Xuôi theo dòng đời để rượt bắt
những hư ảo đắp bồi cho cuộc sống, người thức giả một hôm nào đó
chợt giật mình nhận ra còn có một khoảng trống không lung linh, sáng
rực trong góc trời tâm. Nó không bị chi phối bởi bất cứ điều kiện
tâm sinh lý nào; ngược lại, nó lại như là “ lỗ hổng đen = black hole
“ thu hút tất cả để chạy ngược dòng . Nếu tất cả sự hiện hữu là
thực tại mầu nhiệm, thì tại sao mọi người đều cảm thấy hãi hùng lo
sợ, bất an khi phải đối diện với cuộc đời? Vọc tay vào
quá khứ sẽ làm cho khối nội kết bùng vỡ tuôn tràn như những giọt
mưa đổ xuống, lăn tròn trên nền gạch tạo hình thành những bong bóng
nước, rồi tan vỡ. Tưởng đó là đau khổ, nhưng cũng chỉ là bong bóng
nước. Tưởng đó là hạnh phúc, nhưng lại mông lung ảo ảnh, vuột khỏi
tầm tay. Hư thực chỉ là một bến
bờ của tâm thức, thực ra đó cũng chính là Mộng. "Trường thiên
thơ vút bay" như loài chim Kim-sí-điểu sải dài đôi cánh rộng trên
khoảng trời bao la, không lưu lại một dấu vết nào, vì Phật tánh như
tinh chất nước, dù thay hình đỗi dạng là giọt mưa, là bong bóng nước,
là nước mặn đầu môi, là hạnh phúc, là đau khổ, là gì v.v.. và cũng
chỉ là hoạt cảnh của hai bờ hư thực, còn tâm thì vẫn là như thị.
HƯ THỰC
Ghi vội lại đôi dòng
Còn sót trong tiềm thức
Mênh mông bóng dáng trần
Trường thiên thơ vút bay
Vọc tay tìm quá khứ
Bong bóng giọt mưa rơi
Phơi trần lòng cố nhớ
Giọt nước mặn đầu môi
Long lanh mắt ngơ nhìn
Lòng choáng ngợp niềm vui
Mắt cười lên hạnh phúc
Hư thực có đâu bờ?
Người trở tìm cố hương
Kẻ bôn ba dấn bước
Chân chân đều rả mõi
Bong bóng giọt mưa rơi.
16.08.1999