KẺ HÈN MỌN
Tâm Không Vĩnh Hữu
Tối hôm ấy, một
buổi tối mưa gió bão bùng cách đây năm năm, gia đình ông
Hoàng tề tựu đông đủ, trên dưới hai mươi người già trẻ lớn
bé của ba thế hệ.
Họ mở một cuộc
họp quan trọng, nói cho đúng hơn là một toà án gói gọn trong
phạm vi gia đình, tuyệt nhiên không cho một người ngoài tham
dự hoặc hay biết một chút thông tin nào. Chỉ trừ một người
không hề chung huyết thống, đó chính là dì Sen, người giúp
việc trung thành đã nhiều năm qua cho gia đình ông Hoàng đại
phú gia, chủ một tiệm vàng lớn nhất nhì thành phố. Đó là một
buổi tối mà dì Sen không bao giờ quên được, chết cũng mang
theo…
Như một bị cáo
ra trước vành móng ngựa, dì Sen quỳ dưới nền gạch hoa giữa
đại sảnh, chung quanh là những người gia chủ kẻ đứng ngồi
đều mang gương mặt lạnh lùng và não nề thất vọng. Dì bị kết
tội ăn cắp vàng, đến hai mươi lượng “Rồng Vàng”, sau khi gia
chủ lục soát rương hòm riêng của dì thấy được số vàng ấy.
Đúng ra là mất đến hai mươi hai lượng. Hai lượng còn lại bay
đi đâu, hiện cất giấu ở đâu chính là điều cả gia đình ông
Hoàng muốn biết. Họ bắt dì khai, nhưng dì chỉ biết khóc kêu
oan. Dì cho rằng ai đó đã ám hại dì, chơi trò ném đá giấu
tay. Gia đình ông Hoàng chia làm hai phe. Một nửa bênh vực
cho dì, kể công lao và đề cao tính thật thà chất phác của dì
bao năm qua. Nửa còn lại nhất định kết tội và đòi tống khứ
người đầy tớ gian manh ra khỏi nhà. Cuộc tranh cãi diễn ra
gay gắt. Sau cùng, ông Hoàng với tư cách chủ gia đình quyết
định: không khai báo cho công an, xử lý nội bộ để tránh
phiền phức, và không đòi lại dì Sen hai lượng vàng còn thiếu,
xem như cho dì, cấp thêm cho dì một triệu đồng để làm vốn
trở về quê, không bao giờ được quay trở lại nơi mà dì gắn bó
cuộc đời suốt hai mươi năm với thân phận gia nhân tôi tớ…
Dì Sen quệt
nước mắt ra đi, nhất quyết không nhận một xu hào nào lận túi,
chỉ biết nhắn gửi lại một điều: dì mong có ngày được trời
cao soi xét, chư Phật và Bồ tát linh thiêng từ bi gia hộ hóa
giải cho dì mối oan khuất còn kia, để khi dì có xuôi tay
cũng được nhắm mắt yên lòng. Dì luôn luôn và luôn luôn tin
rằng có chư Phật, chư thánh chư thiên, như chính dì đã tin
vào “Phật Tại Tâm” của mình.
Khi dì rời khỏi
nhà chủ, có người đứng tiễn rơi nước mắt, cũng có kẻ bĩu môi
khinh bỉ rồi chửi với theo mấy câu độc địa phũ phàng…
Dì Sen mang
thân phận hèn mọn lang thang đây đó kiếm kế sinh nhai qua
ngày, khi thì ngủ co ro ở chợ, khi thì nằm nghỉ ở công viên,
lúc thì chui vào nhà trù của các chùa làm công quả kiếm bát
cơm ly nước, không dám về quê nhà ở chốn xa xăm, dù nơi ấy
có những tháng ngày yên tĩnh và có bao người thương quý mong
chờ mình.
