Mỗi ngày vào lúc bốn giờ sáng, những kẻ thức khuya
của thành phố vừa đi ngủ, bác sĩ Lí Phong đã thức
dậy. Uống một li nước ấm, rồi bắt đầu ngồi thiền,
tập thể dục,
Lúc con người
vui vẻ tế bào mượt mà tròn trịa, lúc bịnh tật tế bào
đang kêu cứu, bí mật của sáu mươi triệu tế bào.
Thân thể giống
như một nhà máy hóa học vô cùng vi diệu, nhưng đa số
chúng ta lại không biết cái nhà máy thân thể của
chúng ta làm việc gì, thậm chí chúng ta còn thường
ngược đãi tế bào của chúng ta mà không tự biết…
Mỗi ngày vào lúc
bốn giờ sáng, những kẻ thức khuya của thành phố vừa
đi ngủ, bác sĩ Lí Phong đã thức dậy. Uống một li
nước ấm, rồi bắt đầu ngồi thiền, tập thể dục, ăn một
chén cháo bột ngũ cốc, đúng bảy giờ cô ra khỏi nhà
để đi làm; mỗi ngày tám giờ tối, khi mọi người còn
làm thêm ở văn phòng, Lí Phong đã bắt đầu ngồi thiền,
chuẩn bị đúng chín giờ là đi ngủ. Cô ăn uống thanh
đạm, buổi trưa tự mình nấu cơm gạo lứt và ít thức ăn
sơ sài, buổi tối chỉ ăn một lượng ít bằng một phần
hai, phần ba buổi trưa, thức ăn cả ngày chỉ là ngũ
cốc và rau ráng. Thật khó mà tưởng tượng, ba mươi
năm trước Lí Phong đã từng mắc bịnh ung thư tuyến
dịch, những bác sĩ năm đó trị liệu bịnh ung thư cho
cô, bây giờ có người cũng đã mất, mà Lí Phong lại
còn sống và sống rất mạnh khỏe. Nếu hỏi cô vì sao
được như vậy thì câu trả lời chỉ có thể là: hiện nay
cuộc sống mỗi ngày của cô đều rất “tôn trọng tế bào”.
Hơn ba mươi năm
nay, công việc mỗi ngày của Lí Phong là quan sát sự
sanh lão bịnh tử của tế bào cơ thể con người dưới
kính hiển vi. Cô nói, lúc vui vẻ, tế bào rất tròn
đầy tươi nhuận, giống như thanh niên 18 tuổi, lúc
con người nóng giận tế bào nhăn nhó như ông già tám
mươi vậy. Cho nên, tế bào lành lặn và tế bào đang bị
bệnh khác hẳn nhau, tế bào ung thư ghồ ghề thô ráp,
dáng vẻ lộn xộn. Cô cho rằng càng hiểu tế bào, càng
thấy việc trước đây mình ngược đãi tế bào mà xấu hổ,
mãi đến khi biết được nên “tôn trọng tế bào” thì cơ
thể bắt đầu có những chuyển biến tốt.
Vì cô trải qua
cuộc sống cùng với ung thư đã gần ba mươi năm, nên
không ít người tìm đến cô để chia sẻ kinh nghiệm.
Một buổi chiều thứ tư tháng sáu, Lí Phong lại nhận
được một cuộc điện thoại, người đầu dây bên kia nói
rằng sau khi cấy tủy, thân thể không được khỏe, muốn
cô giới thiệu cho một bác sĩ để chữa bệnh, Lí Phong
không giới thiệu, chỉ nói một cách đơn giản với
người ở đầu dây bên kia rằng: “hãy tập thể dục đi!”
“Thân thể có sáu
mươi triệu tế bào, có vô số nhà máy hóa học, chúng
ta không quản lí nổi nhiều như vậy! nên cung cấp
nguyên liệu, cung cấp cho tế bào một môi trường tốt,
để thân thể tự vận động là tốt rồi.” Lí Phong nói
“cung cấp môi trường cho tế bào” thật ra là câu mà
người già thường nói “nghỉ ngơi có qui luật, ăn uống
thanh đạm và luôn vận động.”
Ví dụ như gan, cứ
11 giờ đêm tại sao phải nằm xuống để ngủ? bởi vì từ
11 giờ đêm cho đến ba giờ sang hôm sau là thời gian
hệ gan phải bơm máu vào, phải vận hành để thải chất
độc, lúc này thân thể nằm ngay thẳng, gan có thể
trải rộng ra, bơm đầy máu rồi, lúc đó gan sẽ lớn gấp
hai đến ba lần bình thường, nếu đã hơn 11 giờ đêm mà
còn ngồi hoặc đứng, cô ta nói “cũng giống như miếng
gan heo treo trong chợ rau vậy, chẳng đựng được bao
nhiêu máu cả.” Gan là nhà máy bài trừ chất độc lớn
nhất. Theo những nghiên cứu của y học, lúc con người
đứng lưu lượng máu trong gan chỉ ít bằng 1/3 khi nằm,
lúc vận động lưu lượng máu trong gan lại giảm bớt so
với lúc nằm từ năm đến tám lần, cho nên bác sĩ yêu
cầu những bệnh nhân mắc bệnh về gan phải nghỉ ngơi
nhiều, với dụng ý là làm gia tăng lưu lượng máu ở
gan, giúp cho gan tạng nhanh chóng hồi phục.
