày
xưa thì cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó. Giờ đây đổi đòi, con cái
đặt đâu, cha mẹ ngồi đó. Chúng tự do lựa chọn phối ngẫu tương
lai rồi thông báo mẹ cha. Đám cưới chúng giới hạn số bạn bè mình
được mời. Muốn tới thăm cháu, phải hẹn trước. Rồi các cụ hờn dỗi,
tủi thân vì nhiều chuyện vẩn vơ, không đâu.
Thái độ giới
trẻ
Bản
chất giới trẻ cũng có một số điều cần lưu ý, như là:
-Có
thể nông cạn về lẽ sống
-Nhẹ
tình cảm gia đình, quê hương, cội nguồn dân tộc.
-Nhiều hoài bão, không thỏa mãn với cái đã có
Trước
hết, phải thừa nhận là con cái bây giờ có nhiều điểm thuận lợi
hơn cha mẹ già. Các con có kiến thức cao, suy luận thực tế, khoa
học hơn, tính tình cởi mở, dám nghĩ dám làm việc khó, việc lớn
Các
con khỏe mạnh hơn, nhiều nhiệt huyết hơn, có thể làm nhiều việc
trong một thời gian định sẵn. Tầm nhìn của con cái thoáng rộng
và thực tế hơn. Họ có nhiều dự tính cho tương lai và luôn luôn
nghĩ tới sự tranh đua, phấn đấu.
Đối
với cha mẹ, các con cũng có một cái nhìn hơi e ngại dè dặt, ít
thổ lộ, ít tiếp xúc. Lý do là văn hóa giáo dục khác biệt. Một
bên nghiêm khắc, kín đáo, một bên ồn ào cởi mở. Một bên dùng
những ngôn từ thời đại mà phía kia, mù tịt, chẳng hiểu ất giáp
gì. Nào là “phần mềm, ổ cứng”…
Tuy
nhiên, con người dù tài ba đến mấy chăng nữa cũng phải có nguồn
gốc, có cha mẹ:
“Con
người có bố, có ông
Như cây có cội, như sông có nguồn”
Vì
thế cũng nên luôn luôn nhớ câu “uống nước, nhớ nguồn”, dù cha mẹ
có không hoàn hảo, vẹn toàn.
Vả
lại:
“Tuổi già hiu hắt ngọn đèn
Trước cơn gió lớn, sức bền còn
không”.
Và:
“Sống thì con chẳng cho ăn
Chết thì sôi thịt, làm văn tế ruồi”.
Nhiều
cháu có thể có cả một kho tàng kiến thức nhưng nếu được kết hợp
với sự thấu đáo, kinh nghiệm, với sự khôn ngoan của mẹ cha thì
kiến thức của mình sẽ đạt được nhiều thành công hơn.
Các
cháu nhiều sức lực, trí óc tươi trẻ nên hành động nhậm lẹ hơn.
Nhưng “đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá, mà quàng phải dây”.
Cha mẹ chậm chạp, nhưng đôi khi chậm mà chắc.
Một
số cháu cứ nghĩ rằng cha mẹ già yếu, trở thành vô dụng.
Thực
ra già vẫn còn sức mạnh của sự già: sức mạnh của kiên nhẫn, tôi
luyện từ nhiều chục năm lăn lội trường đời. Họ vẫn còn khả năng
làm việc, nhưng để hoàn tất, họ cần thời gian lâu hơn. “Có còn
hơn không”, phải không các cháu?.
Nhìn chung
Nói
ra thì nhiều, nhưng đi vào thực tế, phải công nhận là có một
khoảng cách dài ngắn, những khác biệt nào đó giữa các thế hệ
khác nhau trong cộng đồng, giữa cha mẹ, con cái. Khác biệt về
suy nghĩ, hành động, về quan niệm sống, về cách diễn tả tình cảm,
tâm trạng.
Sông
có khúc, người có lúc thì mỗi lứa tuổi cũng có đặc điểm, cá tính
của mỗi thế hệ, mỗi lớp tuổi.
Không
nên coi khác biệt đó là mâu thuẫn gây trở ngại cho hài hòa gia
đình, xã hội mà là một lẽ đương nhiến trong đời sống, có già có
trẻ. Tre già sát cánh măng non. Cũng như có âm thì có dương, có
sáng thì có tối, có tốt và có xấu.
Chẳng
nên tìm cách xóa bỏ cách biệt mà nên “biết người biết mình”, để
hòa hợp chung sống.
Thích
nghi, chấp thuận với khác biệt của nhau, miễn là những khác biệt
này không mang tính cách hủy hoại lẫn nhau.
Giúp
nhau gọt rũa khác biệt cho dần dần ăn khớp với nhau.
Sẵn
sàng lắng nghe nhau, phân tích dị biệt, bàn cãi thẳng thắn rồi
chấp nhận nhau.
Tổng
kết các điểm đã thông cảm, thỏa thuận thành đường lối chung cho
đại gia đình.
Mọi
người nên nghĩ đời sống là một cái vòng luẩn quẩn, như diễn tả
của bác sĩ Milton Greenblatt (1914-1994), nhà tiền phong Hoa Kỳ
vể chăm sóc sức khỏe tâm bệnh:
“Trước hết, chúng ta là con của cha
mẹ
Rồi là cha mẹ của bầy con
Sau đó sẽ trở lại làm cha mẹ của
cha mẹ
Cuối cùng là con của bầy con »
Để mà thông cảm, chung sống với
nhau.
Nguyễn Ý-Đức M.D.
Texas-Hoa Kỳ
(www.nguyenyduc.com)
|