Dì gặp được một
quý nhân trong một lần đi bán máu, đó là chị Thư-bác sĩ khoa
Truyền máu và Huyết học. Dì được mời về giúp việc cho bác sĩ
Thư, quán xuyến mọi việc trong nhà như một quản gia vậy. Dì
muốn chứng tỏ cho bác sĩ Thư biết là bác sĩ đã không tin
dùng lầm người. Một sợi chỉ cây kim bé xíu dì cũng không
màng thâm lạm. Chuyện oan khuất xưa kia, dì kể hết cho vợ
chồng bác sĩ nghe. Nhằm người chồng của bác sĩ Thư là một
cảnh sát điều tra, nên anh ta nổi máu nghề nghiệp muốn đích
thân giải oan cho dì…
Chuyện giải oan
cho dì chưa biết được tiến hành tới đâu thì cái duyên nợ oái
oăm đã ập đến thật ngẫu nhiên, nhưng mãi sau này dì Sen mới
nghiệm ra đó là một chuyện có sự sắp xếp hữu ý của duyên
nghiệp. Chân lý nhân quả luân hồi của đức Phật Thích Ca Mâu
Ni không bao giờ suy suyển sai lệch. Còn nói nôm na như
người đời, thì dì sẽ ngước mắt nhìn lên vùng mây trắng tít
tận cao cao mà thốt: “Trời cao có mắt mà!”ø.
Nửa khuya hôm
ấy, bác sĩ Thư nhận được một cuộc điện thoại của bệnh viện.
Bệnh viện đang cần máu. Máu thuộc nhóm quý hiếm. Trong danh
sách những người mang nhóm máu quý hiếm mà Trung tâm Truyền
Máu và Huyết học cung cấp cho bệnh viện có tên… dì Sen. Bác
sĩ Thư biết được điều này sau lần dì Sen đến Trung tâm bán
máu lần đầu tiên. Từ khi trở thành người thân của gia đình
bác sĩ Thư, dì Sen được mở rộng tầm mắt, hiểu biết thêm
nhiều về những giọt máu cứu người, nên luôn luôn gìn giữ sức
khoẻ của mình phòng khi hữu dụng. Dì được bác sĩ Thư chở đi
ngay vào bệnh viện để cứu một mạng người đang trong tình
trạng mành chỉ treo chuông. Oái oăm thay, người nhận máu của
dì Sen hiến cho lại chính là… ông Hoàng. Dù đang là một đại
phú gia, vàng chất cả rương, tiền chứa cả bồ, nhưng ông
Hoàng vẫn không tài nào mua được vài giọt máu quý hiếm để
cứu thân mạng mình sau một ca đại phẫu bị xuất huyết. Và dù
gia quyến vợ con đông đảo, ông chủ tiệm vàng cũng không xin
ai được một vài giọt máu cùng nhóm máu với mình, đừng nói
chi đến bốn đơn vị máu quý hiếm! Sự đời oái oăm đến như vậy,
ai mà dám nghĩ đến, ai mà tài nghĩ ra?
… Ông Hoàng tai
qua nạn khỏi.
Khi
ông đại phú gia được xuất viện trở về lại ngôi biệt thự
khổng lồ khang trang hoành tráng của mình, ông quyết định cử
những người thân uy tín nhất, đánh xe con đếùn tận nhà của
bác sĩ Thư vào một chiều thứ bảy đẹp trời, để xin thỉnh rước
dì Sen về lại với đại gia đình của ông.
Ban đầu, dì Sen
không chịu về, dứt khoát đòi ở lại với gia đình bác sĩ Thư.
Dì vui mừng thì có vui mừng khi đã được cả nhà chủ cũ nhớ
đến mình, còn tin dùng mình. Nhưng bấy nhiêu đó thôi thì
chưa đủ làm cho dì được thanh thản sống nốt những năm tháng
còn lại của đời người. Vụ mất cắp vàng xưa kia vẫn chưa
được làm sáng tỏ. Dì vẫn còn là một nghi phạm, nghi phạm số
một, nghi phạm duy nhất, vậy thì mặt mũi nào mà sống với
những người nghi ngờ nghi nan mình, không hiểu mình, đánh
giá mình quá thấp? Không thể sống với một nghi án chưa được
phá giải.