Gan được hình
dung như một nhà máy hóa học lớn nhất trong cơ thể
con người, cơ quan này trọng lượng khoảng 1,5 ki
lôgam, nhưng có thể hoàn thành hơn năm 500 loại phản
ứng hóa học, vượt xa hơn bất cứ nhà máy hóa học nào
mà con người xây dựng nên về tốc độ và hiệu quả. Lúc
cơ thể con người sinh trưởng và hoạt động, trong
thân thể tự nhiên sẽ sản sinh ra những biến đổi hóa
học, những hóa học này cần “chất men”, cơ thể con
người có khoảng hai ngàn loại, trong đó gan có thể
sản sinh ra một ngàn loại.
Mỗi khi những
chất có độc tính đi vào trong cơ thể, gan sẽ thông
qua tác dụng hóa học để giải độc, một số loại kim
thuộc như thủy ngân và các vi khuẩn đến từ đường
ruột, cũng bị bài trừ theo tiết dịch của mật. Những
hoạt động như vậy là một công trình vô cùng phức tạp,
cho nên, trong các cơ quan nhân tạo, thì phổi nhân
tạo, thận nhân tạo, đều có thể đạt đến công năng của
cơ quan tự nhiên, chỉ có gan nhân tạo chẳng thể nào
được như gan tạng tự nhiên, có thể đảm nhận nhiệm vụ
đến mấy trăm loại công trình hóa học. Còn phổi thì
có thể dung nạp 6000 milimet khối không khí, nhưng
lúc con người ngồi trên ghế, mỗi lần lượng không khí
thở vào ra chỉ 5000 milimet khối, và chỉ dùng được
1/12 phần không khí đó. Cuộc sống mỗi ngày của người
hiện đại chính là ngồi trong văn phòng, ra ngoài thì
ngồi xe, đi tàu điện ngầm, những không gian của phổi
khác dường như đầy đủ mà không được dùng đến. “Giống
như người có một ngôi nhà mười hai phòng; nhưng mỗi
ngày chỉ bận bịu ra ngoài làm việc, khi về đến nhà,
chỉ dùng đến phòng ngủ vây.” Lí Phong nói, muốn dùng
đến tất cả những bộ phận của phổi, thì phương pháp
duy nhất là tăng cường vận động. Vì lúc vận động
tích cực tốc độ tiêu hao năng lượng của cơ bắp nhanh
hơn tốc độ cung cấp dưỡng khí của phổi, mỗi phút tốc
độ hô hấp trong tăng lên một lần, mỗi lần hít vào
dưỡng khí trong phổi, có thể tăng lên gấp năm lần,
ngoài ra, hít thở sâu có thể làm cho các phế nang
của phổi tràn đầy không khí mà lúc bình thường không
thể nào đạt đến được.
Hơn nữa vì sao
uống nước đá không có lợi cho dạ dày nhỉ? Lí Phong
từng tiếp xúc với dịch vị dạ dày của bịnh nhân trong
phòng mổ, nhiệt độ của dịch vị dạ dày còn cao hơn
nhiệt độ 36 độ C của cơ thể, vì thế, tế bào dạ dày
chỉ có thể làm việc trong môi trường nhiệt độ như
vậy, đổ vào một ly nước đá, nhiệt độ của dạ dày chắc
chắn sẽ hạ thấp đột ngột. Lúc này, tất cả tế bào của
dạ dày đành co lại, tạm thời đình công. Phải đợi đến
lúc nhiệt độ ở những bộ phận khác trong cơ thể điều
hòa nó trở lại, dạ dày mới khôi phục nhiệt độ cần có
của nó, tế bào dạ dày lúc này mới bắt đầu làm việc
trở lại.
Ngừng những ngược
đãi đối với tế bào cơ thể bạn, vấn đề là bất kể là
ông chủ công ty rất biết kiếm tiền hay là phần tử
trí thức sáng suốt, tuyệt đại đa số đều không hiểu
cơ thể mình.
Ben Kubassek 21
tuổi bắt đầu khởi nghiệp, 27 tuổi đã có ba công ty,
kiếm được hơn một triệu đô la, trong cuốn sách “cuộc
sống không phải là biểu diễn kĩ năng đặc biệt” đã
trình bày về việc người hiện đại thường sau khi sinh
bệnh rồi mà vẫn không biết tại sao mình sinh bệnh.
“Lấy thuốc lá mà
ngược đãi bản thân, đến khi mắc bịnh ung thư rồi mới
giật nảy mình.” Viện trưởng bệnh viện Kì Mĩ – Chiêm
Khải Hiền khi còn đảm nhiệm chức vụ đứng đầu bộ y tế,
miêu tả một đoạn nói về việc con người thường không
hiểu về thân thể của chính mình rất sinh động.
Ông từng chỉ ra
rằng, một nữ sinh trung học phổ thông chăm chỉ có
thể hiểu rõ những đặc sản như dầu trẩu, lúa gạo, mía
ở một nơi xa xôi nào đó, nhưng lại không chỉ ra được
gan, tụy, lá lách là bộ phận nào trong cơ thể; một
sinh viên học viện công nghệ có thể nói rành mạch về
sự giống và khác nhau của những thanh Ram và bộ phận
âm thanh trong máy vi tính, nhưng lại không phân
biệt được sự khác nhau của những bộ phận trong bộ
não con người.