Nhưng. do hai
vợ chồng bác sĩ Thư đã luân phiên nhau năn nỉ, thuyết phục,
và thậm chí còn làm bộ giận lẫy đòi đuổi dì, không muốn chứa
chấp dì trong nhà nữa, xem như hợp đồng thuê người giúp việc
bị cắt đứt. Dì Sen biết là vợ chồng bác sĩ Thư không hề có
ác ý ác cảm gì, mà chỉ muốn điều tốt đẹp an lành đến với
mình sau một thời gian dài gặp sóng gió đắng cay. Họ quý dì
lắm, bụng đâu có muốn dì đi, mà phải làm bộ “đoạn tình đoạn
nghĩa” để đưa dì cái thế không còn đường chọn lựa. Rốt cuộc,
dì phải mỉm cười đồng ý, cuốn hành trang giã biệt vợ chồng
bác sĩ Thư, để quay trở về nơi cũ đầy kỷ niệm vui buồn…
Chuyện tới đâu hay tới đó. Dì chợt nhớ đến mấy câu thơ trong
bài phú “Cư trần lạc đạo” của Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân
Tông mà dì đã từng được nghe Thượng tọa Thích Thông Giải
thuyết giảng trong mấy kỳ pháp thoại tại Hải Pháp Ni Tự, nơi
dì được nương náu mười ngày để làm công quả phục vụ cho khóa
tu Phật Thất của những cư sĩ áo lam.
Cư trần lạc đạo
thả tùy duyên (Ở đời vui đạo hãy tùy duyên)
Cơ tắc xan
hề, khốn tắc miên (Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền)
Gia trung
hữu bảo hưu tầm mịch (Ngọc báu trong nhà thôi tìm kiếm)
Đối cảnh vô
tâm mạc vấn thiền (Đối cảnh không tâm hỏi chi thiền”
Hãy tùy duyên
thôi. Dì chỉ biết có vậy, những điều khác còn cao siêu quá,
dì không hội đủ trí tuệ để hiểu hết thâm ý. Cứ tùy duyên mà
sống, tùy cơ ứng biến, chuyện đến ta tiếp đón, chuyện đi ta
tiễn đưa đi, tới đâu hay tới đó, vậy cũng là bản lĩnh rồi,
cần chi phải thiền nhập với thiền xuất nữa!
Khi dì Sen vừa
đặt chân vào lại ngôi đại sảnh của chủ cũ, người thân của
ông Hoàng, trên dưới hai mươi người đã chực chờ sẵn từ trước,
đồng loạt quỳ sụp xuống mà lạy trước người tôi tớ hèn mọn mà
xưa kia họ đã đuổi đi sau một vụ mất cắp chưa được làm sáng
tỏ. Họ sụp lạy một cách chân thành, không chút tuồng kịch
giả tạo, khiến cho dì phải bật khóc mà quỳ xuống lạy trả.
Một cảnh tượng hiếm hoi, có chút kỳ quặc, có lẽ xưa nay
trong phim ảnh cũng chưa từng có diễn ra…
Bấy giờ, người
con trai út của ông Hoàng vì ray rứt ăn năn bao năm, nay lại
biết ơn cứu tử của dì Sen dành cho cha mình, nên đã thú nhận
mọi tội lỗi. Chính anh chàng út ham chơi bời phóng túng này
đã cạy tủ lấy vàng, nhưng không dám lấy hết đến hai mươi hai
lượng, mà chỉ lấy hai lượng để đi vui chơi Vũng Tàu với lũ
bạn choai choai học đòi…Vì vậy anh chàng mới nghĩ ra cách
mang số vàng còn lại giấu vào rương của dì Sen để phủi tay
chạy tội. Khi dì Sen bị ra trước “toà án gia đình” của mình,
chàng út đã lên tiếng bênh vực cho dì, và cũng chính anh
chàng là một trong những người ra đứng trước cửa tiễn dì ra
đi với nước mắt chảy ngược vào trong…
Vậy là một kết
cục có hậu: Dì Sen đã được giải oan, và được trở lại sống
thoải mái an nhiên trong ngôi nhà mà trước kia dì bị tống
khứ ra khỏi như một con hủi hèn mọn.
Dì đã trở về
như một vị nữ anh hùn.
Và, dì nhớ
không lầm, khi cuốn hành trang chia tay giã biệt lần vừa rồi
với nơi nương náu gần một năm trời, cũng có người đứng phía
sau tiễn dì với nước mắt lưng tròng. Những giọt nước mắt của
bác sĩ Thư chất chứa đầy niềm vui và nỗi lưu luyến khôn
nguôi